Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 96+97+98+99+100

Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 96+97+98+99+100

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 96: Nước mắt của em, nỗi đau của anh.

Tay Tô Y Thược rất lạnh, rất lạnh, cảm giác lạnh này như thấm vào tận tim phổi vậy.

“Em ổn không?” Lâm Mạc Tang nhíu mày hỏi, dán bàn tay nhỏ bé đang run lên của Tô Y Thược vào ngực mình để sưởi ấm.

Tô Y Thược khẽ gật đầu, tiến sát vào người Lâm Mạc Tang hơn một chút nữa.

“Vậy thì, công chúa của anh, về nhà thôi ~” Lâm Mạc Tang đột ngột bế ngang Tô Y Thược lên, anh muốn dùng hành động để xua tan đi sự bất an của cô.

Mọi người đều kinh hãi vì hành động này của anh. Văn Quân cũng không ngờ Lâm Mạc Tang cũng có bộ mặt dịu dàng như vậy. Rốt cuộc cô gái kia có bản lĩnh gì mà có thể thu hút được cậu ta?!

Trong lòng Tô Y Thược lúc này chỉ tràn ngập sự oán hận và trống rỗng đối với Văn Quân, căn bản không hề có chút phản ứng nào với hành động to gan của Lâm Mạc Tang.

Cho đến khi Lâm Mạc Tang đã bế Tô Y Thược rời khỏi đại sảnh, trong đại sảnh hoàn toàn tĩnh lặng.

“Văn lão tiên sinh.” Koster chào hỏi Văn Quân.

“Các vị cứ tự nhiên, hy vọng sẽ có thời gian thoải mái.” Văn Quân hồi phục tinh thần, vội vàng cười nói như vừa rồi hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra.

Âm nhạc vang lên rất đúng lúc. Đại sảnh yên tĩnh lập tức náo nhiệt lên.

Văn Quân và Koster tán gẫu tùy tiện vài câu, người trước vẫn đang nghĩ rốt cuộc Tô Y Thược là ai, còn người sau thì hướng ánh mắt sâu thẳm của mình ra cửa, lóe lên dã tâm không nên có.

Sau khi đưa Tô Y Thược đi, Lâm Mạc Tang cũng không quay về thành phố Quyết Hoa ngay, mà đi dạo trên đường phố California.

Bốn phía đều tràn ngập mùi rượu nồng đậm, men say khiến người ta ngất ngây.

Lúc này đã là rạng sáng, trên đường chỉ còn vài người thưa thớt, thỉnh thoảng lại tò mò nhìn Lâm Mạc Tang bế Tô Y Thược đeo mặt nạ.

“Thả em xuống đi.” Tô Y Thược ủ rũ nói.

Lâm Mạc Tang dừng bước, nhưng không thả Tô Y Thược xuống theo ý cô.

“Này!” Tô Y Thược không phải người không kìm nén được cảm xúc, nhưng lại dùng giọng điệu tức giận để thể hiện sự kháng nghị, hơn nữa còn giãy dụa trong lòng Lâm Mạc Tang.

Lòng Lâm Mạc Tang hơi thả lỏng một chút, Tô Y Thược sao có thể dễ dàng bị hạ gục được.

Anh cẩn thận giúp Tô Y Thược đứng vững, vén mái tóc xõa của cô ra sau vành tai, nhìn cô.

Trải qua sự đả kích nặng nề về tâm lý, mọi cảm xúc trong lòng Tô Y Thược đều mất hết, không còn là cố tình ngụy trang nữa, mà thật sự biến thành một mảnh hoang vu.

Tô Y Thược đi thẳng về phía trước không ừ hử tiếng nào, cứ như không nhìn thấy Lâm Mạc Tang bên cạnh vậy.

“Tô, Y, Thược!” Lâm Mạc Tang gằn từng chữ một, nghiến răng nghiến lợi đuổi theo bóng Tô Y Thược.

Người phía trước vẫn ngó lơ đi thẳng một mạch như trước.

“Em dằn dỗi đủ chưa hả?” Thấy cô không phản ứng, giọng nói của Lâm Mạc Tang đầy vẻ bó tay.

Lúc này Tô Y Thược đã đi cách xa Lâm Mạc Tang một khoảng, nhưng vẫn kiên quyết đi tiếp. Nếu anh đứng trước mặt cô, chắc chắn sẽ phát hiện ra cô đã rơi nước mắt chan chứa từ lâu…

Đằng trước là chỗ rẽ.

“Rầm.” Lâm Mạc Tang bốc hỏa dồn Tô Y Thược vào tường, để tránh làm đau cô còn cố tình đặt tay đỡ sau lưng Tô Y Thược, nhìn thẳng vào mắt cô. Anh vốn đang rất hùng hổ, nhưng khi nhìn thấy nước mắt của cô thì lập tức biến thành luống cuống.

“Ngốc ạ.” Lâm Mạc Tang cười đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nhưng dường như nước mắt càng lau lại càng nhiều vậy, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng nức nở.

Lòng Lâm Mạc Tang đau đến không thở nổi.

Cuối cùng, anh cũng không thể dễ dàng tha thứ cho người trước mặt cứ rơi nước mắt như mưa như thế được nữa, liền cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mặt Tô Y Thược, quét đi nước mắt không ngừng rơi trên mặt cô, cảm giác ấm áp gọi thần chí Tô Y Thược quay về, kinh ngạc mở to hai mắt quên cả khóc.

Hốc mắt cô đỏ hồng lên, đáng yêu y như con thỏ trắng nhỏ vậy.

Một lát sau, Lâm Mạc Tang mới vừa lòng ngẩng đầu lên  nhìn Tô Y Thược. Cuối cùng cũng ngừng khóc rồi, chiêu này sau này có thể dùng nhiều hơn một chút!

“Ông ta không còn nhớ bà ấy, không còn nhớ… Em… Ông ta không biết… không nhận ra ra… em…, vì… vì sao… vì sao ông ta lại… không nhận ra… nhận ra em… Đó… đó là câu trả lời… của ông ta sao?! Có phải… có phải em sai rồi không… không nên… tìm ông ta…” Tô Y Thược túm chặt tay áo Lâm Mạc Tang, bất lực nhìn anh, vội vàng muốn diễn đạt ý của mình nhưng giọng đứt quãng càng không nói rõ được.

“Không phải là lỗi của em. Có một số việc mà cuối cùng mình cũng không thể tự quyết định được, em đừng tự trách mình.” Lâm Mạc Tang nhìn chăm chú vào đôi mắt bối rối mờ mịt của Tô Y Thược, giống như muốn thể hiện rằng anh vẫn luôn đứng về phía cô.

“Nhưng mà… ngay cả câu hỏi đơn giản nhất ông ta cũng không dám trả lời!” Rốt cuộc ánh mắt của Tô Y Thược cũng có thần lại một chút, giọng nói không giấu được sự oán hận.

Bầu trời California đêm nay khá nhiều sao, hình ảnh chàng trai và cô gái chăm chú nhìn nhau như trở thành điểm sáng duy nhất của góc phố này.

Lâm Mạc Tang còn chưa trả lời, bên phải bọn họ đã lóe lên một luồng sáng, cửa một quán bar đêm mở ra.

“Đi uống rượu với em.” Ánh sáng mạnh mẽ lập tức đánh thức Tô Y Thược. Cô thu lại ánh mắt của mình, kéo tay Lâm Mạc Tang đi vào trong quán bar vừa mở cửa kia. Cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của Tô Y Thược, Lâm Mạc Tang cũng không ngăn cô, thay vì để cô kìm nén khó chịu, thì thà để cô phát tiết thoải mái còn hơn.

“Ở đây các anh có rượu gì dễ say nhất? Cho tôi mấy chai!” Vừa ngồi xuống quầy bar, Tô Y Thược lập tức hô to lên với bartender. Vì vừa mở cửa nên trong quán rất ít người, nhưng tiếng nói của Tô Y Thược cũng vô cùng đột ngột. Bartender nhìn Tô Y Thược rồi lại cung kính nhìn Lâm Mạc Tang. Lâm Mạc Tang đưa tay ra dấu OK với anh ta.

“Vâng, chờ một chút.” Bartender đeo nơ bướm cung kính đáp rồi bắt đầu pha rượu.

“Này, Lâm Mạc Tang, anh muốn uống gì? Em mời, bỏ lỡ là không có cơ hội khác đâu.” Tô Y Thược hít sâu một hơi, hào phóng nói. Lúc này, Tô Y Thược đã hoàn toàn thả cái Tô Y Thược luôn bị kìm nén kia ra, mỗi lời nói mỗi hành động đều khác hẳn bình thường. Cô chỉ cảm thấy lòng đã đau chết lặng, đau đến không còn chút sức lực nào. Cô muốn che giấu mình đi, nhưng lại không biết rằng Lâm Mạc Tang đã hoàn toàn nhìn thấu cô rồi.

“Thiên túy.” Barterder đặt một ly rượu màu xanh lam xuống trước mặt Tô Y Thược.

Rượu rất ngon, mùi rượu thơm thoang thoảng.

Tô Y Thược cầm lên dốc một hơi cạn sạch. “Khụ khụ… khụ khụ…” Cơn ho sặc sụa khiến nước mắt khó lắm mới ngừng được lại chảy ra tiếp. Rõ ràng là mùi rượu rất nhẹ, nhưng uống vào lại cay vô cùng.

Lâm Mạc Tang nhíu mày vỗ nhẹ vào sau lưng cô: “Uống chậm một chút.”

Tô Y Thược uống hết ly này đến ly khác chỗ rượu đặt trước mặt cứ như đang uống nước lọc không độ vậy. Người xung quanh dần nhiều hơn, tò mò nhìn bọn họ.

“Anh… anh cần gì phải quan tâm đến em như vậy… anh không biết em là đứa con gái không ai cần sao?!! Anh thương hại em à?!” Đột nhiên Tô Y Thược giơ ly lên đập mạnh xuống quầy bar đến keng một cái rồi ngẩng đầu nhìn Lâm Mạc Tang bằng đôi mắt say lờ đờ.

Lâm Mạc Tang vốn không uống rượu, chỉ ngồi bên cạnh lẳng lặng chú ý cô, đến khi cô say khướt.

Bartender nhìn Lâm Mạc Tang khó xử.

“Thôi được rồi, cảm ơn.”

Bartender lập tức như được giải phóng, sắc mặt quái dị quay người đi tiếp các khách khác. Từ trước tới giờ, anh ta chưa từng thấy ai có thể uống ba ly “Thiên túy’ mà không gục, vậy mà Tô Y Thược còn uống một lèo hơn mười ly, bộ dạng ngông cuồng của cô khiến anh ta hết hồn.

Mặt Tô Y Thược đỏ hồng, rõ ràng đã say rồi, thấy bartender chạy đi liền kêu lên: “Tôi còn chưa uống đủ mà… Anh đừng có đi chứ…”

Bóng lưng bartender hơi khựng lại chút, rồi sau đó lập tức phóng ra nơi cách xa Tô Y Thược nhất bằng tốc độ sét đánh. Cô gái kia thật không phải là người!!!

Lâm Mạc Tang ôm trán, cô ấy… có thể kỳ quái hơn được nữa không?!

“Em say rồi.” Lâm Mạc Tang đứng dậy cởi áo khoác khoác lên vai Tô Y Thược, chuẩn bị đưa cô về. Mệt mỏi cả một ngày, cô cần phải nghỉ ngơi.

“Em… em không say!” Tô Y Thược líu lưỡi lại, hai tay khua lung tung đẩy bàn tay đang đưa tới của Lâm Mạc Tang ra. Lâm Mạc Tang vội vàng vòng tay bảo vệ cô, rất sợ chỉ cần bất cẩn một chút sẽ làm cô ngã mất.

“Anh… anh là ai?” Tô Y Thược lắc la lắc lư đứng dậy, chỉ vào mặt Lâm Mạc Tang, tò mò hỏi.

“Anh là chồng em mà ~” Lâm Mạc Tang lập tức nở nụ cười chính hiệu cáo già, giọng điệu lại đầy vẻ nghiêm túc thật lòng không cho người ta nghi ngờ.

“Chồng?! Chồng em á?!” Tô Y Thược run run chỉ ngược lại vào mũi mình, cười ngốc nghếch lặp lại.

Hết chương 96.

***

Chương 97: Anh đã là người của em rồi…

“Anh… là chồng em thật sao?” Tô Y Thược nghi ngờ đi vòng quanh Lâm Mạc Tang hai vòng.

“Đúng thế, nếu không thì sao anh lại ở bên cạnh em?”

Tô Y Thược như đang ngẫm nghĩ xem lời anh nói là thật hay giả, hai mắt nheo lại nhìn Lâm Mạc Tang từ trên xuống dưới.

Tầm mắt của Lâm Mạc Tang cũng dao động theo Tô Y Thược.

“Ừm, nhìn anh không có vẻ đang lừa em.” Cuối cùng Tô Y Thược cũng hài lòng kết luận, “Em vẫn muốn uống tiếp, anh gọi anh ta quay lại giúp em!” Tô Y Thược chỉ chỉ ly rượu đã trống không, lại chỉ chỉ người bartender đã chạy tới góc phòng, yêu cầu anh.

Lâm Mạc Tang không ngờ sau khi uống say rồi Tô Y Thược không thèm nhớ ai cả, hơn nữa, độ nhạy cảm và đề phòng người khác cũng đều giảm hẳn. Cô thế này thực sự rất dễ bị người ta lừa bán đi mất.

“Lại đây, về nhà anh sẽ cho em uống thứ rượu còn ngon hơn.” Lâm Mạc Tang thanh toán tiền rồi úp úp mở mở đỡ Tô Y Thược ra cửa, còn uống nữa thì cô ngất xỉu mất.

Lần này Tô Y Thược không giãy dụa nữa, chỉ luôn miệng lầm bầm làu bàu nói: “Anh nói rồi đấy nhé, em muốn uống rất nhiều rất nhiều rất nhiều… như thế cũng có thể quên đi rất nhiều rất nhiều rất nhiều chuyện…” Giọng cô càng lúc càng nhỏ.

Nhìn Tô Y Thược ngủ say ngã vào lòng mình, Lâm Mạc Tang ngồi xổm người xuống đỡ cô lên lưng mình. Xem ra, đêm nay anh phải làm phu cõng vợ miễn phí một phen rồi.

***

Khi Tô Y Thược tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn vỡ ra. Cô lắc lắc đầu rồi nhìn quanh bốn phía. Đây hình như là phòng của cô và Lâm Mạc Tang. Nhưng cô về như thế nào? Tô Y Thược nhíu mày!!!

Không nhớ rõ!!!

Vừa bước vào phòng, Lâm Mạc Tang đã nhìn thấy ngay Tô Y Thược ngồi trên giường với vẻ mặt mơ mơ hồ hồ.

“Em… sao em lại ở đây?” Cất tiếng hỏi xong Tô Y Thược mới phát hiện ra giọng nói của mình khô khốc, cổ họng vừa nóng vừa cay.

Lâm Mạc Tang không đáp lời mà hơi ngạc nhiên nhìn ngực Tô Y Thược.

Tô Y Thược cúi đầu nhìn theo bản năng. Ai đã thay áo ngủ cho cô?!!! Cổ áo thấp có thể nhìn thấy chiếc áo ngực màu hồng phấn như ẩn như hiện, mà lúc này, Lâm Mạc Tang đang nhìn chằm chằm vào đúng chỗ đó.

Tô Y Thược lập tức kéo chăn lên che đi cảnh xuân bị lộ ra ngoài của mình, trừng mắt hừ hừ nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Lâm Mạc Tang.

“Thứ nên nhìn hay không nên nhìn thì anh cũng đều nhìn thấy hết rồi.” Lâm Mạc Tang đi tới bên giường Tô Y Thược, ‘đứng đắn’ nói.

“Lưu manh.”

“Nhìn bà xã của mình thì không tính.”

“Chúng ta kết hôn giả!” Tô Y Thược cố tình lờ đi sự rung động trong lòng mình.

“Nhưng anh đã thề trước mặt mọi người rằng chỉ cưới một mình em, hơn nữa, đêm qua em… em… với người ta…” Đột nhiên Lâm Mạc Tang tỏ vẻ xấu hổ liếc mắt nhìn Tô Y Thược đến n lần.

Tô Y Thược choáng váng. Không… không phải chứ?!

“Em định không chịu trách nhiệm à?! Anh đều đã là người của em rồi…” Lâm Mạc Tang lại ra vẻ nàng dâu nhỏ, lời nói đầy vẻ ai oán.

Bị Lâm Mạc Tang quấy nhiễu như vậy, cô làm sao còn tâm tư mà suy nghĩ chuyện của Văn Quân nữa, cả đầu đều đang thắc mắc rốt cuộc đêm qua cô đã làm gì anh, chết tiệt, cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

“Em… chúng ta…” Tô Y Thược bối rối ấp úng, mắt chớp lia lịa.

“Anh đi làm cơm trưa cho em!” Người ta có câu ‘càng giấu càng lộ’, Lâm Mạc Tang cũng không nói rõ ràng đã đi thẳng ra ngoài, nhìn như có chuyện gì đó cố tình muốn trốn tránh vậy, chỉ để lại một mình Tô Y Thược ở trong phòng suy nghĩ miên man, chẳng lẽ… mình… thực sự cưỡng bức anh ấy…

Rốt cuộc cô cũng nghĩ ra chỗ nào không ổn. Không có cái đó, sẽ không thể chứng minh giữa cô và anh thực sự có gì đó. Nghĩ vậy, Tô Y Thược vội lật chăn nhìn ga trường, nhưng khi màu đỏ tươi kia quang minh chính đại xuất hiện trước mặt cô, thì cô chỉ cảm thấy như sét đánh giữa trời quang.

Cô nhóc đó sẽ không tin thật chứ?! Lâm Mạc Tang len lén liếc nhìn Tô Y Thược. Sau khi ra khỏi phòng, cô không nói một lời nào, ngồi bên bàn ăn.

Lâm Mạc Tang đang nghĩ không biết có phải mình làm thế thật sự khiến cô sợ không.

“Anh…” Giọng Tô Y Thược hơi nặng nề.

Lâm Mạc Tang nhíu mày.

“Em sẽ chịu trách nhiệm.” Tô Y Thược trầm giọng nói, cũng không dám nhìn về phía Lâm Mạc Tang.

Lâm Mạc Tang thoáng sửng sốt, sau đó cúi đầu cười trộm, cô ấy tin thật!!! Xem ra, cô ấy vĩnh viễn cũng không trốn thoát được khỏi lòng bàn tay anh. Bởi vì, với tính cách của cô, đã nói ra rồi sẽ không thay đổi, mà dù cô có đổi ý, thì anh cũng sẽ không cho cô có cơ hội đó. Vì thế, số mạng đã định rồi, bọn họ nhất định phải dây dưa với nhau tới cùng.

“Y Thược.” Khi Tô Y Thược còn đang buồn bực, ngoài cửa lại vang lên một giọng nói quen thuộc cùng với tiếng bước chân vội vàng.

Sao Lục Thần Hi lại ở đây? Lâm Mạc Tang nhìn về phía Lục Hân đang có vẻ hơi bất đắc dĩ.

“Anh!” Từ khi Lục Thần Hi đến thành phố Quyết Hoa đã lập tức đi tìm Lục Hân, nhưng không ngờ Tô Y Thược vẫn chưa xuất hiện, cho đến tận ngày hôm nay.

Ánh mắt Lục Thần Hi nhìn Tô Y Thược có sự vui mừng rõ rệt, nhấc chân đi về phía cô.

“À, chào anh.” Tô Y Thược mỉm cười.

Điều này khiến Lâm Mạc Tang không vui, nheo mắt lại, toàn thân tỏa ra luồng khí đừng có tới gần đây! Anh không muốn Y Thược của anh nở nụ cười với bất cứ người đàn ông nào mơ tưởng tới cô!!!

Một nụ cười tùy tiện của Tô Y Thược rõ ràng đã cho anh ta hy vọng sai lầm.

“Anh muốn mời em uống café, không biết Y Thược có rảnh không?”

“Cô ấy không rảnh.” Lâm Mạc Tang cứng rắn từ chối lời mời của anh ta thay Tô Y Thược.

Tô Y Thược hơi bất mãn vì Lâm Mạc Tang tự quyền quyết định, nhưng cũng không phản bác. Hiện giờ cô thực sự không có tâm trạng ra ngoài. Dù đã có đáp án cho chuyện mà mình đang suy nghĩ, nhưng cô vẫn muốn suy nghĩ thật kỹ lại đã. Hơn nữa, sau khi tỉnh dậy, cô vẫn còn hơi choáng váng, có thể là do tối qua say rượu mà thành.

“Tôi đang hỏi Y Thược!” Lục Thần Hi hoàn toàn không để ý đến luồng khí nguy hiểm phát ra từ người Lâm Mạc Tang, cũng không chịu thua kém đáp lại anh.

“Cô ấy là vợ tôi, tôi có quyền trả lời anh thay cô ấy!” Lâm Mạc Tang cười lạnh phản kích.

Sắc mặt bình tĩnh của Lục Thần Hi chợt vỡ tan, nhìn cô không dám tin. Cô đã kết hôn cùng anh ấy sao?!

“Thật sao?” Lục Thần Hi nhìn Tô Y Thược vẫn bình tĩnh ngồi đó, dù thế nào cũng không muốn tin cô đã đón nhận Lâm Mạc Tang.

Lâm Mạc Tang lập tức nhìn cô như nàng dâu nhỏ ai oán. Quan sát sắc mặt anh một chút, Tô Y Thược mới nhỏ giọng đáp: “Ừm.” một tiếng khiến người ta không nghe ra được cảm xúc của cô.

“Em không biết anh ta là ai sao?!” Lục Thần Hi trấn tĩnh lại cảm xúc, nhắc nhở Tô Y Thược. Thân phận của Lâm Mạc Tang không phù hợp với cô.

Tô Y Thược nhìn về phía anh ta, chẳng lẽ Lục Thần Hi biết Lâm Mạc Tang là môn chủ Quyết Tài môn?

Lâm Mạc Tang cũng rất hiếu kỳ, anh không nhớ là có nhiều người biết mình như vậy.

“Dù anh ấy là ai thì em cũng đã kết hôn với anh ấy rồi. Cho nên, cuộc đời này em sẽ không rời bỏ anh ấy.” Tô Y Thược như đang trần thuật một chuyện hiển nhiên không thể thay đổi vậy. Cô biết tâm tư của Lục Thần Hi, nhưng cô vẫn luôn coi anh ta là anh trái, so với việc để anh ta lún sâu thêm, chi bằng hiện giờ chặt đứt hy vọng của anh ta là hơn.

Những lời này vô tình lại là những lời Lục Thần Hi không muốn nghe nhất, nhưng cũng đồng thời khiến Lâm Mạc Tang cảm thấy ngạc nhiên vui vẻ vô cùng. Dù là câu nói của cô có phải xuất phát từ tình cảm thực sự hay không, ít ra cô cũng không từ chối mình đến gần như khi từ chối những người đàn ông khác.

“Anh, em có chút chuyện muốn nói với anh. Anh qua đây một chút.” Nhìn Lục Thần Hi đứng ngoài cửa không rõ thần sắc ra sao kia, dù thế nào cũng là anh ruột của mình, Lục Hana cũng không muốn nhìn thấy bộ dạng chán chường đó của anh ta.

Lục Thần Hi vô thức đi theo Lục Hân ra khỏi phòng khách, câu nói của Tô Y Thược vẫn quanh quẩn bên tai.

Lâm Mạc Tang cợt nhả sấn tới trước mặt Tô Y Thược, khi cô còn chưa kịp đề phòng đã bất ngờ hôn chụt một cái lên mặt cô: “Bà xã ~ em là tốt nhất ~” đôi mắt anh sáng ngời, rất có thần.

Tô Y Thược bất ngờ ngẩn người, người đàn ông này càng lúc càng trẻ con! May mà định lực của cô mạnh mẽ, chỉ hai giây đã khôi phục lại tinh thần, máy móc cầm đũa lên, tiếp tục ăn cơm.

Có điều, bốn vị vừa vào phòng hoàn toàn không có định lực tốt như Tô Y Thược.

“Thuộc hạ Tứ Sử Thiên, Vân, Mộc, Cảnh bái kiến môn chủ.” Bốn người cung kính hành lễ, ánh mắt lại lén liếc về phía Tô Y Thược đang chú tâm ăn cơm.

Tứ sử Quyết Tài Môn, trừ Mộ Dung Ngữ Yên mang danh hiệu ‘Thiên’ ra thì Tô Y Thược chưa từng gặp cả ba người này.

“Có chuyện gì?” Thế giới hai người bị quấy nhiễu, tâm trạng Lâm Mạc Tang cũng chẳng vui vẻ gì.

“Phong báo về, gần đây bên kia có hành động, nghe nói lô hàng này do thủ lĩnh Quỳ Thiên tự mình giao dịch. Không biết môn chủ có chỉ thị gì không?” Cảnh liếc nhìn Tô Y Thược một cái rồi cung kính nói với Lâm Mạc Tang.

“Ha ha, thù của Lý Tư còn chưa trả, vậy thì đùa giỡn với hắn một chút đi.”

Hết chương 97.

***

Chương 98: Thù cũ nợ mới, tính cả một lần đi!

Ba người còn lại đều ăn ý nhìn về phía cô gái mặt không biến sắc đang ở bên cạnh môn chủ kia, thầm đoán cô ấy là ai mà có giọng điệu ngông cuồng như vậy.

Còn Mộ Dung Ngữ Yên thì chảy dài một loạt vạch đen sau gáy. Đây là chuyện có thể đùa giỡn một chút được sao?!

“Các cậu tiếp tục theo dõi hắn, có động tĩnh gì thì báo về.” Lâm Mạc Tang không tỏ thái độ gì. Anh không mong Tô Y Thược nhúng tay vào chuyện này, Koster không đơn giản như vẻ ngoài của hắn. Chính anh cũng không nhìn thấu được tâm tư của người đàn ông này.

Bốn người nhận lệnh rồi chuẩn bị lui xuống.

“Đây là môn chủ phu nhân của các cậu, chính là vợ của tôi ~” Đột nhiên, Lâm Mạc Tang bình tĩnh nói.

“Rầm rầm rầm!” Bốn người vừa đi tới cửa, trừ Mộ Dung Ngữ Yên ra thì tất cả đều ngã nhào xuống đất…

Nhìn vẻ giảo hoạt ánh lên trong mắt Lâm Mạc Tang, khóe môi Tô Y Thược khẽ giật lên.

***

“Không cho em đi!”

Lâm Mạc Tang gắp miếng sườn sốt chua ngọt lên đưa vào miệng Tô Y Thược. Cô do dự một chút rồi há mồm cắn.

“Nghe thấy chưa?” Lâm Mạc Tang hài lòng nhìn Tô Y Thược ngoan ngoãn há mồm.

“Ưm.” Tô Y Thược tùy tiện đáp. Đương nhiên, chắc chắn cô sẽ không dễ dàng bỏ qua mục đích của mình như vậy.

Đêm xuống.

Lâm Mạc Tang nhẹ ôm lấy Tô Y Thược, một bóng trắng chợt xuất hiện ngoài cửa sổ. Tô Y Thược nằm đối diện với cửa sổ vốn đang nhắm mắt đột nhiên lại mở ra. Một lát sau, bóng người ngoài cửa biến mất, Tô Y Thược vẫn đang nghĩ xem ngày đó nên trà trộn vào đám người kia như thế nào.

Tay Lâm Mạc Tang chợt kéo Tô Y Thược về phía mình, cắt đứt dòng suy tư của cô. Chiếc giường đôi vốn rộng rãi giờ càng trở nên rộng hơn vì cơ thể hai người kề sát bên nhau.

Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang ở thành phố Quyết Hoa cũng nửa năm rồi, trừ thời gian gặp chuyện không may kia, à không phải, ngay cả trong thời gian đó, hai người cũng nằm ngủ cùng giường. Tô Y Thược đã quen với sự có mặt của anh, thậm chí, nếu ngủ một mình cô sẽ bị mất ngủ. Không biết bắt đầu từ bao giờ mà anh đã bước vào trái tim cô.

Nhìn Lâm Mạc Tang ngủ say, Tô Y Thược đột nhiên phát hiện ra, mình cũng có chỗ dựa. Từ khi gặp anh ấy, anh ấy luôn ở bên cạnh mình chưa bao giờ rời xa. Tay cô bất giác đưa về phía khuôn mặt của Lâm Mạc Tang đang ngủ say, dịu dàng vuốt vẻ, trong mắt cũng chứa đầy tình cảm dịu dàng mà chính cô cũng không thể tin được.

Trong lúc mơ màng, Lâm Mạc Tang cũng như cảm giác được, khẽ cọ cọ vào tay Tô Y Thược, nở nụ cười mãn nguyện.

Tô Y Thược dùng khuỷu tay chống người lên, lẳng lặng ngắm nhìn anh, dùng bàn tay còn lại vẽ vẽ trên không trung để miêu tả dung mạo của anh, nhìn lại, cũng giống đấy chứ.

***

Hai ngày nay Tô Y Thược không hề ra ngoài, Lâm Mạc Tang cũng vẫn luôn ở bên cạnh trò chuyện với cô. Chuyện của Văn Quân không hiểu sao lại khiến cô không còn lãnh đạm như lúc trước. Hoặc cũng có thể, có đôi khi, lựa chọn quên đi cũng là điều tốt, không ai nhắc tới, không ai nhớ tới, đến một lúc nào đó, mọi chuyện sẽ tự khép lại.

Gần đây, người nào đó cũng càng ngày càng trẻ con, ví dụ như thỉnh thoảng sẽ xuất hiện kiểu đối thoại thế này.

Lâm: Y Thược, anh kể truyện cười cho em nghe nhé ~

Tô: …

Lâm: Một viên đường đi đến Bắc Cực, đi mãi đi mãi, nó chợt cảm thấy rất lạnh ~~ Vì thế nó liền biến thành đường phèn ~~ [冰糖 đường phèn (băng đường)]

Tô: …

Lâm: Không buồn cười à?! Không sao không sao, anh còn nữa, còn nữa ~ Có một mèo đen cứu một con mèo trắng từ dưới sông lên, em có biết sau đó con mèo trắng kia nói gì với con mèo đen không? Nó nói là “Meo meo meo ~~~”

Tô: …

Đối với mấy lời nói đùa nhạt nhẽo của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược đã không còn sức mà phỉ nhổ nữa rồi.

Ngày ngày cứ thế chậm rãi trôi qua, mấy ngày nay là những ngày yên bình nhất mà cô từng trải qua. Sau đó, cô sẽ phải mạo hiểm để đi làm một việc mà anh phản đối. Cô sờ sờ sợi dây lưu ly trên tay, có lẽ sau khi anh biết anh sẽ tức giận nhỉ… nhưng cô phải đi!

Hai hôm nay, cô sai Tứ Sát đi điều tra chuyện tai nạn ô tô khiến mẹ cô qua đời. Cô vốn nghĩ nhân lúc này để điều tra lại rõ ràng thân thế của mình, không ngờ hung thủ lại nhắm thẳng đến một người — Koster. Nếu vậy, thù mới nợ cũ cô sẽ từ từ tính toán hết với hắn!!!

Đêm nay, là đêm Koster giao dịch buôn lậu với Hồng bang của thành phố Quyết Hoa. Địa điểm đã định là trên một con tàu ở bến tàu. Không ngờ sau khi thực lực của Hồng Kiều bị tổn thương trầm trọng xong, vẫn còn dám khiêu chiến với năng lực của Quyết Tài môn, chắc cũng vì thủ lĩnh Quỳ Thiên tự mình giao dịch lô hàng này nên bọn họ mới không sợ chết tiếp lần nữa chăng? Dù là lý do nào, nếu hắn đã dám làm, thì chắc chắn Hồng bang sẽ không còn tiếp tục xuất hiện ở thành phố Quyết Hoa được nữa.

Cô có tâm sự.

Tuy hai ngày nay cô không biểu hiện ra cảm xúc tiêu cực gì, nhưng Lâm Mạc Tang lại cảm thấy cô có chuyện không nói cho anh biết, mà anh lại có linh cảm bất an một cách mãnh liệt.

“Đây là canh em nấu, anh nếm thử chút đi.” Tối nay thím Hoàng không có ở đây, đột nhiên Tô Y Thược nói muốn xuống bếp, tuy Lâm Mạc Tang nghi hoặc không biết cô có biết nấu ăn hay không nhưng vẫn đồng ý.

Kết quả là, khi phòng bếp vang lên một loạt những tiếng ‘choang, xẻng, bốp, cách’, Lâm Mạc Tang thật sự không kìm nổi liền đi vào thì mới phát hiện ra phòng bếp đã biến thành bãi chiến trường. Anh vội vàng ôm eo cô lại, chuẩn bị bế cô ra khỏi vùng chiến sự này, thì cô lại kiên quyết đẩy anh ra ngoài, còn khóa cửa lại yêu cầu anh không được quấy rầy cô!

Nhìn bát canh trứng đầy đủ cả ‘sắc, hương, vị’ ở trước mặt… Lâm Mạc Tang nuốt nước bọt, không phải thèm ăn… mà là sợ… nhìn Tô Y Thược bằng ánh mắt xin viện trợ…

“Sao? Không muốn ăn à?” Tô Y Thược lạnh lùng nhìn Lâm Mạc Tang, nhìn đến tận khi anh không cầm lòng được đành phải cầm thìa lên, múc một thìa to, cười gượng nói: “Sao thế được… ha ha… ha ha…” rồi từ từ nhắm hai mắt đút vào mồm.

Anh thật sự rất muốn phun ra, đây rõ ràng là thứ độc dược độc nhất trên thế giới mà. Mặt anh cũng biến sắc theo.

Nhìn sắc mặt xanh tím của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược hơi nghi hoặc, thật sự… khó ăn đến thế sao?!

Cuối cùng, dưới sự bức bách của Tô Y Thược, Lâm Mạc Tang cũng phải ăn thìa thứ hai. Dường như Tô Y Thược cũng phát hiện ra khả năng nấu nướng của mình thực sự khiến người ta khó mà đón nhận được, nên cũng không ép anh ăn thêm nữa.

“Không còn sớm nữa, về phòng ngủ thôi.” Giọng nói của Tô Y Thược rất dịu dàng, khiến người ta buồn ngủ.

Lâm Mạc Tang vốn định đuổi theo, đột nhiên cảm thấy chân nhũn ra, đầu óc choáng váng. Chưa kịp hiểu là có chuyện gì xảy ra thì đã hôn mê bất tỉnh.

“Em xin lỗi.” Tô Y Thược khẽ nói rồi đỡ Lâm Mạc Tang lên ghế salon, đắp chăn cho anh. Xử lý mọi việc xong, cô nhìn anh chăm chú một lúc, rồi dứt khoát đi ra ngoài cửa. Cô không thể tiếp tục trốn tránh nữa!

Cô không nói cho bất cứ ai biết mình định làm gì. Đây là chuyện của cô, cô không muốn bất cứ ai nhúng tay vào, cũng không muốn bất cứ ai bị thương vì mình. Từ sau khi gặp Lâm Mạc Tang, trái tim cô mới bắt đầu nảy lên, không còn tê dại nữa. Vì thế, cô hy vọng anh an toàn, nhưng lại quên mất rằng đây vốn là trách nhiệm của anh. Thích một người, tức là không thời khắc nào không nghĩ vì người ta, ngốc nghếch thật, nhưng lại khiến cho không ai có thể dạy dỗ được.

Tô Y Thược đi hơi sớm, nên lúc này ở bến tàu chỉ có một vài chiếc tàu, mà hiện giờ, cô cũng phải giăng cái bẫy khiến Koster có mọc cánh cũng không thoát. Tô Y Thược cong khóe môi, cười yêu mị, đáy mắt lại sâu như hồ nước lạnh.

***

Lâm Mạc Tang ôm trán, chết tiệt, anh biết ngay sự bình tĩnh mấy ngày nay của cô đều là giả vờ mà. Anh không nên tin tưởng cô như vậy, không ngờ cô lại bỏ thuốc mê với anh! Nếu không phải vì sự bất an trong lòng khiến anh nhân lúc cô không chú ý, uống ít canh một chút theo bản năng, thì chỉ e là đến sáng mai anh mới tỉnh lại được.

Anh vỗ mạnh vào cái đầu mơ mơ hồ hồ của mình, nhìn đồng hồ. Đã 11h rồi, thời gian giao dịch của Quỳ Thiên và Hồng Bang là 11h20’, lúc trước anh đã sai thủ hạ đi xử lý. Vậy cô đi đâu?! Lâm Mạc Tang chợt nhớ đến mấy hôm trước Tô Y Thược có nói muốn ‘trêu đùa hắn một chút’… Chẳng lẽ… nghĩ tới đây, Lâm Mạc Tang hoàn toàn không chịu nổi, chẳng lẽ cô không biết nơi đó nguy hiểm thế nào sao?!

“Y Thược có nói với cậu là cô ấy đi đâu không?!” Vừa ra ngoài cửa, Lâm Mạc Tang vừa gọi điện thoại cho Nhất Sát, anh hy vọng phán đoán của mình là sai lầm.

Khi nhận được câu trả lời là ‘không’, anh lập tức cúp điện thoại. Không được! Nếu anh đến chậm một chút thì nguy hiểm của cô lại tăng thêm một bậc nữa. Lần nào cô gái này cũng khiến anh phải lo lắng vì mình. Lần này, tim anh quặn lên lo lắng không ngừng, cảm giác bất an càng ngày càng mãnh liệt trong lòng anh!

Y Thược, chờ anh!

Hết chương 98.

***

Chương 99: Nguy hiểm!

Gió đêm rất lạnh, ngư dân đánh cá ở bến tàu đã đi về từ lâu.

Tô Y Thược mặc đồ đen im lặng dựa vào vách tường đá của một hầm ngầm, ánh mắt đầy vẻ kiên quyết, tuyệt tình, chỉ đợi để tung một kích cuối cùng vào mục tiêu.

Có đôi khi, mọi hận thù tích tụ lại sẽ biến thành một nguồn lực, bình thường nguồn lực này sẽ không thể hiện ra ngoài, nhưng thật ra nó vẫn luôn tồn tại. Mà nguồn lực giúp Tô Y Thược chống chọi suốt hai ngày nay, chính là mối hận với Koster và sự oán trách đối với Văn Quân.

Có lẽ còn có thứ khác nữa, nhưng cô không muốn nghĩ tới, chỉ sợ khi có thứ níu kéo, thì sự kiên quyết thúc ép cô phải lôi Koster xuống địa ngục sẽ bị dao động mất.

Lâm Mạc Tang vỗ mạnh vào tay lái, cô ấy còn dám phá hỏng xe anh nữa!!! Tô Y Thược, tâm tư của em cẩn thận thật đấy!!! Thật sự không thể xem thường em được!!! Hiện giờ Lâm Mạc Tang y như một con sư tử giận dữ gào thét.

“Cho cậu hai phút, tôi muốn nhìn thấy trực thăng tới đây. Bảo Phong dẫn người tới kéo dài thời gian giao dịch của họ.” Giọng điệu lạnh lẽo của Lâm Mạc Tang khiến người ta không kìm được run rẩy. Cúp điện thoại, Lâm Mạc Tang lại đập mạnh vào cửa kính xe! Anh bực bội, thực sự rất bực bội, cảm giác bất lực tràn ngập trong anh, trừ sốt ruột ra thì anh chẳng làm được gì cả.

“Lần này, đừng để anh bắt được em. Nếu không…” Đột nhiên Lâm Mạc Tang nở nụ cười kỳ dị, hai trong mắt đỏ au, từng giọt từng giọt máu nhỏ dọc theo cửa kính xe nhưng anh lại chẳng hề có chút phản ứng nào.

11h25’ đêm.

Đã quá thời gian giao dịch mà Tô Y Thược được báo 5 phút, nhưng không ai tới bến tàu. Chẳng lẽ tin tức sai lầm sao?! Tô Y Thược nghi hoặc.

Đột nhiên có tiếng cánh quạt vang lên trên đỉnh đầu, Tô Y Thược dịch người ra ngoài một chút, quan sát xem có phải Koster tới rồi không.

Nhưng hai phút sau cũng chỉ có tiếng bước chân, Tô Y Thược không thể đoán được người đến là ai. Lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng động cơ ô tô thu hút sự chú ý của cô.

“Xin lỗi, trong bang có chút chuyện nên làm chậm thời gian của ngài.” Giọng nói của Hồng Kiều vang lên đầu tiên trong khoang tàu. Tô Y Thược siết kíp nổ trong tay.

“Hàng đâu?” Giọng nói không cảm xúc của Koster.

“Chuyện này ngài cứ yên tâm, tôi đã đặt lên tàu cho ngài rồi, chỉ chờ ngài kiểm hàng thôi.” Hồng Kiều vồn vã nói, “Để tôi đưa ngài đi.” Sau đó, lại những tiếng bước chân vang lên, nghe tiếng có vẻ người trên tàu cũng không ít.

Tô Y Thược nấp sau thùng, khẩu súng đặt bên cạnh, nhìn ra bên ngoài. Cô chỉ chờ Koster vừa đặt chân xuống sẽ bắn một phát giải quyết hắn, dù sao cô cũng lép vế hơn về số lượng người.

Tiếng bước chân càng lúc càng rõ ràng, thần kinh Tô Y Thược cũng căng lên. Cô nhất định phải tự tay giết hắn báo thù cho mẹ.

“Pằng!” Mọi thứ đều xảy ra quá nhanh, không ai kịp phản ứng gì, ngực Koster đã nở ra một đóa hoa đỏ thẫm.

Khẩu súng của Tô Y Thược vẫn còn bốc khói, khẽ rung lên. Đó là một cảm giác vô cùng hưng phấn vì báo được mối thù lớn của mình.

Tình huống bất ngờ này khiến Hồng Kiều sợ ngây người, suy nghĩ đầu tiên của hắn ta là, nếu người đàn ông này xảy ra chuyện ở bên cạnh hắn ta, thì hắn ta sẽ không gánh nổi. Vì thế, hắn ta lập tức phái người bảo vệ Koster theo bản năng, sau đó phái người đi tìm người vừa nổ súng.

Koster nhăn mặt ôm ngực. Hắn chưa từng bị thương nặng như thế này bao giờ. Ngay khi cô vừa chuẩn bị ra tay, hắn đã nhìn thấy cô ấy. Nhưng cũng chính vì đó là cô ấy, nên vào khoảnh khắc đó, hắn đột nhiên không muốn né tránh.

“Vì sao?” Trừ khuôn mặt rất bình thường kia của Koster hơi biến dạng vì đau ra, giọng điệu của hắn vẫn không hề thay đổi chút nào, dường như hắn cũng chẳng hề quan tâm đến tính mạng của mình.

Khi người khác cảm thấy hắn là một kẻ táng tận lương tâm, không từ thủ đoạn vì mục đích của mình, chính hắn cũng cho rằng mình đúng là như thế. Cho đến tận thời điểm dù biết Tô Y Thược muốn giết mình, hắn lại chỉ có một cảm giác vô cùng thoải mái, thì hắn mới phát hiện ra rằng, mình đã mệt mỏi, đã chán ghét cuộc sống như vậy, ngay cả chết cũng trở thành một chuyện quá xa xỉ.

Tô Y Thược không chờ người của Hồng Kiều tới gần đã tự đứng dậy bước từ sau thùng hàng ra.

“Lùi ra.” Koster lên tiếng ngăn cản những người muốn bắt Tô Y Thược, máu trên ngực càng lúc càng nhiều. Dường như bên cạnh hắn có bác sĩ chuyên dụng, lập tức bước tới cầm máu giúp hắn.

“Mày còn nhớ rõ vụ tai nạn xe vô cùng kinh khủng ở thành phố A mười mấy năm trước không?” Tô Y Thược lạnh lùng hỏi, trong mắt ánh lên vẻ đau đớn, cảm giác sung sướng sau khi giết Koster chợt bị cảm giác trống rỗng vùi lấp.

Koster như đang cố nhớ lại, sự đau đớn trên mặt như nhuộm vẻ đau buồn vì nhớ đến một chuyện gì đó.

“Trên chiếc xe đó, có… mẹ của tao.” Tô Y Thược chậm rãi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng phun ra những lời này.

“May mà từ nhỏ tim của anh đã khác với người khác, nằm ở bên trái, nếu không thì trúng phát súng này đúng là đi tong rồi.” Người đàn ông đang cắm cúi xử lý vết thương cho Koster liền trêu tức nói.

Tô Y Thược kinh ngạc nhìn hắn, không!!! Sao có thể thế được, cô nhất định phải giết hắn, không sao, vì muốn bảo đảm mạng sống của hắn sẽ mất trong tay mình, cô đã chuẩn bị để ngọc nát đá tan với hắn. Dù hắn có không giống người thường thì cũng đừng mong trốn được.

“Tao vốn định để mày được toàn thây, nhưng nếu đã vậy, thì cùng xuống địa ngục đi!” Khi Tô Y Thược giơ cao kíp nổ trong tay, mọi người đều hiểu rõ ý nghĩa của nụ cười kỳ quái đó. Cô cũng không để mọi người có thời gian phản ứng, lập tức định ấn nút.

“Y Thược!” Ở boong tàu vang lên giọng nói khiến bàn tay đang định ấn nút của Tô Y Thược chợt ngừng lại. Thời khắc này, trong đầu Tô Y Thược liên tiếp hiện lên hình ảnh khi sống cùng Lâm Mạc Tang. Không phải anh đã ăn canh bị cô bỏ thuốc mê sao? Lượng thuốc mê trong đó đủ để anh ngủ say cả ngày, nhưng hiện giờ anh lại xuất hiện ở đây là thế nào?!

Sự xuất hiện của Lâm Mạc Tang rõ ràng đã phá vỡ kế hoạch của Tô Y Thược. Không được, cô phải nghĩ cách để anh rời khỏi đây. Tô Y Thược khẽ nhíu mày.

Cả đám người đang ngẩn ra cũng đều bừng tỉnh, lập tức chĩa súng về phía cô. Koster lại vẫn đứng thờ ơ như trước, không hạ lệnh bắt hay lấy mạng cô.

“Muốn cùng chết thì cứ nổ súng thử xem.” Tô Y Thược nhếch môi cười khẩy, vừa nói vừa lùi lại, chậm rãi lùi về phía boong tàu. Cô phải vô cùng cẩn thận, hiện giờ, bất cứ một sai lầm nào của cô cũng sẽ tạo thành hậu quả mà cô không thể gánh nổi.

Mỗi một bước chân, dài như cả thế kỷ.

Tuy những người khác không dám dồn ép cô đến cùng, nhưng cũng bám sát theo cô, chỉ muốn tìm cơ hội để đoạt lấy kíp nổ trong tay cô.

Khi Tô Y Thược vừa mới lên đến boong tàu, Lâm Mạc Tang nhẹ nhàng thở phào, may mà ngăn cô kịp thời, nếu không, anh thực sự không dám tưởng tượng đến hậu quả.

“Không phải em nói sẽ chịu trách nhiệm với anh sao?” Lâm Mạc Tang quát lên, mọi sự lo lắng của anh đều hóa thành phẫn nộ. Anh cũng không nghĩ mình sẽ tức giận đến vậy, không thể khống chế được.

Tô Y Thược trợn trừng mắt: “Tôi chỉ đùa giỡn một chút thôi mà, ai ngờ môn chủ Quyết Tài môn lại dễ bị lừa thế chứ.” Giọng cô đầy vẻ trào phúng, cố dùng vẻ lạnh lùng trong đáy mắt để chèn ép cảm giác vui sướng và căng thẳng khi nhìn thấy anh xuống. Có lẽ cô không nên gặp anh rồi lại tham lam sự dịu dàng ấm áp của anh. Hiện giờ cô lại không thể không tàn nhẫn phủ nhận tất cả. Cô chỉ muốn sau này anh hãy quên đi người phụ nữ đã ‘đùa bỡn với tình cảm của anh’ này đi, tìm một cô gái tốt khác.

Môn chủ Quyết Tài môn?! Hồng Kiều hơi kinh ngạc, đây không phải là Howard tiên sinh sao? Nếu anh ta là môn chủ Quyết Tài môn thật, thì hôm nay to chuyện rồi. Dù kết quả thế nào mình cũng không thoát được quan hệ. Hiện giờ Hồng Kiều đúng là khóc không ra nước mắt.

“Chúng tôi chỉ muốn Tô tiểu thư bỏ thứ trong tay ra, tuyệt đối sẽ không làm cô ấy bị thương.” Hồng Kiều nhìn Lâm Mạc Tang chằm chằm, cam đoán nói. Chỉ tiếc là người ta căn bản không thèm để ý tới hắn.

“Vậy coi như anh thích bị em lừa là được rồi.” Lâm Mạc Tang thờ ơ nói, từ từ đi về phía Tô Y Thược.

Giờ phút này, chính Tô Y Thược cũng không biết phải nói gì: “Đồ ngốc…” Cô chỉ khe khẽ than lên một tiếng, cũng chỉ mình cô nghe thấy mình đang nói gì.

“Đừng tới đây.” Vừa nói, Tô Y Thược vừa đi về bên cạnh boong tàu.

Lâm Mạc Tang không dừng lại.

Cho tới tận khi lùi ra sát mép tàu, thật sự không thể lùi thêm nữa, Tô Y Thược mới dừng bước. Lâm Mạc Tang chỉ cách cô khoảng hai bước chân.

“Anh còn tới nữa em sẽ ấn nút.” Tô Y Thược uy hiếp.

Hồng Kiều cuống như kiến bò trên chảo nóng, muốn nói Lâm Mạc Tang đừng ép Tô Y Thược nữa, còn tiếp tục ép thì mọi người sẽ phải chết hết. Nhưng nhìn khuông mặt lạnh như băng của Lâm Mạc Tang, hắn lại sợ hãi không dám lên tiếng. Khí phách của người đàn ông này thật đáng sợ!

Koster lẳng lặng nhìn họ, trong mắt vừa có chút mờ mịt, vừa có chút ghen tị, nhưng không phải ghen tị của người yêu, lại có cả chút giải thoát, hoặc là, đối với hắn, chết trong tay cô cũng là chuyện không tồi.

Hết chương 99.

***

Chương 100: Trò đùa của vận mệnh.

Thấy Tô Y Thược do dự, Lâm Mạc Tang biết là vì anh ở đây nên cô mới không ấn kíp nổ ngay.

“Em lừa anh, mà anh lại cam tâm tình nguyện bị em lừa, không phải là một người muốn đánh, một người bằng lòng chịu sao?!” Giọng điệu của Lâm Mạc Tang bình thản như đang trần thuật chuyện gì đó. Anh phải lôi kéo sự chú ý của cô, chờ mấy người Phong chạy tới, anh sẽ có cách để khống chế cô.

Lúc này, khoảng cách giữa họ đã rất gần.

Có thể Tô Y Thược trời sinh là khắc tinh của vị vương giả Lâm Mạc Tang này, nên làm sao cô sẽ thật sự bị anh dời sự chú ý đi được. Cô chỉ giả vờ, cô muốn Lâm Mạc Tang bước thẳng vào cái bẫy của cô không chút đề phòng, như vậy cô mới có thể khiến anh rời khỏi con tàu sắp bị nổ tung này được.

Đột nhiên, một tay thủ hạ tới gần Tô Y Thược đột nhiên nổ một phát súng vào cánh tay cô. Tô Y Thược kêu lên một tiếng đau đớn nhưng vẫn không đánh rơi kíp nổ trong tay, đủ để thấy quyết tâm của cô kiên định đến mức nào!

Lâm Mạc Tang đã tiến sát đến bên cạnh Tô Y Thược, anh vốn đang định tiếp tục thuyết phục cô để kéo dài thời gian, ai ngờ lại bị một viên đạn phá vỡ, nhìn cánh tay bị thương của Tô Y Thược, sự tức giận mà Lâm Mạc Tang đang cố giấu lập tức bị kích động, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn như rắn độc quét về phía kẻ vừa nổ súng kia.

“Tôi… tôi…” vừa thấy ánh mắt của Lâm Mạc Tang, khẩu súng trong tay gã thủ hạ kia lập tức rơi xuống đất, hoảng hốt run rẩy hai tay, cũng không nói được một câu đầy đủ.

Nhân lúc này, Tô Y Thược lập tức dịch chuyển sang bên tay trái của Lâm Mạc Tang, lại bị anh bất ngờ ôm ngược cô lại. Cánh tay Tô Y Thược đã bắt đầu chảy máu xối xả, nhưng quần áo màu đen đã che đi màu máu, cơn đau khiến cô hơi váng vất.

Tô Y Thược không để ý đến hành động của Lâm Mạc Tang, tiếp tục dùng bước chân quỷ dị đổi chỗ với anh, nhưng trong lúc chuyển đổi lại liếc thấy khẩu súng đang chĩa về phía cô lại vì hành động của anh mà biến thành nã về phía anh, nên lập tức đẩy Lâm Mạc Tang xuống khỏi boong tàu theo phản xạ.

Một tiếng ‘ùm’ vang lên.

Tô Y Thược nhìn chằm chằm vào gã vừa cầm máu giúp Koster kia, trong tay gã chính là khẩu súng đã bắn bị thương Lâm Mạc Tang.

Ha ha ha ha, dù phải chết thì cô cũng muốn lôi đám người đó theo cùng.

Vì mất máu quá nhiều, mặt Tô Y Thược tái nhợt đi, hai tròng mắt khát máu khiến tất cả mọi người đều cảm thấy cô y như quỷ dữ đến tự địa ngục muốn lấy mạng người! Có lẽ cô vốn là như thế, một Tô Y Thược không có Lâm Mạc Tang, thì căn bản không cần bất cứ thứ gì cả. Cô ấn kíp nổ không chút do dự, đồng thời phóng pháo Lưu Ly lên. Có lẽ anh vẫn chưa chết, chờ bọn họ tìm đến, bọn họ nhất định, nhất định phải tìm được anh!!!

Cuối cùng cô vẫn không thể buông anh ra được, chỉ có mình anh…

Tiếng nổ mạnh trong chớp mắt đã nuốt gọn những tiếng gào khóc của mọi người, mọi vật trên thuyền đều bùng cháy sau một hành động rất nhỏ của Tô Y Thược.

Không ai biết được, trận hỏa hoạn này xảy ra như thế nào, trừ cảnh sát ra, sẽ chẳng ai để ý đến vụ nổ ở bến tàu. Có điều, từ nay về sau, ở thành phố Quyết Hoa sẽ không còn Hồng bang nữa, chỉ còn lại có “Thanh bang”, và “Đông Thần bang”, mà cả hai bang phái này cũng không dám chọc vào Quyết Tài môn. Dường như, sau ngày hôm đó, Quyết Tài môn cũng mai danh ẩn tích…

***

Một năm sau…

Napa – California, nước Mỹ.

“Đến rồi à.” Một bartender trong quán bar đêm cất lời chào người khách ngồi ở quầy bar, nghe giọng điệu có vẻ hai người đã quen biết từ lâu.

“Ừm.” Giọng nói của cô gái rất du dương.

“Vẫn là Thiên Túy sao?” Tuy là hỏi ý cô nhưng không chờ cô đáp lại thì tay bartender kia đã bắt đầu làm việc rồi.

Cô gái cũng không trả lời.

Mọi việc thoạt nhìn đều có vẻ rất thường tình.

Cô gái này chính là Tô Y Thược. Sau một năm tôi luyện, cô đã thay đổi rất nhiều. Từ vẻ ngoài thì có vẻ cô càng trưởng thành, quyến rũ hơn, còn nếu nói về khí chất thì lại khiến người ta cảm thấy càng thanh cao, lạnh lùng hơn xưa, mà cũng chính vì khí chất của cô nên có rất nhiều người trong quán bar này đều do bị cô thu hút mà đến.

Bartender tên là Booth, dù luôn sống ở thành phố nhỏ này, nhưng lại là người Anh, bị ảnh hưởng rất lớn từ phong độ quý ông lịch lãm của Anh. Anh ta là bartender của quán bar Euthanasia này, đồng thời cũng là ông chủ của nó.

Booth đưa “Thiên túy” cho Tô Y Thược. Nửa đêm của một năm trước, cô bé này đến quán của mình rồi không hiểu vì sao lại khóc ầm lên một trận khiến anh ta rất kinh ngạc. Anh ta còn nhớ rõ lần đầu tiên khi anh ta nhìn thấy cô ấy, thì cô ấy đi cùng với một người thanh niên. Lúc đó, cảm giác đầu tiên của anh ta về cô ấy chính là ‘máu lạnh’. Nhưng lần thứ hai, cô ấy gào khóc lại khiến anh ta trợn trừng mắt. Nước mắt chảy ra từ một người như vậy, thực sự khiến anh ta rất ấn tượng.

Từ đó về sau, ngày nào Tô Y Thược cũng tới đây gọi một ly Thiên Túy, mà cuối cùng Booth cũng chưa từng gặp lại người thanh niên kia. Rõ ràng người thanh niên đó thoạt nhìn có vẻ rất yêu thương cô ấy, nhưng lại không ở bên cô ấy nữa. Booth thầm đoán chắc hẳn đã có chuyện gì đó nên càng quan tâm đến Tô Y Thược hơn. Dù sao, anh ta cũng hiểu rất rõ cảm giác đau khổ khi mất đi người yêu thương…

Tô Y Thược tùy ý nhận lấy, chậm rãi nhấm nháp.

Thật ra, nồng độ cồn của Thiên Túy cũng không cao, nhưng vị chát chát cùng với mùi thơm nhè nhẹ lại khiến người ta tự say. Tô Y Thược cũng không biết mình cứ cố chấp tới nơi này để làm gì, anh sẽ không xuất hiện, Quyết Tài môn biến mất, anh cũng biến mất. Cô không thể tìm thấy anh nữa… Rõ ràng cô hiểu rõ tất cả, nhưng lại không bước qua được hố sâu đó.

Cô chỉ hy vọng khi cô say khướt đi rồi, người kia vẫn có thể đưa cô về nhà, nói với cô rằng: “Anh đã là người của em rồi còn gì.” Đến lúc đó, chắc chắn cô sẽ không chút do dự nói với anh rằng: “Em sẽ chịu trách nhiệm.” Chân thành, kiên định!

Trong vụ nổ đó, suy nghĩ đầu tiên của Tô Y Thược khi đẩy Lâm Mạc Tang xuống nước chính là, cô sẽ mất anh. Nhưng sâu thẳm trong đáy lòng cô lại đang gào thét: Không! Cô yêu anh!!! Cô yêu anh mà… Thật nực cười rằng cho đến tận khi bọn họ sắp đối diện với cảnh sinh ly tử biệt, thì cô mới có đủ dũng khí đối mặt với trái tim mình, to giọng nói lên ba chữ ‘Em yêu anh’. Tiếc là anh không còn nghe thấy nữa.

Ngày nào cô cũng sống trong sự hối hận, vì sao ngày đó mình không chết?! Khi cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần chết cùng với những kẻ trên tàu thì có thứ gì đó bên ngoài boong tàu như kéo thẳng cô xuống!

Dưới ánh trăng, Tô Y Thược chỉ kịp nhìn thấy mặt nước nhuộm đỏ máu!!! Là máu của ai thì đã quá rõ ràng rồi! Tuy cô không ở trên tàu, nhưng cũng bị cú nổ mạnh ngay sau đó hất tung ra một khoảng cách tàu khá xa, lập tức ngất xỉu rồi chìm dần xuống đáy biển.

Cô rất thỏa mãn!!! Đột nhiên, cô lại ích kỷ muốn giữ anh lại bên mình, dù chết cô cũng không muốn rời xa anh, một khi đã không còn lừa mình dối người nữa, thì tình yêu nồng nàn của cô dành cho anh cũng không thể nào kiềm chế được nữa.

Có điều, cô lại không chết.

Diệp Thiên Duyên cứu cô. Đây là lần thứ hai anh ta cứu cô nhỉ. Có lẽ ông trời cũng không muốn hai người ở bên nhau. Không ngờ Tô Y Thược lại bị trôi dạt vào bờ biển, hơn nữa còn vừa vặn được Diệp Thiên Duyên đang ra ngoài tìm Lý Tư nhìn thấy.

Xem đi, cô muốn chết cũng không xong, ngược lại còn hại chết anh!!! Tô Y Thược cười châm chọc, vận mệnh thực sự đang chơi một trò đùa quá lớn với họ.

Cô lắc lắc chất lỏng màu lam trong tay, trong mắt hơi có chút nghi hoặc. Diệp Thiên Duyên và Diệp Tư Trần vẫn luôn nói với cô rằng Lâm Mạc Tang đã chết, nhưng nếu không nhìn thấy thi thể của anh, thì cô quyết không chịu tin rằng anh thực sự đã chết. Vì thế, suốt một năm nay cô vẫn phái người đi tìm anh, nhưng đến tận bây giờ cũng không có kết quả.

“Booth, nếu cho anh một cơ hội, thì anh muốn nói với người anh yêu nhất câu gì?” Đột nhiên Tô Y Thược chuyển mắt nhìn về phía Booth.

Booth suy nghĩ một chút rồi đáp: “Về nhà thôi.”

Mặt của Booth dường như trùng khớp với khuôn mặt Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược như nhìn thấy Lâm Mạc Tang đang dịu dàng gọi cô: “Về nhà thôi.”

Câu trả lời của Booth hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tô Y Thược. Cô cứ nghĩ anh ta sẽ nói mấy câu như “Anh yêu em”, “Ở bên nhau nhé” gì gì đó, nhưng không ngờ anh ta lại nói giống Lâm Mạc Tang. Cô thực sự vô cùng hy vọng bây giờ anh có thể xuất hiện trước mặt cô, nói với cô rằng: “Về nhà thôi.”

“Ha ha… cho tôi thêm một ly Thiên Túy nữa đi.”

Booth liếc nhìn cô một cái, trừ lần đầu tiên đến đây ra, thì cho tới bây giờ cô cũng chưa từng gọi đến ly Thiên Túy thứ hai, hôm nay cô ấy làm sao vậy?

Anh ta nhìn cô hơi nghi hoặc, tay cũng bắt đầu pha chế Thiên Túy mà Tô Y Thược vừa gọi, ai bảo khách hàng là thượng đế chứ.

“Berg, hình như cô gái kia bị bỏ thuốc. Có trò hay để xem rồi ~” Trên hai chiếc ghế salon ở góc quán, một giọng nói vui vẻ chờ xem kịch vui chợt vang lên.

Hết chương 100.

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s