Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 91+92+93+94+95

Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 91+92+93+94+95

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 91: Thiên đường bên trái, địa ngục bên phải.

“Anh thấy thế nào?” Tô Y Thược rất tò mò về phản ứng của Lâm Mạc Tang. Tất nhiên cô không tin chuyện này là do anh phái người làm, nếu muốn giết cô thì lúc nào anh cũng có cơ hội không cần chờ đến lúc này. Vì thế, người muốn chia rẽ ly gián này có một sơ hở duy nhất chính là hai người họ lại biết nhau, chính sơ hở này khiến cho hậu quả sau cùng chắc chắn sẽ là thua trắng tay.

“Em tin anh không?” Lâm Mạc Tang hỏi lại.

Mọi người ngớ ra, không phải đang nói chuyện Quyết Tài môn sao? Chuyện đó có liên quan gì đến việc họ có tin nhau hay không?

“Thủ lĩnh, tôi đang nghĩ có nên tăng mạnh việc điều tra về tổ chức thần bí này hay không? Dù là phương diện gì thì chúng ta cũng biết quá ít về nó.” Tứ Sát vô cùng tò mò về tổ chức này, hắn và nhóm tình báo cực kỳ tài giỏi của hắn cũng không có cách nào điều tra được đối phương khiến hắn cảm thấy vô cùng thất bại.

“Cậu muốn biết điều gì?” Không chờ Tô Y Thược trả lời, Lâm Mạc Tang quay sang hỏi Tứ Sát.

“Hả?” Đầu bảy người kia lại quay về phía anh, lẽ nào người đàn ông này biết cả chuyện của Quyết Tài môn?

“Thủ lĩnh phu nhân ~~~ anh đừng chen chân vào nữa mà…” Thất Sát nghĩ Lâm Mạc Tang căn bản không thể hiểu được nội dung mà bọn họ đang muốn giải quyết, cất lời nói hơi trào phúng.

Tô Y Thược chậm rãi cầm một cốc trà do Lâm Mạc Tang đặc chế lên, Lâm Mạc Tang lập tức ngăn bả vai đang định cử động của cô lại, tay kia đưa thẳng cốc trà đến trước mặt cô.

Tô Y Thược thảnh thơi uống trà, có vẻ hơi thích thú xem màn kịch của Lâm Mạc Tang và bảy người này.

“Vậy các cậu muốn điều tra Quyết Tài môn như thế nào?” Lâm Mạc Tang nhìn cô gái nhỏ vẫn đang im lặng không lên tiếng. Rõ ràng là cô ấy muốn thấy mình bị cười nhạo, chẳng lẽ anh lại để cô được như ý sao?

“Chưa biết chừng môn chủ của bọn họ là một tên quỷ háo sắc ~ Chúng ta có thể kiếm mấy em xinh đẹp dụ anh ta xuất hiện!” Thất Sát đề nghị với vẻ mặt rất thật lòng.

“Phì…” ngụm trà chưa kịp nuốt xuống của Tô Y Thược phun ngay ra ngoài, “Mọi người cứ tiếp tục… tiếp tục…” Tô Y Thược nhận lấy khăn lau miệng mà Lâm Mạc Tang đưa sang, ngượng ngùng nói, ánh mắt len lén liếc về phía Lâm Mạc Tang.

“Vậy lỡ là một ông già thì làm sao bây giờ nhỉ?” Thất Sát ra vẻ nghiền ngẫm nói.

Ông già à? Đối diện với sự suy đoán càng ngày càng quá đáng của hắn, khóe môi Lâm Mạc Tang run lên.

“Thất đệ, chú lại đoán mò rồi. Thật ra chúng ta đã gặp môn chủ Quyết Tài môn rồi, tôi nhớ là người đàn ông kia năm nào cũng tổ chức ‘hội Lưu Ly’, mời hết những người có danh tiếng đến tham dự mà.” Tứ Sát chậm rãi hồi tưởng lại, nói.

Hội Lưu Ly? Lại là Lưu Ly… Tô Y Thược không có dũng khí để hỏi rốt cuộc sự tồn tại của “hội Lưu Ly” này là thế nào.

“Ặc… người đàn ông đeo mặt nạ quỷ giống thủ lĩnh của chúng ta á?” Thất Sát hơi ngạc nhiên. Lần trước nhìn thấy Tô Y Thược đeo mặt nạ quỷ, hắn còn hoảng sợ, nếu không phải cô là con gái thì hắn thật sự nghĩ rằng môn chủ Quyết Tài môn xuất hiện.

Cốc trà trong tay Tô Y Thược hơi khựng lại một chút, ánh mắt đảo ra ngoài cửa sổ. Lâm Mạc Tang cúi đầu ngắm nhìn gương mặt nghiêng trắng nõn của cô, trong mắt thoáng có ý cười.

“Ừm.” Tứ Sát đáp, người đàn ông đó không hề đơn giản, khí phách toàn thân anh ta khiến hắn không thể tìm được một người thứ hai có thể sánh bằng, vì thế nên hắn mới cực kỳ hiếu kỳ về tổ chức Quyết Tài môn này.

“Hay là tôi hóa trang rồi lẻn vào?” Nhị Sát do dự đề nghị, nhưng điểm mấu chốt là bọn họ căn bản không biết đối phương ở đâu thì lẻn vào kiểu gì?

Nhìn mọi người có vẻ thất vọng, Nhất Sát chợt nhớ tới một chuyện.

“Vì sao anh lại biết dấu hiệu này?” Ánh mắt của hắn lạnh lùng dừng lại trên người Lâm Mạc Tang, hắn phát hiện ra, ngoại trừ tên, còn bọn họ căn bản không hề biết gì về người đàn ông này. Nội dung mà Tứ Sát có thể điều tra ra vẫn luôn khiến hắn nghi hoặc, trong tài liệu đó, chỉ nói đơn giản thân phận của Lâm Mạc Tang là tổng giám đốc ở thành phố A thôi.

Chẳng lẽ Lâm Mạc Tang sẽ nói cho hắn biết thứ này do anh thiết kế sao?

“Cửa thiên sứ bên trái, nhưng cửa thiên sứ trên dấu hiệu này lại ở bên phải.” Tô Y Thược chợt phát hiện ra sơ hở của dấu hiệu trên tay, rõ ràng tên trọc đầu kia đã quá tự tin.

Nghĩa là sao? Mọi người lại cùng nhìn về phía Tô Y Thược khó hiểu.

Tô Y Thược chuyển tờ giấy trong tay đến trước mặt mọi người, chỉ vào hai cánh cửa kia: “Cánh cửa này phải là mở, mà cánh bên này phải là đóng.” Cô chỉ vào cánh cửa đóng trước, rồi chỉ sang bên cánh cửa mở.

Mọi người hiểu ngay, nhưng vì sao thủ lĩnh cũng biết dấu hiệu này?!

“Tôi chưa từng nhìn thấy dấu hiệu này.” Tô Y Thược mệt mỏi giải thích, “nhưng đã từng nhìn thấy cánh cửa này.” Tô Y Thược nhìn ra ánh nắng chiều bên ngoài cửa sổ, một ngày nữa lại trôi qua, nhưng cuối cùng vẫn không chờ được người đã hứa chắc sẽ quay trở về… Hình ảnh này không ngờ lại là dấu hiệu của Quyết Tài môn, vậy có phải rằng có khả năng người thiết kế dấu hiệu này chính là anh ấy không?

“Này, em mau vào đi ~” Lâm Mạc Tang nhỏ đến “Alice” sớm hơn Tô Y Thược, nhìn cô bé Tô Y Thược đang đứng ngoài cửa. Hôm này là ngày ‘đón thiên sứ’ mỗi năm một lần của Alice. Vào ngày này, họ chỉ mở một cánh cửa bên trái, ý nói là thiên đường bên trái, địa ngục bên phải. Mà vào hôm nay, tất cả mọi người đều được nhận sự chúc phúc.

Vì hôm đó có tuyết rơi nên phía trước cánh cửa thiên sứ cũng bị phủ một mảng tuyết rất dày, mà cũng chính vào ngày này, anh đã cõng Tô Y Thược vào trong Alice, vì thế đối với cô mà nói, anh chính là thiên sứ của cô, chỉ là anh cũng không hề biết bí mật này.

“Cô đã nhìn thấy cánh cửa này ngoài đời sao?” Tứ Sát kinh ngạc hỏi.

“Ừ.”

“Ồ, sự tình càng lúc càng thú vị ~ Nếu có thể gặp được khuôn mặt thật của môn chủ Quyết Tài môn một lần thì tốt biết mấy…” Thất Sát hơi tiếc nuối nói.

Lâm Mạc Tang vẫn thờ ơ đứng bên cạnh như cũ.

“Xem ra chuyện này cũng không phải Quyết Tài môn phái người làm.” Nhất Sát kết luận, “Muốn kích động chiến tranh giữa Quyết Tài môn và Liệt Diễm, cuối cùng có thể làm hoàng tước sau lưng…”

“Quỳ Thiên.” Tứ Sát nhíu mày đón lời.

“Quỳ Thiên à?” Đây là lần đầu tiên Tô Y Thược nghe đến cái tên này.

“Quỳ Thiên, Liệt Diễm và Quyết Tài môn đều là ba tổ chức thần bí lớn, nhưng nghe nói thủ lĩnh tổ chức này là một người Đức, tên là Koster.”

Vì người đàn ông này làm việc thực sự rất càn quấy, nên cũng coi như là tổ chức lộ diện nhiều nhất trong ba tổ chức trên.

“Có điều, thủ đoạn của tay này rất tàn độc, hơn nữa, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích!” Tứ Sát có vẻ rất ghét tính cách này, căm tức nói.

“Vào hội Lưu Ly năm ngoái, một tay bồi bàn không cẩn thận đổ rượu vào người gã, mà mất mạng ngay tại chỗ.” Ngũ Sát tiếp lời.

Hội Lưu Ly, ánh mắt Tô Y Thược sa sầm xuống.

“Bên dưới có tin.” Tiếng thông báo đột ngột phá ngang cuộc nói chuyện của mấy người. Nhất Sát nhận lấy thứ bên dưới đưa tới, giao cho Tô Y Thược.

“Ba nốt ruồi à?” Tô Y Thược nhìn người trên ảnh, là một người đàn ông rất bình thường, nếu đặt vào giữa đám đông thì hầu như không chú ý tới, nhưng khiến người ta có ấn tượng sâu sắc đó là bên cạnh môi hắn có ba nốt ruồi.

“Koster.” Sắc mặt Lâm Mạc Tang trầm xuống nhìn bức ảnh. Quả nhiên là hắn, hắn cũng dám nổ súng làm cô bị thương sao?!!!

“Koster à?” Mọi người tò mò nhìn về phía bức ảnh trong tay Tô Y Thược, bảo sao người đó muốn giết Cầm Nhi diệt khẩu, cô ấy đã nhìn rõ diện mạo hắn ta mà!

Tô Y Thược truyền bức ảnh cho mọi người xem, mà sau khi họ nhìn thấy, trừ Nhất Sát ra thì ai cũng kinh ngạc kêu lên không thể tin được. Ai mà ngờ được Koter tàn bạo khiến người ta sợ hãi lại có đặc điểm như thế chứ?!

“Rốt cuộc anh là ai?” Nhất Sát không thể sơ suất để một người bọn họ căn bản không biết rõ thân phận ở bên cạnh cô được. Anh ta biết quá nhiều chuyện chính họ cũng không biết, không phải rất kỳ quái sao? Một tổng giám đốc công ty bình thường sẽ biết nhiều tin tức về giới xã hội đen như vậy à?

“Tôi là quỷ háo sắc và lão già.” Lâm Mạc Tang nhìn Thất Sát cười nói.

Tô Y Thược trợn trừng mắt, anh không sợ bị lộ thân phận nữa sao?! Đây là tổng bộ Liệt Diễm, dù anh có lợi hại đến mấy cũng không thể an toàn ra ngoài được! Người đàn ông này luôn làm những chuyện nằm ngoài dự kiến của cô.

Cả phòng làm việc nhất thời không có tiếng động nào.

“Anh là môn chủ Quyết Tài môn?” Nhất Sát có chút không dám chắc, hỏi lại.

Lâm Mạc Tang nhún vai không đáp.

Miệng Thất Sát biến thành hình chữ O, ngón tay chỉ thẳng vào Lâm Mạc Tang đang thờ ơ đứng đó, nhưng không nói được lời nào. Môn chủ Quyết Tài môn là chồng của thủ lĩnh Liệt Diễm bọn họ sao?! Tin tức này khiến hắn khó có thể tiếp nhận nổi, thế này có gọi là đám cưới chính trị không…

Vẻ mặt Tứ Sát như bị thần kinh, bước đến bên Lâm Mạc Tang, dạo qua dạo lại một vòng, càng nhìn càng giống người đàn ông kia… vì sao lúc trước bọn họ đều không phát hiện ra chứ?! Làm sao họ ngờ được rằng môn chủ Quyết Tài môn danh tiếng lẫy lừng lại là người đàn ông vừa nhìn đã thấy y như bà quản gia của thủ lĩnh nhà mình thế kìa… may mà anh ta không có ý định làm hại thủ lĩnh, nếu không thì bọn họ thực sự đã dẫn sói vào nhà.

Lâm Mạc Tang thực sự không chịu nổi ánh mắt săm soi của bảy người này.

Tô Y Thược im lặng suy nghĩ. Người kia chính là kẻ chủ mưu vụ bắt Lý Tư, cô nhất định phải cho hắn biết kết cục của việc chọc vào cô.

“Làm sao để gặp được người này?” Tô Y Thược không bận tâm đến sự hiếu kỳ của họ dành cho Lâm Mạc Tang, sau khi biết rõ thân phận của anh, không phải bọn họ hẳn là nên cô lập tập thể hay sao? Bọn họ thực sự không hề có ý thức cô lập người ngoài một chút nào hết!!!

Hết chương 91.

***

Chương 92: Trốn tránh tình cảm, đôi bên cùng tổn thương.

“Thời gian tổ chức ‘Hội Lưu Ly’ cũng sắp đến rồi, Quỳ Thiên tất nhiên cũng sẽ không vắng mặt. Dù sao, đó cũng là một cơ hội tốt để kết giao thế lực khắp nơi.” Tam Sát đề xuất.

Giờ thì Tô Y Thược không thể không hỏi lai lịch của Hội Lưu Ly. Tuy trong lòng cô đã loáng thoáng đoán được đáp án, dù rằng cô vẫn luôn muốn đối mặt ông ta để hỏi một câu, hỏi ông ta xem đối với ông ta, Lưu Ly chỉ là một cái tên, hay là… nhưng khi thực sự có cơ hội như vậy, cô lại chùn bước.

“Hẳn là ba ngày sau.” Tứ Sát tính toán ngày tháng rồi nghiêm túc trả lời. Thiệp mời đã gửi đến nơi, mấy hôm nay Tô Y Thược luôn nằm trên giường dưỡng bệnh nên chưa kịp báo với cô.

Lâm Mạc Tang vẫn quan sát phản ứng của Tô Y Thược.

“Ai tổ chức?” Giọng điệu của Tô Y Thược đột nhiên lạnh đi khiến mọi người đều ngạc nhiên.

Tuy bình thường Tô Y Thược ít cười ít nói, nhưng gần đây vì Lâm Mạc Tang đến nên biểu cảm của cô sinh động hơn rất nhiều, thế nên, đột nhiên khí tức lãnh đạm này lại xuất hiện khiến mọi người ở đây đều không hiểu vì sao.

“Là Ôn thần.” Thất Sát vốn định ca tụng một chút về công lao to lớn của người đàn ông đó, nhưng liếc nhìn môn chủ Quyết Tài môn, lại nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của thủ lĩnh, liền biết điều im lặng.

Quả nhiên, quả nhiên là ông ta! Trong mắt Tô Y Thược có sự tổn thương khó nói rõ được thành lời, cuối cùng cũng không tránh được!!! Lúc trước cô còn có thể lừa mình rằng không phải cô không muốn tìm ông ta hỏi cho rõ ràng, mà vì không có cơ hội gặp ông ta thôi. Nhưng giờ cô mới chợt nhận ra, mình căn bản chỉ là một kẻ hèn nhát. Ông ta là “Ôn thần” danh tiếng lẫy lừng, làm sao lại đi để ý đến một đứa oắt con như cô…

Tô Y Thược nở nụ cười xót xa, ánh mắt thoáng trống rỗng, nhưng nhanh đến mức người ta không nắm bắt được.

“Được rồi, báo địa điểm và thời gian cụ thể cho tôi.” Tô Y Thược lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã biến mất, bầu trời tối đen.

Cả nhóm bảy người đều cảm nhận được sự khác thường của Tô Y Thược.

Nhất Sát lo lắng nhìn cô, đang định hỏi thì Lâm Mạc Tang lại ra hiệu cho hắn rời đi.

Sáu người khác đều khẽ gật đầu với Lâm Mạc Tang, đi ra ngoài cửa, bọn họ biết mình có ở lại đây cũng chỉ làm phiền họ mà thôi, chỉ có mình Nhất Sát vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt kiên định như nói lên suy nghĩ của hắn, dù biết như thế không đúng nhưng hắn vẫn không muốn rời đi.

“Nhất Sát, anh ra ngoài trước đi.” Nhất Sát không ngờ thủ lĩnh lại lên tiếng đuổi hắn ra ngoài, vẻ mất mát lướt qua ánh mắt, nhưng vẫn cung kính lui xuống, trước lúc ra khỏi phòng còn nhìn Lâm Mạc Tang một cái.

Việc Tô Y Thược lên tiếng hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Lâm Mạc Tang, trong lòng hơi vui sướng. Nhất Sát là người đàn ông rất tốt, anh cũng tin rằng hắn có thể chăm sóc tốt cho Y Thược, nhưng ai bảo cô gái này là người mà anh quan tâm chứ, như vậy, anh chỉ có thể ích kỷ giữ chặt cô lại bên mình thôi.

“Anh quay về Quyết Tài môn đi.” Tô Y Thược thở dài, giọng điệu bình thản khiến Lâm Mạc Tang không thể đoán được là cô thật sự mong anh rời đi hay có điều gì khó nói.

Tô Y Thược không muốn để người khác biết thủ lĩnh Liệt Diễm và môn chủ Quyết Tài môn có quan hệ với nhau, như vậy sẽ mang đến phiền phức cho anh, lỡ ngày đó cô có xảy ra chuyện gì, cô cũng không muốn liên lụy đến anh.

“Em thực sự hy vọng anh quay về sao?!” Cô giữ một mình anh lại chỉ vì muốn nói câu này ư?! Lâm Mạc Tang hơi giận dữ, từng chút từng chút cố gắng của anh luôn giống như những giọt nước, bị miếng bọt biển là cô hút khô đến không còn một giọt nào. Chẳng lẽ cô không hề biết anh để ý đến cái gì sao?! Anh hoàn toàn không thèm quan tâm người khác bàn tán về anh thế nào!!! Rốt cuộc khi nào cô gái này mới hiểu chứ?!

“Ừm.” Tô Y Thược nhẹ nhàng nói, cô cảm thấy hơi mệt mỏi.

Lâm Mạc Tang đi tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống lẳng lặng nhìn cô.

Tô Y Thược trốn tránh đảo mắt đi chỗ khác.

Giỏi lắm!!! Lâm Mạc Tang thực sự phát hỏa, anh ở đây với cô một tháng, chẳng lẽ cô không cảm nhận được tình cảm thực lòng của anh sao mà còn bảo anh đi?!

Tô Y Thược nghe tiếng bước chân chợt vang lên, mỗi bước như đạp vào lòng cô vậy. Cô rất muốn giữ anh lại, nhưng lại không có sức mà lên tiếng… thời gian trôi qua dài như một thế kỷ…

“Rầm!” Tiếng đóng cửa rất mạnh khiến Tô Y Thược không kìm được khẽ run lên, chậm rãi ôm vai mình. Trời đã tối hẳn, đêm không có ánh trăng, lạnh lẽo khiến cô hoảng sợ. Nước mắt lẳng lặng rơi xuống…

Ngoài cửa kia, đôi mắt đầy lo âu hiện lên vẻ kiên quyết rồi dứt khoát rời đi.

Anh không thể để cô tiếp tục trốn tránh được nữa!!!

***

“Thủ lĩnh ~” Thất Sát cười hì hì chạy tới gặp Tô Y Thược đang ngồi ở phòng đọc sách xem tài liệu về Liệt Diễm, hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ vì mình tự tiện xông vào.

Tô Y Thược cũng đã quen rồi, người này căn bản không hề giống một người đàn ông đã 25 tuổi. Cô tiếp tục cúi đầu nhìn số liệu dày đặc trước mặt.

“À… nghe nói thủ lĩnh phu nhân về rồi ạ?” Thất Sát lén quan sát phản ứng của Tô Y Thược.

Tiếc là Tô Y Thược không cho hắn có cơ hội nhiều chuyện, chỉ ‘ừ’ một tiếng, trả lời đơn giản câu hỏi của hắn, nhưng không ai nhìn thấy được sự đau đớn trong mắt cô.

Nhị Sát, Tứ Sát, Ngũ Sát trốn ngoài cửa vội vàng ra hiệu cho Thất Sát, ý bảo hắn hỏi tiếp.

Thất Sát dùng khẩu hình đáp lại: Đừng có vội, chờ đó!

“À… Ở đây không phải đang rất ổn sao, sao đột nhiên lại quay về?” Thất Sát nghi hoặc hỏi.

Lần này Tô Y Thược dừng tay lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Thất Sát không nói lời nào.

“À…” Thất Sát bị cô nhìn cũng hơi căng thẳng.

“Anh rảnh lắm à?” Tô Y Thược nhíu mày nói, rồi lại cúi đầu xem tài liệu.

“Cô… cô cứ làm việc đi, tôi… lui trước…” Đùa đấy à, gần đây Tam ca phải đưa chị Cầm Nhi ra ngoài chơi, lỡ thủ lĩnh bắt hắn tiếp nhận công việc của anh ấy, thì hắn mệt chết mất. Hắn sợ nhất là giao lưu với mấy con số kỳ quái khó hiểu kia.

Ba người sau cửa đồng loạt ra vẻ ‘khinh bỉ’ Thất Sát, quá kém, mới vậy mà đã chịu thua rồi.

Thất Sát nhăn nhó đi ra ngoài.

Nghe tiếng cánh cửa khẽ đóng lại, Tô Y Thược đang vùi mặt trong đống tài liệu mới ngẩng lên, đột nhiên không có tâm trạng đọc tài liệu nữa.

Anh đi rồi, đi thật rồi. Đêm qua cô mất ngủ. Trước khi Lâm Mạc Tang xuất hiện, cô thường xuyên mất ngủ nên cũng thành quen. Nhưng anh lại khiến thói quen của cô thành không quen nữa, không quen ngủ một mình trên chiếc giường lạnh như băng, không quen buổi sáng thức dậy không có anh bên cạnh, không quen ăn cơm một mình… Không có anh, tất cả những việc này đều khiến cô cảm thấy cô độc. Có phải cô đã trúng độc của Lâm Mạc Tang rồi không?

Tô Y Thược ngẩn người nhìn giá sách, không biết anh đã quay về Quyết Tài môn chưa? Tối qua anh giận dữ như vậy khiến cô rất bất an, đây là lần đầu tiên anh nổi giận với cô. Có lẽ anh ấy đã chán ghét mình rồi nhỉ, chán ghét Tô Y Thược hèn nhát tự ti này rồi nhỉ!!! Nước mắt lại lẳng lặng rơi xuống, nhỏ vào trang sách, thấm xuống, làm ẩm ướt một khoảng nhỏ.

Hai ngày nữa cô sẽ gặp người đàn ông được gọi là “Ôn thần” kia. Lần trước họ gặp nhau, ông ta không nhận ra cô. Không biết lần này gặp lại, liệu ông ta có thể nhớ ra trên thế gian này đã từng có một người phụ nữ rất yêu ông ta không?!

Trong lòng Tô Y Thược có muôn vàn câu hỏi, có muôn vàn nỗi đau, đêm qua cô suy nghĩ rất lâu, nhưng cuối cùng chỉ phát hiện ra rằng, sự tồn tại của cô còn chẳng hề có ý nghĩa gì cả. Trừ người mẹ đã qua đời của cô ra, thì căn bản không hề có ai biết cô đã đi tới thế giới này nữa!

Cô chậm rãi đưa tay lên lau nước mắt ở khóe mi, có một số việc nhất định phải làm, dù có đau, nhưng cũng tốt cho cả anh và cô…

***

Lăng và Phong hơi ngạc nhiên nhìn vị môn chủ đã mất tích một tháng đột ngột xuất hiện lại ở tổng bộ Quyết Tài môn, nhưng từ khi anh quay về thì không hề nói một câu gì cả, cũng không cử động, chỉ lẳng lặng đứng bên cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.

Anh đã đứng ở đây cả đêm, nhưng không ai biết anh đang nghĩ gì.

“Môn chủ, thiệp mời của Ôn thần đã gửi tới.” Phong nhìn sắc mặt khó dò của Lâm Mạc Tang, đưa thiệp mời ra.

Lâm Mạc Tang nhìn thiệp mời trong tay, rất lâu sau cũng không nói gì.

Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng Lăng, cô ta chưa từng thấy môn chủ như thế nào giờ, im lặng đến mức khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương.

“Lui xuống đi.” Giọng nói của Lâm Mạc Tang thoáng có vẻ mệt mỏi.

“Vâng.” Lăng và Phong cung kính đáp.

Y Thược, đừng để anh phải thất vọng. Lâm Mạc Tang nỉ non, vuốt ve tấm thiệp mời trong tay, bóng người thon dài hắt bóng lên bức tường phẳng phiu…

Hết chương 92.

***

Chương 93: Bị người đàn bà xa lạ gây sự.

“Ở bên này.” Nhất Sát dẫn đường cho Tô Y Thược đi xuyên qua khách mời, cũng nhân tiện giúp cô ngăn cản hết các ánh mắt hứng thú từ khắp nơi phóng đến. Dù Tô Y Thược đeo mặt nạ, nhưng chiếc váy trắng liền thân dài cùng với khí chất toát ra từ người cô vẫn rất hấp dẫn mọi người. Hơn nữa, việc Nhất Sát đi bên cạnh cô có hàm nghĩa như thế nào thì không cần nói cũng biết.

Hôm nay là ngày tổ chức Hội Lưu Ly, thời gian ấn định vào 6h30. Địa điểm tổ chức là ở làng rượu Napa của bang California, nước Mỹ, một thị trấn nhỏ mang đậm chất châu Âu.

Tiệc rượu không được tổ chức ở một nhà hàng lớn sang trọng rực rỡ, mà là ở một ngôi nhà bình dân ấm áp mang phong cách cổ điển khiến Tô Y Thược hơi ngạc nhiên. Trong nhà, hoa cỏ ở khắp mọi nơi, mùi thơm lan ra bốn phía. Những tán lá cây rất to tạo ra những bóng loang lổ dưới ánh đèn, tuy lúc này trời đã tối hẳn, nhưng ở vườn hoa ngoài trời, đèn đuốc vẫn sáng trưng.

“Tiểu thư, rượu vang đỏ năm 78 ạ.” Một người bồi bàn mặc vest đen bê khay đến đứng trước mặt Tô Y Thược.

Tô Y Thược đang quan sát mọi người xung quanh, lần này cô đến có hai mục đích, một là đến tìm tên Koster kia, còn hai là gặp lại Văn Quân, người đàn ông đó có thể là bố ruột của cô. Có lẽ còn có nguyên nhân thứ ba nữa… chỉ là, cô không muốn nghĩ tới…

“Không cần, cảm ơn.” Tô Y Thược lịch sự từ chối, định rời đi.

“Đưa cho tôi. Tôi cũng không phải dạng người không biết thưởng thức như vậy.” Một giọng điệu du dương lại mang theo vẻ trào phúng vang lên bên cạnh.

Tô Y Thược quay sang nhìn người phụ nữ mặc chiếc váy hồng nhạt hở ngực, vẻ mặt hung hăng vênh váo đang đứng cạnh mình.

“À… thật ngại quá, thưa cô, đây là của vị tiên sinh bên kia gọi để mời vị tiểu thư này ạ.” Bồi bàn khó xử nhìn người phụ nữ đã cầm lấy ly rượu, giọng nói hơi kích động, cậu ta không dám chọc vào người ở đây đâu!

Tô Y Thược nhìn về phía người bồi bàn đang chỉ, đó là một người mặc bộ vest màu lam, hoàn toàn nổi bật lên dáng người thon dài của anh ta. Lúc này anh ta đang quay lưng về phía cô, nhưng cô cảm thấy anh ta rất quen thuộc.

Xung quanh vang lên những tiếng cười lén, người phụ nữ này là Sophie, người Pháp. Những ai tham gia hội Lưu Ly đều biết cô ta là tình nhân của Koster, nhờ có kỹ thuật ve vãn cao siêu nên vẫn được ở lại bên cạnh Koster, cũng vì vậy mà luôn chẳng coi ai ra gì.

“Cô là?” Tô Y Thược hỏi, thu lại tầm mắt đang nhìn về phía người đàn ông mặc đồ Tây kia.

Sophie đang định nổi giận, nghe câu hỏi này của Tô Y Thược, lập tức lấy lại khí thế, ưỡn căng ngực lên, đắc ý nói: “Biết Koster không? Đó là người đàn ông của tôi!” Hôm nay tất cả mọi người đều chú ý đến con nhóc mới tới này, lờ cô ta đi, cô ta làm sao có thể chịu được khi phong thái của mình bị một con nhóc con không rõ lai lịch cướp mất được chứ, nên mới cố tình đi ra đây dằn mặt một chút, cũng để cho con nhóc kia biết ai mới là người phụ nữ được chú ý nhất ở đây!

“Không biết.” Tô Y Thược nghiêm túc đáp. Cô thật sự không biết Koster, nên cô hoàn toàn không có ý khiêu khích, chỉ đơn giản là trả lời thôi.

Câu trả lời của Tô Y Thược khiến ánh mắt xung quanh càng trở nên suồng sã hơn, tiếng cười trộm cũng lớn hơn một chút, họ chỉ thấy Tô Y Thược khiêu khích Sophie, mà không có ai tử tế giải thích cho cô biết rốt cuộc Koster là ai, dù sao cũng chẳng liên quan gì tới họ. Người ở đây, thật quá lạnh lùng.

Vẻ chán nản chợt hiện lên trong mắt Tô Y Thược, đột nhiên cô không muốn để ý đến người phụ nữ kia nữa, liền quay người bước đi.

Sophie cảm thấy Tô Y Thược cố tình nói như vậy, ở đây làm gì có ai không biết Koster, cô ấy như thế không phải là không nể mặt Sophie này sao?! Cô ta nhất định phải cho con nhóc con kia một bài học, dù sao cũng có hắn giải quyết hậu quả giúp cô ta rồi. Nghĩ vậy, cô ta ngang nhiên chặn trước mặt Tô Y Thược.

“Này, nói còn chưa được hai câu đã đi như vậy có phải là quá vô lễ không?”

Nhất Sát nhìn thấy vẻ mất kiên nhẫn hiện ra trong hai đôi mắt lộ ra ngoài mặt nạ của Tô Y Thược, vì vậy liền đứng chắn trước mặt cô.

“Tiểu thư, nếu biết điều thì đừng đứng đây gây chuyện, muốn giữ vinh hoa phú quý của cô thì nên biết điều một chút.” Giọng điệu của Nhất Sát đầy vẻ lạnh lùng, quyết liệt. Nhìn Nhất Sát như vậy, Tô Y Thược thực sựu không ngờ một người bình thường vốn trầm tĩnh như hắn, lúc nói mấy lời đe dọa này cũng khí thế như vậy.

Hiển nhiên là ngữ khí của Nhất Sát đã khiến Sophie sợ hãi. Nhân lúc cô ta còn đang ngẩn người, Tô Y Thược liền đi cùng Nhất Sát vào phòng trong. Ở bên ngoài không có người cô cần tìm.

Chờ đến khi không còn nhìn thấy bóng Tô Y Thược, Sophie mới bình tĩnh lại. Chuyện này là sao? Không ngờ cô ta lại bị một con nhóc con chơi cho một vố!!! Ở đây làm gì có ai không nể mặt cô ta, dù Nhất Sát lúc nào cũng ở bên cạnh thủ lĩnh Liệt Diễm kia đang đi cạnh cô, thì cũng không tới lượt một con nhóc con như cô lên mặt với cô ta!

“Cười cái gì mà cười!” Sophie tức giận quát tháo những người đang cười nhạo xung quanh.

Mọi người lập tức thu mắt lại.

“Hừ.” Sophie khôi phục thái độ vênh vênh tự đắc, đi về phía Tô Y Thược vừa rời đi. Cô ta nhất định phải dạy dỗ con nhóc con đó một trận ra trò!

Ở trong nhà, Văn Ôn Nhi cũng mặc một bộ váy trắng đang đứng tiếp khách cùng Văn Quân. Văn Quân vẫn khiến người ta không đoán được gì như lúc mới gặp, lúc nói chuyện với người khác đều giữ nụ cười trên mặt nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất xa cách.

Tô Y Thược ngồi trên ghế salon ở trong góc phòng, Nhất Sát đứng thẳng bên cạnh chờ chỉ thị của cô.

Không biết vì sao trên đời này thiếu đi người tên Tô Lưu Ly đó, mà tên đàn ông kia vẫn còn sống yên ổn đến bây giờ?! Vì sao ông ta không theo hầu bà luôn chứ?!!! Nghe tiếng đàn du dương, trong lòng Tô Y Thược lại cuộn sóng.

Đột nhiên, tầm mắt mọi người đều tập trung về phía cửa, đây cũng là lần đầu tiên Văn Quân tự đi ra cửa. Điều này khiến mọi người đều thấy lạ, ai mà có vinh dự được ‘Ôn thần’ Văn Quân đích thân ra cửa đón thế?!

“Tiểu thư, không ngại nếu tôi ngồi đây chứ?” Có một người không chú ý đến ồn ào ngoài cửa như những người khác, mà nhẹ giọng hỏi Tô Y Thược.

Tô Y Thược ngước mắt lên, một người đàn ông bình thường không có gì đặc biệt, chỉ có đôi mắt sâu thẳm có thần là khiến người ta chú ý, còn ba nốt ruồi ở khóe môi đã bộc lộ rõ thân phận của người này — Koster!

“Không.” Tô Y Thược cụp mắt xuống, thản nhiên như không có chuyện gì.

Từ khi Tô Y Thược vừa bước vào cửa, Koster đã chú ý đến cô. Tuy hắn ta không điều tra ra được chuyện nội bộ của tổ chức Liệt Diễm này, nhưng hắn ta biết Nhất Sát, như vậy, thân phận của cô đương nhiên là thủ lĩnh của Liệt Diễm. Có điều, đột nhiên Liệt Diễm đổi thủ lĩnh, hơn nữa còn là một cô gái trẻ như vậy cũng khiến hắn ta hơi tò mò. Đoạn đối thoại vừa rồi giữa cô và Sophie cũng không lọt khỏi tai hắn ta một chữ nào, vì thế, sự hứng thú của hắn ta đối với cô từ một chút xíu đã dâng cao lên rất nhiều.

Sau khi lịch thiệp ngồi xuống, Koster không lên tiếng nữa, hai người mang hai tâm tư khác nhau.

“Tên nhóc nhà cậu bây giờ mới đến, không nể mặt tôi hả?!” Tiếng nói của Văn Quân lọt vào tai Tô Y Thược.

Ánh mắt cô cũng dời về phía cửa.

“Bác Văn mời cháu, cháu sao dám không nể mặt chứ.” Lâm Mạc Tang cười trả lời Văn Quân. Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào trong đại sảnh. Lâm Mạc Tang đeo mặt nạ giống Tô Y Thược. Tuy mọi người chưa từng thấy khuôn mặt thật của anh, nhưng giọng nói trầm khàn của anh cùng với dáng người cao gầy lập tức thu hút sự ái mộ của phần lớn thiếu nữ nơi đây. Hơn nữa, quan hệ giữa anh và Văn Quân luôn vô cùng tốt, chỉ tiếc là ánh mắt câu hồn đó lại chưa từng dừng lại ở bất cứ người phụ nữ nào.

“Cậu không dám là tốt rồi, Ôn Nhi nhà tôi nghe thấy cậu sẽ tới mà cứ nhắc suốt từ sáng sớm tới giờ.” Mặt Văn Quân bớt đi vẻ xa cách bình thường, vừa bông đùa vừa vỗ nhẹ vào vai Lâm Mạc Tang.

“Đâu có ạ…” Văn Ôn Nhi nhỏ giọng cãi lại, ánh mắt vẫn hướng về phía Lâm Mạc Tang.

“Ha ha…” Lâm Mạc Tang cười khẽ nhưng nụ cười lại không chạm tới đáy mắt. Cô ây đâu? Vừa rồi anh đã nhìn quanh một vòng nhưng không tìm thấy bóng Tô Y Thược.

“Vậy cậu tán gẫu với Ôn Nhi một lát đi, tôi đi tiếp những người khác trước đã.” Văn Quân trân trọng nhìn Lâm Mạc Tang như muốn phó thác chuyện gì đó rất quan trọng vậy. Ông ta vẫn luôn đánh giá cao Lâm Mạc Tang, muốn gửi gắm con gái mình cho anh. Hôm trước ông ta cũng đã nói với anh chuyện về Ôn Nhi nhưng không ngờ lại bị từ chối. Lần này, ông ta định sẽ trực tiếp tuyên bố hôn sự của họ trước mặt mọi người, ông ta không tin anh sẽ không nể mặt ông ta!!!

Văn Ôn Nhi hơi ngượng ngùng nhìn Lâm Mạc Tang, nhưng Lâm Mạc Tang lại không hề để ý đến sắc mặt của cô ta, tiếp tục tìm kiếm bóng dáng Tô Y Thược.

Từ khi anh vừa xuất hiện, Tô Y Thược đã nhận ra anh, cũng không bỏ sót vẻ ái mộ trên mặt Văn Ôn Nhi. Có lẽ, Văn Ôn Nhi càng phù hợp với anh hơn… Tuy biết rằng Văn Ôn Nhi có thể là con của ông ta và người phụ nữ khác, nhưng cô lại không ghét cô ấy. Trong lòng cô, Văn Ôn Nhi vẫn luôn là một cô gái lương thiện…

Hết chương 93.

***

Chương 94: Hôn sự của Lâm Mạc Tang và Văn Ôn Nhi.

“Lâm đại ca, chúng ta đi ra đằng kia được không?” Văn Ôn Nhi thẹn thùng chỉ vào góc phòng.

Lâm Mạc Tang vô tình nhìn sang, Tô Y Thược!!! Chỗ mà Văn Ôn Nhi chỉ là cái bàn ngay cạnh chỗ Tô Y Thược đang ngồi. Phản ứng đầu tiên của Lâm Mạc Tang chính là người đàn ông ngồi đối diện cô là ai?!!!

Lâm Mạc Tang không trả lời mà đi thẳng về phía Văn Ôn Nhi vừa chỉ, anh cũng muốn nhìn xem cô gái này còn có thể dây vào ai nữa!

Thấy hai người Lâm Mạc Tang đi về phía mình, Tô Y Thược cầm ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ theo bản năng, giả vờ thưởng thức rượu vang đỏ, khóe mắt lại bất giác liếc về phía anh.

Chờ đến khi Lâm Mạc Tang vừa ngồi xuống, trong góc vốn yên tĩnh này chợt vang lên một tiếng kêu “A” đầy kinh hãi, người vừa tới chính là người phụ nữ tên Sophie kia.

Nhất Sát lập tức định đá cô ta đi nhưng Tô Y Thược phẩy tay ra vẻ không sao. Nhất Sát hơi lo lắng nhìn cô.

“Có phải chúng ta…” Sophie đang định giễu cợt Tô Y Thược một chút, lại nhìn thấy ngay Lâm Mạc Tang ở bên cạnh, sắc mặt lập tức thay đổi, vẻ trào phúng trên mặt biến thành nụ cười nịnh bợ nhìn lnt.

Hiển nhiên là Tô Y Thược nhìn thấy vẻ biến sắc của cô ta, lại nhìn Koster ở trước mặt mình. Nếu cô ta phát hiện ra Koster đang ở ngay trước mặt thì liệu có sợ đến chết không? Xem ra, có kịch hay để coi rồi. Khóe môi dưới lớp mặt nạ của Tô Y Thược khẽ cong lên.

Koster vẫn chậm rãi lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay như trước.

“Có duyên quá ~” Sophie lập tức chuyển hướng mục tiêu, đi về phía cái bàn bên cạnh bàn Tô Y Thược, cũng chính là bàn của Văn Ôn Nhi kia.

Văn Ôn Nhi nhíu mày nhìn Sophie, tiếng xấu của người phụ nữ này vang xa khắp chốn, chẳng lẽ cô ta lại nhằm vào Lâm ca ca sao?!

Lâm Mạc Tang lại như không nghe thấy, trong lòng thầm bực bội, người đàn ông ngồi trước mặt Tô Y Thược rõ ràng Koster, cô nàng Sophie này chán sống rồi à?!

“Koster.” Lâm Mạc Tang nâng ly rượu lên, hướng về phía Koster.

“Ừm.” Koster cũng nâng ly thủy tinh trong tay lên đáp lễ, ánh mắt hai người giao nhau trên không trung đều hiện lên tâm tư khác nhau.

Sophie cứng người tại chỗ trong nháy mắt, vẻ sợ hãi hiện lên mặt! Chết tiệt, cô ấy không hề nói cho mình biết Koster cũng ở đây, cố tình muốn khiến mình tự làm trò cười cho thiên hạ sao?! Chỉ là, sự sợ hãi của cô ta còn cao hơn sự oán hận đối với Tô Y Thược rất nhiều.

“Lại đây.” Đối diện với việc tình nhân ngang nhiên dụ dỗ người đàn ông khác trước mặt mình, vẻ mặt của Koster vẫn bình thản không có chút biến động nào như trước.

Quả nhiên là một nhân vật đáng gờm. Tô Y Thược thầm nghĩ.

“Vâng… vâng…” Sophie hơi bối rối đi về bên cạnh Koster.

Koster lập tức kéo cô ta vào lòng, không thèm để ý đây là nơi công cộng. Sophie cũng không e lệ, ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn, nhưng cơ thể khẽ run rẩy lại bán đứng cô ta, Koster sẽ không tha cho cô ta!

“Lâm đại ca, anh thích ăn gì? Lần sau em làm cho anh nhé ~” Văn Ôn Nhi sợ chuyện vừa rồi ảnh hưởng đến tâm trạng của Lâm Mạc Tang, lập tức tìm chủ đề nói chuyện.

Lâm Mạc Tang trả lời không chút bận tâm, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Tô Y Thược, trong mắt chất chứa tình cảm khiến người ta khó có thể hiểu được.

Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Lâm Mạc Tang, trái tim Tô Y Thược chợt bối rối nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh. Cô không thể giơ vũ khí đầu hàng chỉ vì một ánh mắt của anh được.

Koster ở phía đối diện vẫn ôm Sophie uống rượu không ngừng, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Tô Y Thược. Cô gái này quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức hắn muốn kéo mạnh cái mặt nạ của cô ấy xuống, làm cô ấy khóc. Có lẽ suy nghĩ này rất biến thái, nhưng đó mới là Koster, hắn không muốn bỏ qua tất cả những thứ khiến hắn cảm thấy có hứng thú.

Trong một góc phòng tiệc vẫn duy trì tình trạng kỳ quái này, dường như thành góc im lặng duy nhất  ở đây.

Lúc này, hầu như khách khứa đều đã đến đông đủ, Văn Quân đi về phía Tô Y Thược.

Nhìn thấy Văn Quân vững vàng bước từng bước đến, trong mắt Tô Y Thược thoáng hiện lên vẻ bối rối, đột nhiên có cảm giác như muốn đào ngũ ngay trước khi ra trận, rồi không biết bị cái gì giữ lại nên vẫn ở yên tại chỗ không động đậy.

“Koster tiên sinh.” Văn Quân chào hỏi Koster trước.

Koster lịch sự đáp lại.

“Vị này là?” Văn Quân hơi nghi hoặc nhìn Nhất Sát. Mọi năm người đến đều là Hồng Kiều, nhưng người đeo mặt nạ đây rõ ràng là một cô gái, không phải là Hồng Kiều, vậy cô ấy là ai?

“Thủ lĩnh Liệt Diễm.” Giọng nói lạnh lùng cứng rắn của Nhất Sát đầy vẻ cung kính.

Văn Quân nhìn người trước mặt mình, cô ấy chỉ khoảng hai mươi tuổi thôi nhỉ? Nhìn có vẻ rất gày gò yếu ớt, sao Hồng Kiều lại để một cô nhóc thế này kế thừa vị trí thủ lĩnh? Cả đời Văn Quân đều lăn lộn trong giới xã hội đen, đương nhiên gặp không ít chuyện lạ, vì thế ông ta lập tức gật đầu, cô gái này khiến ông ta cảm thấy rất thoải mái.

“Tôi họ Tô.” Tô Y Thược siết chặt nắm đấm, nhất định phải bình tĩnh.

“Tô tiểu thư, hoan nghênh cô.” Văn Quân đưa tay phải ra muốn bắt tay, Tô Y Thược hơi do dự rồi vẫn đưa tay mình ra. Bàn tay của Văn Quân hơi thô ráp, cũng rất to. Từ khi còn rất nhỏ, Tô Y Thược đã vô cùng ao ước có cảm giác ấm áp như thế này nhưng chưa bao giờ có được. Lúc này, khi ông ta chủ động đưa tay ra, thì cô lại thấy không chân thực.

Chỉ bắt tay một chút ngắn ngửi, Văn Quân cười một cái rồi đi về phía Lâm Mạc Tang.

“Ôn Nhi.” Khi gọi Văn Ôn Nhi, giọng nói của Văn Quân chứa đựng sự quan tâm rõ rệt khiến sự chua xót bất giác trào lên trong lòng Tô Y Thược. Cô không nhìn thấy rõ nét mặt của ông ta, nhưng lại có thể cảm nhận được tình yêu thương mà ông ta dành cho người con gái kia.

“Ba.” Văn Ôn Nhi ngoan ngoãn đáp lời, hoàn toàn không có vẻ tinh quái khi cô ta ở bên Tô Y Thược.

“Cảm ơn các vị khách quý đã có mặt hôm nay.” Văn Quân cầm micro bồi bàn đưa tới.

“Đâu có đâu có, được ngài mời đến đây, chúng tôi cầu còn không được mà!” Mọi người đều đồng thanh nói, ra vẻ được mời tới đây là vinh dự lớn lao của họ.

Tô Y Thược lạnh lùng nhìn tất cả.

“Hôm nay tôi mời mọi người đến, thật ra là muốn tuyên bố một việc, đó là hôn sự của Văn Ôn nhi, con gái tôi.” Văn Quân gọi Văn Ôn Nhi đến bên cạnh mình, âu yếm xoa đầu cô ta, nói.

Văn Ôn Nhi không ngờ ba mình lại đột ngột nhắc đến hôn sự của cô ta, ngẩn người đi đến bên Văn Quân.

“Tháng sau, con gái tôi sẽ kết hôn với môn chủ Quyết Tài môn. Đến lúc đó, hy vọng mọi người sẽ đến dự.” Văn Quân nhìn mọi người tuyên bố.

Đầu óc Tô Y Thược chợt trống rỗng, lời nói của Văn Quân là có ý gì?! Cô có thể nhìn ra được Văn Ôn Nhi thích Lâm Mạc Tang, nhưng hôn sự này phải được cả hai người đồng ý chứ?! Nếu vậy, Lâm Mạc Tang đã đồng ý rồi sao?! Đồng ý rồi đúng không? Không thì làm sao Văn Quân có thể nói trước mặt mọi người như vậy?! Mặt Tô Y Thược tái nhợt đi, bàn tay cũng bị chính mình bấm đến rỉ máu.

Một giây im lặng ngắn ngủi trôi qua, tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, nhưng Tô Y Thược chỉ nghe thấy những tiếng ong ong trong đầu.

Lâm Mạc Tang nheo hai mắt đầy nguy hiểm, ngày đó anh đã từ chối rồi, không ngờ Văn Quân lại không thèm để ý câu trả lời của anh, độc đoán tự ý ra quyết định này trước mặt mọi người. Mà điều khiến anh phẫn nộ là, người vợ hợp pháp của anh lại không hề có phản ứng gì cả!!! Đó cũng là lý do anh không phản bác ngay. Anh rất muốn biết, rốt cuộc trong lòng cô có để ý đến anh chút nào không.

“Văn tiên sinh.” Tô Y Thược bỗng đứng dậy gọi một tiếng. Giọng nói hơi khàn khoeesn chính cô còn cảm thấy như không phải của mình.

Văn Quân cho rằng Lâm Mạc Tang không phản bác chính là đồng ý, đang định sắp đặt tiếp lại bị ngắt lời, liền quay người nhìn về phía tiếng nói phát ra. Ngắt lời ông ta vào lúc này, người kia có tự cảm thấy mình quá bất lịch sự không?

Mắt Lâm Mạc Tang chợt lóe ánh hào quang, nhìn Tô Y Thược đang đứng dậy đi về phía này.

Ánh đèn chiếu lên người cô, làm tôn lên chiếc váy dài màu trắng, giống như một vị thiên sứ, nhưng chiếc mặt nạ quỷ trên mặt lại tỏa ra khí thế như ác ma khiến người ta không khỏi bị cô gái vừa chính vừa tà này thu hút, đã có người bắt đầu bàn tán không hiểu cô bé này là ai?!

“Tô tiểu thư, nếu có chuyện gì, chúng ta có thể nói sau.” Giọng Văn Quân hơi có vẻ ra lệnh. Ông ta không thể cho Lâm Mạc Tang có thời gian đổi ý.

Tô Y Thược cũng không biết vì sao mình phải chọn lúc này, có điều khi chính cô nghe thấy ông ta tuyên bố rằng Lâm Mạc Tang và Văn Ôn Nhi sẽ kết hôn, thì cô đã không còn khống chế được cơ thể mình nữa. Rõ ràng cô sợ hãi như vậy, nhưng lại chọn cách hỏi ông ta trước mặt mọi người. Có lẽ, trong tiềm thức của cô cũng hy vọng Lâm Mạc Tang sẽ đổi ý, chỉ là cô không muốn thừa nhận thôi.

Hết chương 94.

***

Chương 95: Nếu đây là tình yêu.

“Có một số việc nếu không nói đúng lúc thì sau này có lẽ sẽ thực sự không có cơ hội nói nữa.” Tô Y Thược hoàn toàn coi thường mệnh lệnh của Văn Quân, lạnh lùng đáp, đồng thời cũng ẩn ý nói rằng có một số người, nếu đã bỏ lỡ, cuối cùng cũng không thể quay lại được nữa.

Lời nói của Tô Y Thược khiến Văn Quân hơi xuất thần, một cảm giác hối hận dâng lên dưới đáy lòng.

“Vậy thủ lĩnh Liệt Diễm có chuyện gì?” Giọng nói của Văn Quân trở nên lạnh lùng, ánh mắt nhìn về phía Tô Y Thược cũng rất tàn khốc, cô ấy đã gợi lên chuyện tuyệt đối không thể tan biến trong lòng ông ta.

Koster nhìn Tô Y Thược cười, cô gái này sẽ mang đến cho hắn sự bất ngờ thú vị gì đây?!

Không ngờ cô gái này lại là thủ lĩnh Liệt Diễm, tin tức ấy khiến cho toàn bộ khách mời dự tiệc ngày hôm nay đều trợn mắt kinh ngạc, thầm đoán không hiểu rốt cuộc cô gái này có bản lĩnh gì. Nhưng thấy cô ngang nhiên khiêu khích Văn Quân như vậy, tất cả đều lắc đầu, rõ ràng là nghé mới sinh không sợ hổ mà, đắc tội Văn Quân thì cô ấy sao có thể sống yên ổn trong giới xã hội đen được nữa?!

Vẻ thâm độc hiện lên trong mắt Sophie đang rúc trong lòng Koster, rốt cuộc con nhóc ngu xuẩn đó cũng bị giáo huấn, nghĩ vậy, cô ta lại thấy mừng thầm.

“Ông đã từng thất hứa với ai chưa?” Tô Y Thược hỏi.

Nhất Sát cũng không biết rốt cuộc thủ lĩnh muốn làm gì, nhưng hiện giờ việc ngắt lời Văn Quân chắc chắn là bất lợi cho cô, hắn đang định ngăn cản thì Lâm Mạc Tang đã ra hiệu cho hắn không cần lên tiếng. Nhất Sát lùi lại, mắt đầy vẻ cô đơn, tự giễu chính mình, có người đàn ông này bảo vệ cô ấy rồi, chắc chắn anh ấy sẽ không để cô bị thương.

Câu hỏi của Tô Y Thược vừa dứt, cả đại sảnh đều ồ lên.

“Cô bé à, thái độ làm việc của Ôn thần chúng tôi đều chứng kiến tận mắt, đã nói là làm, sao có thể thất hứa với người khác được. Tốt nhất là cô nhóc nên về Liệt Diễm tích lũy kinh nghiệm vài năm đi!” Một người có diện mạo khá già cất tiếng châm chọc.

Những người khác đều xì xầm đồng ý, chỉ duy nhất không nghe thấy tiếng trả lời của Văn Quân.

“Ông đã từng thất hứa với ai chưa?” Tô Y Thược hỏi lại một lần nữa, giọng đầy vẻ gây sự, oán hận trong mắt đã hoàn toàn thay thế cho sự lãnh đạm thường ngày.

Không khí nhất thời hơi gượng gạo.

“Khụ khụ… tiểu thư này, hay là đợt lát nữa cô lại trò chuyện với Văn tiên sinh sau được không?” Một người đàn ông đeo kính gọng vàng bước ra rất đúng lúc, lên tiếng như muốn làm dịu bớt bầu không khí khiến người ta khó thở này đi.

“Ông có thể không thẹn với lương tâm mà nói rằng ông chưa bao giờ thất hứa với ai sao?! Ông nói đi?!” Tô Y Thược hung dữ quát vào mặt Văn Quân. Vid sao? Vì sao ngay cả dũng khí thừa nhận mà người đàn ông này cũng không có?! Cô còn muốn tìm câu trả lời gì nữa đây?! Câu trả lời nực cười gì nữa chứ?!!! Tô Y Thược cười châm chọc, sự chua xót trên khóe môi, sự oán hận trong đáy mắt đang cắn nuốt trái tim cô. Đây là tình yêu đấy, trừ một kết quả không nên xuất hiện là cô đây, thì không còn lại gì cả!!!

Lời nói của Tô Y Thược giống như một cây kim đâm mạnh vào tim Văn Quân, kích động nhìn Tô Y Thược. Ông ta cứ nghĩ rằng hai mấy năm trôi qua, tim của ông ta đã không còn cảm xúc gì nữa. Nhưng mà, khi đối diện với cô bé trước mặt này, không hiểu sao ông ta bỗng thấy đau lòng, áy náy… Rõ ràng ông ta không biết cô bé ấy…

“Xin lỗi, chúng ta nói chuyện này sau được không?” Văn Quân có kìm nén sự kinh hãi trong lòng, vì ông ta có chuyện quan trọng hơn cần phải nói. Trước khi ông ta chết, ông ta phải tìm được cho Ôn Nhi một chỗ dựa tốt, như vậy thì ông ta mới có thể yên tâm đi theo bà ấy được.

Thật ra, Văn Quân hoàn toàn có thể sai người lôi Tô Y Thược ra ngoài, dù cô ấy có là thủ lĩnh Liệt Diễm, thì ở nơi này, Ôn thần vẫn là lớn nhất. Nhưng… ông ta lại không muốn làm cô bé ấy bị thương.

“Đừng nói với tôi câu xin lỗi! Ông không xứng đáng để nói câu đó!!!” Tô Y Thược chỉ vào Văn Quân, cảm xúc của cô vẫn rất kích động như trước, toàn thân khẽ run lên.

“Nếu không phải vì ông, bà ấy sẽ không chết, sẽ không chết… sẽ không đâu…” Nói tới đây, đôi mắt Tô Y Thược đỏ lên, trong mắt vằn đỏ tơ máu nhưng lại kìm nén không bật khóc. Cô sẽ không khóc trước mặt ông ta!!!

“Vì sao… vì sao ông còn có thể sống sung sướng đến như vậy… Đối với ông, bà ấy là cái gì chứ?!!! Còn tôi… tôi thì là cái gì đây…” Tô Y Thược nghẹn ngào, mờ mờ mịt mịt nhìn xung quanh như một đứa trẻ lạc đường, không biết nên đi đường nào phía trước.

Nhìn Tô Y Thược thì thào tự nhủ ở trước mặt mình, Văn Quân không kìm được muốn đưa tay ra an ủi cô, nhưng bàn tay vừa đưa ra đã cứng lại tại chỗ vì hành động của một người khác xen vào.

Hai cánh tay thon dài của Lâm Mạc Tang kiên quyết kéo Tô Y Thược vào lòng, để cô úp mặt vào ngực mình, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng. Hai bóng người thon dài như vốn nên hòa vào thành một thể, xứng đôi đến ngỡ ngàng.

Koster thoáng ngạc nhiên, tâm trạng rất thoải mái, xem ra sự tình càng lúc càng thú vị.

Hành động đầy tính chiếm hữu của Lâm Mạc Tang khiến mọi người đều có thể nhận ra được rằng anh thích cô gái trong lòng mình. Nhưng mà, không phải vừa rồi vừa tuyên bố hôn sự của anh ấy và Đại tiểu thư Văn gia sao?! Tình hình hiện giờ là thế nào? Mọi người lập tức nín thở mở to mắt chờ xem.

“Cậu có ý gì?” Văn Quân thu lại cảm xúc vừa bất cẩn lộ ra ngoài, nhìn Lâm Mạc Tang hơi bực bội. Tuy ông ta không muốn làm cô bé này bị thương, nhưng ông ta vẫn phải nghĩ cho Ôn Nhi nhà mình trước.

“Cảm ơn bác đã coi trọng cháu, tiếc là cháu có vợ yêu rồi, cả đời cũng không lấy người khác.” Tô Y Thược ở trong lòng anh thật sự không ngờ anh lại làm rõ mối quan hệ của họ trước mặt mọi người, ngẩng đầu nhìn anh kinh ngạc.

Lâm Mạc Tang dịu dàng cười với cô, nhìn cô vừa rồi, anh vô cùng đau lòng. Cánh tay đang ôm Tô Y Thược càng siết chặt lại.

 “Cái gì?!” Một tiếng hô kinh ngạc vang lên. Người đứng đầu của Liệt Diễm và Quyết Tài môn lại là vợ chồng sao? Tuy Lâm Mạc Tang không nói rõ vợ yêu của mình là ai, nhưng ai cũng đều nhìn thấy được sự quan tâm trong mắt Lâm Mạc Tang dành cho người ở trong lòng kia hoàn toàn không bình thường.

Văn Ôn Nhi thất thần nhìn Lâm Mạc Tang, cô ta không nghĩ anh ấy sẽ thích cô ta, nhưng thật không ngờ anh ấy cũng thích một người khác, điều này khiến cô ta rất mất mát.

Văn Quân thấy mình tự làm ra trò hề như vậy cũng hơi bực bội, đồng thời lại hoài nghi có phải Lâm Mạc Tang cố tình thả mây mù hay không, dù sao biểu hiện của cô gái này lúc trước cũng khiến ông ta rất khó hiểu.

“Tôi chưa từng nghe cậu nhắc đến.” Ánh mắt Văn Quân như muốn nhìn xuyên thấu tâm tư của người khác khiến người ta không dám nhìn thẳng, nhưng Lâm Mạc Tang lại nhìn ông ta chằm chằm đáp: “Thân phận hiện giờ của Y Thược hơi đặc biệt, cô ấy sợ chuyện chúng cháu đã kết hôn sẽ mang đến phiền phức không cần thiết cho cháu, vì thế…” Nói tới đây, ánh mắt Lâm Mạc Tang nhìn Tô Y Thược dịu dàng như chảy ra thành nước.

Giọng điệu và lời nói của Lâm Mạc Tang cũng khiến mọi người hiểu được tình cảm của họ là từ hai phía, nếu Văn Quân vẫn cố tình muốn anh cưới Văn Ôn Nhi, thì chẳng khác nào người không hiểu đạo nghĩa, cố tình chia rẽ uyên ương.

Văn Quân quan sát hai người đang ôm nhau, khẽ nhíu mày. Đây là lần đầu tiên trong suốt hai mươi mấy năm qua ông ta có cảm giác không biết phải làm sao, ông ta tự cảm thấy mình có hàng nghìn hàng vạn phương pháp khiến cô gái này rời khỏi Lâm Mạc Tang, nhưng lại phát hiện ra rằng mình căn bản không xuống tay được.

“Ba, con gái còn nhỏ mà ba đã vội vàng gả con ra ngoài sao ạ ~” Văn Ôn Nhi tinh nghịch nói với Văn Quân, giấu đi sự mất mác xuống tận đáy lòng.

Câu nói của Văn Ôn Nhi cũng cho Văn Quân một đường lui đúng lúc. Ông ta nghĩ, hôn sự này cũng chỉ có thể từ bỏ thôi, tìm một người đàn ông không yêu Ôn Nhi thì con bé cũng không hạnh phúc.

“Cũng được, ba cũng không nỡ để con gái bảo bối của mình rời khỏi mình sớm như vậy đâu.” Văn Quân cưng chiều nhéo nhéo cái mũi xinh xắn của Văn Ôn Nhi, khiến Văn Ôn Nhi cười vang lên thánh thót như tiếng chuông bạc, bầu không khí nặng nề cũng thoáng dịu xuống.

“Đưa em đi.” Tô Y Thược không muốn tiếp tục nhìn hình ảnh ba con thâm tình này thêm nữa, lòng cô đã đau đến cùng cực rồi.

“Bác Văn, vợ yêu của cháu hơi ốm, cháu phải đưa cô ấy về trước, mong bác thứ lỗi.” Lâm Mạc Tang hoàn toàn không thèm để ý đến việc buổi tiệc này có thể mang lại cho anh lợi ích lớn như thế nào. Chỉ cần là chuyện mà Y Thược muốn, anh đều muốn hoàn thành bất kể giá cao đến đâu.

“Thằng nhóc thối, cưới vợ mà cũng không nói với tôi.” Văn Quân hơi mất vui nói. Dù sao sự tình cũng đã như vậy, ông ta cũng chẳng có gì hay để nói cả.

“Ha ha, vậy chúng cháu về trước.” Lâm Mạc Tang cong khóe môi, cũng không chờ ông ta đáp lời đã cúi đầu chăm chú nhìn người trong ngực mình, trong lòng thì thầm cảm thấy phẫn nộ vì vừa rồi Văn Quân đã khiến Tô Y Thược phải khổ sở.

Hết chương 95.

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s