Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 66+67+68+69+70

Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 66+67+68+69+70

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 66: Nụ hôn vô tình/ bất ngờ.

Lâm Mạc Tang cảm giác được Tô Y Thược đang tới gần, cơ thể cô tỏa ra mùi hương thơm ngát, không phải là mùi nước hoa đến gắt mũi như những cô gái khác, mà là mùi thơm từ chính cơ thể cô khiến anh cảm thấy rất bình yên.

Lâm Mạc Tang đẩy nhẹ máy tính về phía cô, Tô Y Thược hoàn toàn không phát hiện ra hiện giờ giữa bọn họ đã không còn chút khoảng cách nào.

Lúc này, 2 giây của kỹ năng hôn mê đã qua.

Hình Phong cũng bình tĩnh lại từ trạng thái kinh ngạc, đối phương không chỉ hóa giải sự khống chế, hơn nữa còn truy đuổi ngược lại, sao có thể thế được? Hắn mời toàn những hacker nổi tiếng của nước ngoài, nhưng chỉ trong hai phút ngắn ngủi đã bị đối phương đánh tan… Nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của mấy người đàn ông ngoại quốc ngồi bên cạnh, Hình Phong cũng thấy kỳ quái.

Có điều, hắn không hề quên mục đích lần này, mặc dù không thể khống chế được, nhưng thấy lực tấn công chỉ có 1 thì cũng không có gì phải lo lắng. Giờ phút này, Hình Phong hoàn toàn lún sâu vào dục vọng của mình, không thể tự kiềm chế được.

Hắn nhanh chóng chọn kỹ năng “Lời Thề Ngàn Năm”. Hình Phong đang là đao khách cấp 59, kỹ năng này vốn là kỹ năng cuối cùng của đao khách, lực tấn công cực kỳ lớn, huống chi lại phóng ra từ người chơi đã gần đến cấp cao nhất, mà máu Nhất Thược lại chỉ còn lại khoảng một phần năm.

Tô Y Thược hơi lo lắng, nếu như thua thật… cô sẽ phải kết hôn với Hình Phong… Vậy thì cô thà bỏ acc này còn hơn.

Khi suy nghĩ này lóe lên trong đầu Tô Y Thược, chính cô cũng hết hồn. Thì ra không phải là cô không thèm để ý đến chuyện mình sẽ kết hôn với ai, mà bởi vì đó là anh nên cô mới cảm thấy không sao cả.

Có điều, rõ ràng sự lo lắng của Tô Y Thược là thừa, vì khi Hình Phong đang chuẩn bị tung kỹ năng tấn công, thì Lâm Mạc Tang lại sử dụng một kỹ năng nhỏ, Tô Y Thược nhớ chiêu này tên là “Kim Thiền Thoát Xác”, có thể khiến hành động của đối phương tạm dừng 5 giây, Lâm Mạc Tang lại bồi thêm một kỹ năng “Tiểu Thử Ngưu Đao” nữa, là chiêu thức Tô Y Thược nhận được khi còn là tân thủ cấp 10, trên đầu Hình Phong lại tiếp tục xuất hiện số “-1”.

Tô Y Thược lập tức hiểu ra Lâm Mạc Tang muốn làm gì, không ngờ anh lại hiểu kỹ năng của dược sư như vậy, hơn nữa, chọn lựa kỹ năng và cân nhắc thời gian đóng băng của kỹ năng rất chuẩn. Phải biết rằng chỉ cần anh chậm một giây thôi thì cũng sẽ bị kỹ năng của Hình Phong bắn trúng rồi.

“Anh…”

“Ừ…”

Hai người đều chỉ vô tình cử động, nhưng lại vì quá ăn ý nên mới tiếp xúc với nhau. Tô Y Thược cảm giác môi mình mát lạnh, khuôn mặt phóng đại của Lâm Mạc Tang ở gần ngay trước mắt.

Lâm Mạc Tang cũng hơi kinh ngạc, nhìn Tô Y Thược trợn trừng mắt ngốc nghếch nhìn anh, trong mắt anh như có ý cười.

Tô Y Thược cảm thấy thứ gì đó mát lạnh trên môi chợt cử động, hình như đang ăn môi của mình, mùi hương cỏ xanh len lỏi vào răng và môi cô, có chút thân quen, đó là…! Tô Y Thược thoáng sực tỉnh vì ánh mắt sâu thẳm của Lâm Mạc Tang, vội vàng lùi lại phía sau.

Khóe môi Lâm Mạc Tang càng cong lên cao hơn, rút một tay đang gõ bàn phím về, thuận lợi ngăn cản cơ thể mềm mại đang lùi về phía sau của Tô Y Thược, anh chỉ vừa nếm thử hương vị ngọt ngào này, làm sao để cô thoát dễ dàng thế được.

Tô Y Thược mở to đôi mắt đẹp, không thể tin nổi, anh lại dám vừa dùng một tay thao tác, vừa… nghĩ tới đây, mặt cô đỏ bừng, lập tức giận dữ giãy dụa, chỉ tiếc là Lâm Mạc Tang đã hoàn toàn chế ngự được hành động của cô. Tô Y Thược không thể làm gì ngoài việc đổi cách khác.

“Ưm… ưm…” Tô Y Thược vừa phát ra âm thanh, vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho người nào đó rằng còn đang quyết đấu, mau buông cô ra.

Lâm Mạc Tang nhìn cô đầy vẻ vô tội, môi cũng không hề nghỉ ngơi, tiếp tục thưởng thức mỹ vị trong miệng, dùng ánh mắt đáp lại rằng anh dùng một tay cũng có thể giải quyết được.

Nhìn Hình Phong hoàn toàn bị chế ngự như cây cổ thụ, hiện giờ Tô Y Thược chỉ mong Hình Phong có thể đột ngột bùng nổ một lần để Lâm Mạc Tang buông cái tay đang khống chế cô ra!

Trận quyết đấu trong game vẫn tiến hành không nhanh không chậm, một chuỗi những chữ số ‘-1’, ‘-1’… hiện lên trên đầu Hình Phong hai giây một lần, Hình Phong lại không chống cự, có rất nhiều người nhận ra sự kỳ quặc trong trận đấu này.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Hình Phong, đừng hạ thủ lưu tình.

Mọi người không nói gì, nhìn tình hình này căn bản không phải là Hình Phong không muốn xuống tay. Lúc nãy khi Nhất Thược không đánh trả, mỗi chiêu hắn xuất ra đều là chiêu chí mạng, làm sao lại đột ngột mềm lòng được.

Tô Y Thược hơi tức tối nhìn người nào đó vẫn tiếp tục tác oai tác quái trên môi mình, hiện giờ cô đang bị hôn cộng thêm bị chọc tức đến choáng váng đầu óc, làm gì còn tâm trạng mà theo dõi tình hình chiến sự nữa.

Ặc… sao cô lại cảm giác có thứ gì đó trơn tuột vừa trượt vào miệng mình nhỉ? Trong lúc nghi hoặc, Tô Y Thược cũng lập tức dùng răng ngăn lại theo bản năng, ánh mắt lóe lên như muốn nhắc anh nếu còn không buông ra thì đừng trách cô trở mặt.

Nhìn khuôn mặt cô đỏ bừng lên như con thỏ con đáng yêu, Lâm Mạc Tang thực sự muốn ăn cô luôn, chỉ tiếc là bây giờ anh còn chưa thể làm thế được, cảm giác này cào cấu khiến lòng anh ngứa ngáy.

Sự chống cự của Tô Y Thược bị Lâm Mạc Tang hóa giải dễ dàng, đầu lưỡi anh tiếp tục thăm dò trong miệng cô.

Tô Y Thược gắng sức lẩn trốn, mùi hương cỏ xanh tràn ngập trong miệng, trong đầu cô chỉ còn một suy nghĩ, có phải người đàn ông này điên rồi không?!

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Chiêu hack acc này không tệ!

Chỉ một câu đã khiến mọi người đều giật mình.

Rõ ràng Hình Phong không ngờ Nhược Thủy Tam Thiên lại lên tiếng, hơn nữa anh còn biết là bọn họ hack acc của Nhất Thược, trong lòng hơi hoảng hốt, nhưng hắn cũng không phải là người dễ đối phó, lập tức bình tĩnh lại.

Người chơi thì hiểu ra ngay, bảo sao dược sư lại chịu đòn không đánh trả, nhưng mà… làm sao Nhược Thủy đại thần biết được?

Lúc này Tô Y Thược đã bị Lâm Mạc Tang hôn đến hồn vía bay lên mây làm gì còn đầu óc nào mà nghĩ đến tình hình quyết đấu trong game nữa.

Ban đầu cô còn cố gắng né tránh sự thăm dò của anh, cuối cùng vẫn bị đầu lưỡi trơn nhẵn của anh tìm thấy, lông mi cô hơi run lên. Lâm Mạc Tang mút lấy đầu lưỡi đáng yêu của Tô Y Thược, càng ngày càng không muốn buông ra. Môi lưỡi quấn quit lấy nhau, khiến lồng ngực của hai người cũng nóng dần lên, ánh mắt Tô Y Thược càng trở nên mơ màng, đôi tay đang chống cự cũng dần buông lỏng ra.

Nhìn thấy ánh mắt mơ màng của Tô Y Thược, mắt Lâm Mạc Tang thoáng hiện lên ngọn lửa tình dục, liền vội vàng buông cô ra, anh sợ cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ không khống chế được mình khiến cô bị thương mất.

Vừa rời khỏi Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược bắt đầu thở dốc từng hơi dài, thầm tức tối vì vừa rồi mình lại bị mê hoặc, hiện giờ chắc chắn anh đang thầm cười nhạo cô đây mà, thật mất mặt!!!

Lâm Mạc Tang lại làm như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục vùi đầu vào nhanh nhẹn bấm chuột.

Thấy anh bình tĩnh như vậy, Tô Y Thược lại càng cảm thấy mất mặt hơn…

Thật ra, đâu phải Lâm Mạc Tang không thèm để ý, trong lòng anh bây giờ cũng vô cùng rối loạn, anh phát hiện ra tình cảm của mình dành cho cô còn sâu hơn anh nghĩ rất nhiều, cụ thể đến mức độ nào thì có lẽ chính anh cũng không thể tưởng tượng được. Sự trấn định lúc này hoàn toàn là do anh tỏ vẻ vậy thôi.

Tô Y Thược dàn xếp lại suy nghĩ của mình, cũng không dám nhìn Lâm Mạc Tang nữa, chăm chú nhìn màn hình của mình.

[Thế giới] Hình Phong: Có ý gì?!

Hình Phong vốn không muốn đáp lời, nhưng lối đánh bào mòn một đao một giọt máu của Nhất Thược khiến hắn hoàn toàn không có cách nào đánh trả, trong lòng cũng rất bực bội.

Không ai trả lời hắn.

Vẫn một đao một giọt máu, tương đối giống với đấu pháp mà lúc trước Tô Y Thược dùng để đối phó với Mộ Dung Ngữ Yên trong game.

Thời gian lẳng lặng trôi qua, Hình Phong bị đánh đến mất hết cả kiên nhẫn, cũng chẳng thèm phản kháng nữa, cứ đứng yên đó nhận đòn.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Này, làm trò gì thế? Có bản lĩnh thì đánh một trận đàng hoàng đi.

Phong Lăng Tuyết cũng biết mưu kế của cô ta và Hình Phong đã bại lộ, nhưng không vội vàng, nhìn lượng máu của Nhất Thược chỉ còn lại một phần năm, sinh mạng vô cùng mong manh, nhưng Hình Phong thì ngược lại vẫn còn hơn một nửa cột máu, cô ta không tin là hắn không đánh lại được.

Cô gái áo đỏ dừng lại.

Ánh mắt Phong Lăng Tuyết sáng lên, cô nàng này thật ngu ngốc, chỉ thế thôi mà đã bị cô ta khích tướng rồi.

Hình Phong không nghĩ cô dừng lại thật, cũng không xuất chiêu ngay.

[Thế giới] Hạt Ngoạn Ngoạn: Lượng máu này vốn cũng không công bằng, cô gái này, lương tâm của cô để đâu vậy? Dược sư, đừng để cô ta lừa.

[Thế giới] Khinh Diêu Mạn Thiên: Đúng thế, đúng thế.

Đại đa số mọi người đều khuyên Nhất Thược không nên bị mê hoặc bởi mấy lời của cô nàng kia, nhưng cuối cùng cô gái áo đỏ kia cũng không có hành động gì.

Hết chương 66.

***

Chương 67: Nhược Thủy Tam Thiên chỉ cưới Nhất Thược!

“Ai quấy rầy em, phải chết!” Trong đôi mắt bình tĩnh của Lâm Mạc Tang thoáng hiện lên sát ý.

Cảm nhận được sự che chở của Lâm Mạc Tang dành cho mình, trong lòng Tô Y Thược vô cùng ngọt ngào, hoàn toàn không bận tâm đến việc anh đang điều khiển acc của mình.

[Thế giới] Nhất Thược: Bắt đầu.

Tôi muốn cho các người biết, dù thế nào cô ấy cũng là của tôi, không thể cướp đi được.

Mọi người nín thở chờ đợi, Tô Y Thược cũng muốn biết Lâm Mạc Tang sẽ dùng acc dược sư như thế nào để đối phó với Hình Phong. Vừa rồi anh chỉ thao tác bằng một tay nhưng cũng có thể nắm chắc thời gian đóng băng và sử dụng kỹ năng, ngay cả Tô Y Thược cũng chưa từng chắc chắn được như anh. Nhưng hiện giờ lượng máu của cô và Hình Phong chênh lệch quá lớn, e rằng chỉ cần hắn tung vài kỹ năng mạnh nữa thì Nhất Thược thua hẳn.

“Tin anh không?” Giọng nói trầm khàn của Lâm Mạc Tang văng vẳng trong căn phòng yên ắng.

Thời gian dường như ngừng lại.

Lâm Mạc Tang vẫn chậm rãi sử dụng kỹ năng “Tiểu Thử Ngưu Đao”, thậm chí còn không cần dùng “Kim Thiền Thoát Xác” nữa. Thật kỳ quái, suốt một phút đồng hồ cũng không thấy Hình Phong ra tay, chỉ đứng yên giống hệt Tô Y Thược.

“Anh… hack acc của hắn à?” Giọng nói của Tô Y Thược đầy vẻ nghi hoặc, nàng không tin được là anh cũng biết làm mấy chuyện này.

“À… tiện tay, tiện tay thôi…” Lâm Mạc Tang hơi chột dạ đáp.

Lâm Mạc Tang, anh còn có thể tiện tay hơn được nữa không? Hiện giờ Tô Y Thược lại thấy hơi thương hại Hình Phong, người khác chỉ nhìn thấy acc Nhất Thược còn ít máu, giống như đang nhường người ta, nhưng trên thực tế thì acc đối phương lại bị khống chế mất rồi. Hình Phong hack acc không thành công, ngược lại còn bị người ta hack acc mình, e rằng hiện giờ hắn cũng tức phát điên.

Ngay khi Lâm Mạc Tang nói một tiếng ‘bắt đầu’, trận quyết đấu của ‘Nhất Thược’ và ‘Hình Phong’ chính thức bắt đầu.

Thực ra, hoàn toàn là do Lâm Mạc Tang điều khiển cả hai acc, Tô Y Thược không xem nổi nữa đành đứng dậy.

“Em pha café, anh có muốn uống không?”

Vừa đứng dậy, đột nhiên Tô Y Thược thấy hơi lạnh như vây quanh thân mình, vừa xoa xoa tay vừa hỏi.

“Ừ!” Tuy Lâm Mạc Tang không muốn cô rời đi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp.

Tô Y Thược liếc mắt nhìn “Hình Phong” đang bị “Nhất Thược” đánh thê thảm đến mức không nỡ nhìn, rồi lập tức thu mắt lại, vội vàng rời đi, nhận thức vô cùng sâu sắc sự đen tối của anh…

Chờ Tô Y Thược đi khuất, Lâm Mạc Tang nhanh tay thay đổi toàn bộ trang bị trên người, đồng thời điều chỉnh lại thuộc tính, đập thẳng mấy chiêu cao cấp lên người ‘Hình Phong’.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Anh cũng hack acc!!!

‘Nhất Thược’ tung liên tục mấy chiêu nữa, lượng máu của ‘Hình Phong’ nhất thời sụt giảm mạnh.

Chỉ còn thiếu một chiêu cuối cùng, lượng máu của “Hình Phong” lúc này chỉ còn đúng ‘1’ đơn vị, dù chỉ dùng một kỹ năng đơn giản nhất cũng có thể giết chết hắn. Có điều, hiển nhiên là Lâm Mạc Tang không định để hắn chết dễ dàng như thế.

Anh trả lại acc Hình Phong cho hắn.

[Mật] Hình Phong: Tôi biết hack acc em là sai rồi, nhưng em thực sự bằng lòng gả cho Nhược Thủy Tam Thiên sao? Có rất nhiều người thích anh ta, em thực sự nghĩ rằng mình có thể đứng vững trong lòng anh ta vĩnh viễn sao? Tuy tôi không tốt bằng anh ta, nhưng tôi sẽ cho em cảm giác an toàn, tin tôi!!!

Nhìn đoạn chat ‘tỏ tình’ kèm theo ‘phân tích’ chính mình kia, Lâm Mạc Tang thầm thấy may mắn vì hiện giờ Y Thược không ở đây, nếu không, chắc chắn sẽ lại phủi sạch quan hệ với anh mất. Không ngờ người đàn ông này còn có khả năng làm cố vấn tâm lý trời cho nữa, ở lại bên cạnh hắn ta thật đúng là lãng phí nhân tài. Lâm Mạc Tang nhíu mày nghĩ.

[Mật] Nhất Thược: Ở lại bên cạnh hắn ta thật quá đáng tiếc.

Hình Phong vốn đang thầm vui mừng vì có thể điều khiển được acc của mình, nhưng khi nhìn thấy mấy chữ này trên màn hình, đáy lòng hắn bỗng lạnh đi.

Dù Nhược Thủy Tam Thiên không nói thẳng ‘hắn ta’ là ai, nhưng trực giác nói cho hắn biết, anh ta đã biết thân phận của hắn, nhưng ngược lại, mình lại không hề biết thân phận của anh ta, đối với loại người như hắn mà nói, thì đây đúng là sự uy hiếp chí mạng, hiện giờ, quan trọng nhất là phải biết được đối phương là ai.

[Mật] Hình Phong: Anh là ai?

Khi Hình Phong vừa gửi tin này qua, thì hệ thống cũng phát thông báo.

[Hệ thống] Bạn đã bị người chơi Nhất Thược giết chết.

Lâm Mạc Tang quyết định phải giày vò tinh thần hắn ta, tiếp tục cưới bà xã về nhà ~~~

Sau trận đấu với Hình Phong, dù là ai hack acc, thì mọi người cũng đều đã chứng kiến kỹ năng thao tác của Nhất Thược, tất cả đều tâm phục khẩu phục. Chỉ tiếc là… đương sự chẳng hề biết gì cả.

Khi Tô Y Thược pha café xong, Lâm Mạc Tang đã đang đãi tiệc khách mời ở Đào Nguyên cư rồi, nhìn dáng vẻ tự nhiên thoải mái không hề giống như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt chút nào.

Tô Y Thược ngồi vào bàn máy vi tính, nhìn cô gái vẫn mặc áo cưới đỏ rực ngồi yên trong kiệu, trong đầu đột nhiên lại nhớ đến một đôi vợ chồng mới cưới mà cô nhìn thấy trên bãi biển của đảo Bali hôm trước.

“Bà xã ~~~ đến rồi này ~~~” Lâm Mạc Tang chợt kêu to một tiếng, gọi hồn vía Tô Y Thược quay về.

Bà xã? Ai là bà xã của anh? Cô à?…

Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì thế này?! Chắc chắn là cô nghe nhầm, nghe nhầm rồi… Tô Y Thược vỗ nhẹ vào mặt mình, giả vờ không nghe thấy, bình tĩnh tiếp tục điều khiển chuột. Cô lười phải tranh cãi với anh, hơn nữa, còn không cãi được lại anh thì tội gì phải tự chuốc khổ vào người. Lúc này, Nguyệt lão đã đứng chờ sẵn ở trong cùng của Đào Nguyên cư.

Thấy Tô Y Thược tự vỗ vào mặt mình, trong một khoảnh khắc Lâm Mạc Tang vừa cảm thấy động lòng, lại vừa không biết phải nói gì.

Nhìn Nguyệt lão đang vuốt râu liên tục ngân nga “Ở trên trời nguyện làm chim liền cánh, ở dưới trần nguyện làm vợ làm chồng”, thỉnh thoảng lại thêm vào một câu “Sớm sinh quý tử”, một loạt vạch đen chảy thẳng xuống hai bên thái dương của Tô Y Thược.  Nếu cô không nhìn nhầm thì đây là Nguyệt lão cầu con mà! Xem ra Biển Xanh Một Tiếng Cười chán sống rồi!!!

[Thế giới] Biển Xanh Một Tiếng Cười: Hôn lễ bắt đầu.

Đào Nguyên cư vốn đang ồn ào xôn xao chợt yên tĩnh hẳn, Nhất Thược và Nhược Thủy Tam Thiên chậm rãi đi về phía trước.

Nhìn đôi tân nhân sánh bước bên nhau, không hiểu sao Tô Y Thược lại thấy căng thẳng.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Đứng lại!

Tô Y Thược đang xuất thần, trong đám khách yên lặng đột nhiên xuất hiện một tiếng quát lớn khiến cô giật mình lại không biết phải làm sao, chẳng qua chỉ là cưới trong game thôi, mấy người này có cần phải bám riết như vậy không?

Nhược Thủy Tam Thiên vẫn tiếp tục bước đi như không nghe thấy tiếng quát của Phong Lăng Tuyết, Tô Y Thược đương nhiên cũng đi tiếp. Nếu người ta không chỉ mặt gọi tên, thì cô cũng không cần phải tự giác như vậy.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Anh quên chúng ta có hôn ước sao?

Mọi người đều ồ lên, đám người thoáng hỗn loạn, chuyện tình yêu tay ba chỉ xuất hiện trong phim truyền hình này hiện giờ cũng xuất hiện một cách chân thật ở ngay trong game sao?

[Thế giới] Rảnh Rỗi Tám Với Bò: Này… cô nương xem tivi nhiều quá đấy à?

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Tôi nói thật! Người tên Nhất Thược kia cướp chồng người khác, làm người thứ ba vui lắm sao?

Hôn ước?! Tô Y Thược sững sờ, cô ta có ý gì? Cô gái áo đỏ trên màn hình cũng dừng lại.

“Tin anh!” Nhìn Tô Y Thược đột ngột đứng sững lại, trong lòng Lâm Mạc Tang rất phiền muộn, hai người kia phối hợp ăn ý thật, không cướp được thì bắt đầu đánh vào tâm lý người ta, chỉ trách độ tin tưởng mà cô bé của anh dành cho anh không cao chút nào.

Tô Y Thược vốn rất dễ dao động trong chuyện tình cảm, tuy Tống Cao Tường đã nói hết cho cô nghe chuyện năm đó, nhưng cảm giác không an toàn suốt mười mấy năm qua đã ăn sâu vào lòng cô, hiện giờ cô lại càng sợ hãi mình sẽ trở thành kẻ thứ ba trong mối quan hệ nào đó khiến người khác bị tổn thương.

Hơn nữa, anh cần gì phải quan tâm xem cô có tin hay không chứ, ngực Tô Y Thược chợt đau xót.

Thấy dáng vẻ lãnh đạm của cô, Lâm Mạc Tang hơi giận dữ.

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Nhược Thủy Tam Thiên chỉ cưới Nhất Thược, ngoài đời cũng thế.

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Nhược Thủy Tam Thiên chỉ cưới Nhất Thược, ngoài đời cũng thế.

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Nhược Thủy Tam Thiên chỉ cưới Nhất Thược, ngoài đời cũng thế.

Hết chương 67.

***

Chương 68: Anh thực sự yêu cô ấy sao?

Nhược Thủy Tam Thiên chỉ cưới Nhất Thược, ngoài đời cũng thế.

Trên màn hình lẳng lặng hiện lên mấy chữ vàng chóe.

Đây là lời hứa của Lâm Mạc Tang dành cho Tô Y Thược. Anh không phải là người dễ dàng hứa hẹn với người khác, thế nên, nếu anh đã hứa với cô, thì chắc chắn anh sẽ làm được.

Tô Y Thược bình tĩnh nhìn những chữ này nhưng trong lòng lại nhất thời ngổn ngang trăm mối tơ vò. Cô vẫn cảm thấy tình cảm giữa cô và Lâm Mạc Tang có gì đó rất kỳ lạ, cô cũng không ngờ anh lại thẳng thắn cho cô một liwf hứa như thế. Giống như là, cuộc đời này anh sẽ luôn đuổi theo cô, không xa không rời vậy.

Cảm giác buồn bực bị đè xuống, lần đầu tiên Tô Y Thược phát hiện ra tâm trạng của mình cũng có thể trở nên vui vẻ như vậy chỉ đơn giản vì lời nói của một người khác.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Anh có ý gì?

Phong Lăng Tuyết không ngờ Lâm Mạc Tang lại nghiêm túc như thế, cô ta cho rằng chẳng qua anh chỉ tùy tiện đùa chơi một chút thôi, dù sao trước đây cũng chỉ có duy nhất Mộ Dung Ngữ Yên là phái nữ mà có thể lại gần anh, nhưng anh căn bản không hề để ý đến cô ấy. Vì thế, Âu Dương Tuyết luôn nghĩ rằng anh không gần nữ giới. Không ngờ, tình hình phát triển hoàn toàn không giống như cô ta nghĩ khiến cô ta không khỏi lo lắng.

Lần này thì Lâm Mạc Tang không thèm đáp lời nữa.

Anh quay sang nhìn Tô Y Thược. Lúc này, Tô Y Thược cũng đang nhìn anh, bốn con mắt bất chợt gặp nhau, một chút rồi rời đi.

“Đi thôi.” Lâm Mạc Tang nhìn Tô Y Thược nói, giọng nói chứa đựng sự dịu dàng chưa từng có. Tô Y Thược gật đầu, ánh mắt thoáng mơ màng.

Hai người chậm rãi bước đi, con đường này dường như dài đến vô tận.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Anh yêu cô ấy thật sao?

Giọng nói của Phong Lăng Tuyết đầy vẻ nghi hoặc, hiện giờ cô ta đã đi đến trước mặt bọn họ, nói chính xác thì là đi đến trước mặt Lâm Mạc Tang. Cô ta vẫn luôn ấm ức chuyện hôm trước bị Tô Y Thược cướp rể, nên lần này, cô ta cũng muốn để Tô Y Thược nếm thử mùi vị bị cô ta hạ gục. Tuy cô ta không biết rốt cuộc thân phận của Lâm Mạc Tang như thế nào, nhưng cô ta nghĩ rằng, với kinh tế của Âu Dương gia, Lâm Mạc Tang sẽ không thể không nể mặt cô ta.

[Hệ thống] Hôn lễ của người chơi Nhược Thủy Tam Thiên và người chơi Nhất Thược chính thức bắt đầu.

Phong Lăng Tuyết bất chợt bị đẩy nhanh ra bên ngoài, vì động tác quá đột ngột nên nhìn khá buồn cười.

[Thế giới] Hân Duyệt Thành Phục: Chó ngoan đừng có chặn đường.

Lục Hân cố tình bảo Biển Xanh Một Tiếng Cười thiết kế hôn lễ thành hình thức chống quấy rối để phòng ngừa có mấy kẻ không biết điều xuất hiện.

[Thế giới] Phong Lăng Tuyết: Anh thực sự yêu cô ấy sao?!

Cho đến tận khi bị đám người vùi lấp, Phong Lăng Tuyết vẫn cố chấp hỏi mãi không chịu thôi, nhưng cuối cùng cũng chẳng có ai thèm đáp lại cô ta.

Mọi người đều nghĩ cô ta thật nực cười, đây chỉ là một trò chơi, cần gì phải thật với không thật? Yêu với không yêu thì có liên quan gì đâu? Đối với họ, thì Đại thần nên sánh vai cùng Đại thân, người khác chen chân vào chỉ tổ phá hoại cảnh đẹp mà thôi.

Vì thế nên người ta mới có câu mọi người đều say chỉ mình tôi tỉnh táo. Có thể nói, Phong Lăng Tuyết rất thông minh, rất biết cách đánh vào tâm lý của người khác, hiểu cách lợi dụng cảm giác không an toàn của Tô Y Thược.

[Nguyệt Lão] Hai vị có đồng ý vĩnh viễn chung lòng đến chết không rời không?

Đồng ý hay Không đồng ý.

Trước mặt Tô Y Thược hiện lên hai nút lựa chọn, vừa rồi Lâm Mạc Tang không trả lời câu hỏi của Phong Lăng Tuyết, vì anh sợ câu trả lời sẽ làm tổn thương cô sao? Anh cưới cô, không có nghĩa là anh yêu cô. Tô Y Thược lại cảm thấy buồn cười, đây là trò chơi, vì sao cô cứ luôn đưa đời thực vào chứ?!

Cô ấn nút đồng ý không chút do dự, chỉ vì cô đã hứa với anh rồi.

Nhìn thấy Tô Y Thược chọn đồng ý, Lâm Mạc Tang chợt thở phào nhẹ nhõm, lúc này anh mới phát hiện ra trong lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.

[Hệ thống] Chúc mừng người chơi Nhược Thủy Tam Thiên và người chơi Nhất Thược chính thức thành vợ thành chồng, chúc hai vị vĩnh viễn chung lòng đến đầu bạc răng long.

Hết chương 68.

***

Chương 69: Rời đi cũng là bắt đầu.

Khi trên đầu Tô Y Thược hiện lên bảy chữ “Thê tử của Nhược Thủy Tam Thiên”, đột nhiên cô có cảm giác như đang ở trong mộng. Cô đã từng nghĩ mình sẽ luôn một thân một mình trong game, đột nhiên ở bảng phu thê lại xuất hiện tên một người khác, cảm giác kỳ quái không nói rõ được thành lời lại xen thêm chút vui vẻ. Đúng, là vui vẻ, sự vui vẻ từ tận đáy lòng.

Tiếp theo là tân lang tân nương vào động phòng, quá trình động phòng trong Vân Du Tứ Hải là hai người cùng ở bên nhà trai, ở trong phòng một tiếng đồng hồ không được ra ngoài.

Biển Xanh Một Tiếng Cười và Hân Duyệt Thành Phục làm phù rể phù dâu ở lại để tiếp đón khách mời trong Đào Nguyên cư, Nhược Thủy Tam Thiên và Nhất Thược bị hệ thống đẩy vào trong phòng. Người chơi khác đương nhiên muốn nhân dịp này để tìm kiếm thú quý hiếm thích hợp với mình ở Thế Ngoại Đào NGuyên, dù sao, một con thú nuôi bình thường nhất ở đây cũng tốt hơn bên ngoài kia hàng vạn lần.

Căn phòng trong game của Lâm Mạc Tang cũng gọn gàng sạch sẽ y như phòng của anh ở ngoài đời. Một vài nhành quân tử lan lẳng lặng treo bên cửa, trên cửa sổ dán chữ hỷ, ở trên bàn, cây nến đỏ đang cháy, bên cạnh còn có thêm hai ly rượu nữa, bày biện hoàn toàn giống hôn lễ thời xưa.

Tô Y Thược lại ngẩng đầu ngắm nghía xung quanh.

Hồi trước khi Lâm Mạc Tang sang phòng cô, thấy trong phòng Tô Y Thược rất “gọn gàng”, chỉ có mình cô thôi còn chẳng có gì khác, nên ngày hôm sau liền mang một đống đồ gia dụng sang chất đầy bên nhà cô, cô kháng nghị thế nào cũng không có tác dụng gì. Cuối cùng anh còn nói đây là anh cho cô mượn tiền để mua trước, Tô Y Thược viết cả giấy vay nợ rồi mới chịu nhận đồ. Cũng từ lần đó, cô chợt cảm thấy anh thật sự rất độc tài!!!

Trong phòng của Nhược Thủy Tam Thiên ở trong game rất yên tĩnh, mà ở ngoài đời, trong phòng Tô Y Thược cũng rất yên tĩnh. Cô không biết phải nói gì, bầu không khí trở nên hơi gượng gạo.

“Em muốn rời khỏi đây.” Tô Y Thược như đang nói đến một chuyện chẳng có liên quan gì đến mình, cô cũng không cử động, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, trong con ngươi phản chiếu hình ảnh hai người đang ngồi cạnh nhau trên một chiếc giường.

“Đi đến thành phố Quyết Hoa.” Tô Y Thược ngừng lại hai giây rồi nói tiếp, giọng điệu rất kiên định.

“Ừ.” Lâm Mạc Tang hơi ngạc nhiên, cô tới đó làm gì?!

Quả nhiên, anh không bận tâm… Tô Y Thược thầm thở dài, anh nghe thấy cô nói muốn rời đi mà cũng đáp lại một chữ…

Tuy thành phố Quyết Hoa cách thành phố A không xa, nhưng dù sao cũng không ở cùng một chỗ, có thể sau này họ sẽ càng ngày càng ít liên hệ với nhau, chưa biết chừng, họ sẽ quên mất nhau nữa, ánh mắt Tô Y Thược ảm đạm hẳn.

Không nỡ rời xa một thành phố, chỉ bởi vì ở đó có một người…

Những lời này đã nói lên chính xác tâm trạng hiện giờ của Tô Y Thược.

“Bao giờ?”

“6h sáng ngày kia.” Chữ hỷ đỏ dường như khiến mắt Y Thược hơi cay cay.

“Anh đưa em đi.” Giọng điệu vẫn không có chút thay đổi, cứ như sự ra đi của cô căn bản không có liên quan gì tới anh vậy.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, một tiếng cũng sắp hết, Tô Y Thược bỗng muốn nói hết tất cả mọi chuyện với Lâm Mạc Tang. Cô sống bao nhiêu năm nay, đã từng tức giận, đã từng oán trách, đã từng hận thù, nhưng chưa từng tâm sự với bất cứ ai, chỉ vì cô không biết phải nói với ai, mà Lâm Mạc Tang lại khiến cô tin tưởng và dựa dẫm vào anh đến lạ kỳ.

“Em muốn đi tìm ông ấy, Tống Cao Tường nói ông ấy ở đó.” Tô Y Thược nhỏ giọng nói, người khác nghe thấy nhất định sẽ nghĩ cô đang tự lẩm bẩm một mình, nhưng Lâm Mạc Tang biết, cô đang giải thích với anh.

Lâm Mạc Tang vỗn đang chuẩn bị tìm thời cơ sẽ rời khỏi thành phố A để đến thành phố Quyết Hoa giải quyết công việc. Nếu Tô Y Thược cũng qua đó, thì thời gian ở bên nhau của họ càng nhiều hơn, đương nhiên anh cũng muốn cô đi cùng anh.

“Anh cũng định chuyển tới đó.” Lâm Mạc Tang chờ mong vẻ mặt kinh ngạc của Tô Y Thược.

Nghe Lâm Mạc Tang nói xong câu đó, chỉ hai giây sau, Tô Y Thược ngẩng vụt đầu lên, trong mắt đầy vẻ khó tin, cô có nghe nhầm không?

“Anh muốn chuyển đến thành phố Quyết Hoa.” Lâm Mạc Tang nghiêm túc lặp lại lần nữa.

“Ơ…” Lần này đã nghe rõ ràng, Tô Y Thược á khẩu luôn. Bảo sao vừa rồi khi cô nói sẽ đi đến thành phố Quyết Hoa, anh lại chẳng hề có phản ứng gì cả, nhưng mà anh chuyển tới đó làm gì? Ở đó có người nào rất quan trọng đối với anh sao?

Tô Y Thược nhìn Lâm Mạc Tang đầy nghi hoặc.

“Giải quyết một vài chuyện.” Lâm Mạc Tang cầm cốc café lên, đây là cái cốc lần trước cùng cô đi mua ở siêu thị, là cốc đôi với cái đang ở trên tay cô.

[Hệ thống] Thời gian động phòng kết thúc.

Nhược Thủy Tam Thiên và Nhất Thược lại lần nữa xuất hiện trong Đào Nguyên cư.

[Thế giới] Một Đời Một Kiếp: Hoan nghênh người đẹp Nhất Thược vào bang Thần Long.

[Thế giới] Thận Hư Công Tử: Bang chủ, xuống tay nhanh thật đấy!

Vị Thận Hư Công Tử này là trưởng lão trong bang, giọng nói đầy vẻ trêu chọc.

[Thế giới] Biển Xanh Một Tiếng Cười: Sao hả, mấy cậu ghen tị à? ~~~

[Thế giới] Hư Không Công Tử: Đúng thế đúng thế… Bao giờ cậu cũng cưới Hân Duyệt Thành Phục về đi ~~~

[Thế giới] Hân Duyệt Thành Phục: Hư Không, anh chán sống rồi à?!

Hư Không chợt im re không dám nói gì nữa.

Từ một dược sự trầm lặng, Tô Y Thược nháy mắt trở thành phu nhân bang chủ bang đệ nhất Vân Du Tứ Hải, cảm xúc của cô lúc này thật sự rất kỳ quái.

“Bà xã ~~~” Đột nhiên Lâm Mạc Tang nhìn Tô Y Thược với vẻ mặt rất chân thành, dáng vẻ đáng thương khiến Tô Y Thược thoáng đề cao tinh thần cảnh giác. Tô Y Thược đã rút ra một quy luật, chỉ có lúc nào Lâm Mạc Tang bày ra gian kế mới dùng giọng điệu kiểu này.

“À… Anh cứ gọi em là Y Thược đi.” Tô Y Thược khéo léo nhắc nhở Lâm Mạc Tang.

“Nhưng chúng ta kết hôn rồi mà… Em nói thế là chê anh sao?”

Dù Tô Y Thược có bình tĩnh đến mấy thì lúc này cũng rất muốn chửi thề, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với người đàn ông này vậy? Anh cứ khuấy đảo tâm tư tĩnh lặng của cô đến ba chìm bảy nổi là thế nào.

“Tùy… tùy anh…” Tô Y Thược quyết tâm dùng thái độ không bận tâm để đối phó.

“Anh muốn nhờ Y Thược em giúp anh một chuyện.” Lâm Mạc Tang cũng chợt đổi thái độ, nghiêm túc nhìn Tô Y Thược.

Tô Y Thược hơi choáng váng với tốc độ chuyển biến của anh, ngoan ngoãn gật đầu.

“Đến thành phố Quyết Hoa, anh cần có một thân phận mới, thế nên, em có thể dùng thân phận vợ chồng để vào thành phố Quyết Hoa cùng anh không?” Câu nói này của Lâm Mạc Tang nửa thật nửa giả, đúng là anh cần có thân phận mới, nhưng trong nội bộ đã sắp xếp ổn thỏa, có điều vừa rồi anh đột ngột đổi ý thôi.

“Ớ…” Tô Y Thược không nghĩ tới là Lâm Mạc Tang lại đưa ra kế hoạch này. Vì sao anh lại cần có một thân phận mới thì mới bước vào thành phố Quyết Hoa được? Thân phận của anh bây giờ là gì? Hơn nữa, cô vẫn mơ mơ hồ hồ có cảm giác rằng hình như anh cố tình tiếp cận cô, mục đích của anh là gì? Đột nhiên Tô Y Thược phát hiện ra mình chẳng hề biết gì về anh cả, nhưng ngược lại, anh biết quá rõ về cô.

“Coi như em giúp anh được không?” Thấy Tô Y Thược không từ chối thẳng thừng, Lâm Mạc Tang biết vẫn còn hy vọng.

Tô Y Thược hơi khó xử, về nguyên tắc cô không có khả năng đồng ý với anh, nhưng nghĩ đến trước đây dù là ở trong game hay ở ngoài đời, anh đều giúp cô rất nhiều chuyện. Lần trước, tuy rằng vì anh nên cô mới bị Mộ Dung Ngữ Yên tấn công, nhưng anh lại bất chấp tính mạng của bản thân, đỡ đạn thay cô khiến cho cô không thể không cảm động. Cô không phải người dễ mềm lòng, nhưng điều cô không muốn nhất đó là thiếu ân tình của người khác. Có điều, đối với anh, dường như tất cả không chỉ dừng lại ở hai chữ “ân tình”.

“Không phải em cũng cần có một tấm khiên che chở để đi tìm ông ấy sao?” Người đã ở trong thành phố Quyết Hoa chắc chắn không phải là một nhân vật nhỏ, Tô Y Thược đột ngột bước vào đó một thân một mình chắc chắn sẽ rất bất lợi cho việc tìm người sau này. Coi như Lâm Mạc Tang đắp một bậc thang để Tô Y Thược bước xuống.

“Anh bảo đảm sẽ không làm gì em cả.” Mặt Lâm Mạc Tang tỏ vẻ như đang tổn thương vì bị cô nghi ngờ.

“Ặc… thôi được!” Cuối cùng Tô Y Thược cũng bỏ vũ khí đầu hàng dưới sự tấn công dồn dập của Lâm Mạc Tang.

Nụ cười trong mắt Lâm Mạc Tang càng sâu hơn.

Tô Y Thược không nhìn thấy nụ cười quỷ dị của anh, cô còn đang suy nghĩ đến cuộc sống sau này ở thành phố Quyết Hoa, một thế giới rất khác. Đối với nơi cô đã sống hai mươi mấy năm này, cô thực sự rất muốn nói hẹn gặp lại…

Không phải Tô Y Thược không nỡ rời đi, nhưng vẫn có chút buồn bã, cuối cùng cô vẫn thiếu nợ bọn họ…

Hết chương 69.

***

Chương 70: Mới đến thành phố Quyết Hoa.

Ngày sau.

Thành phố Quyết Hoa — Giấc mơ của người giàu.

Khi Tô Y Thược nhìn thấy ‘bà chủ nhà’ chỉ gặp mặt duy nhất một lần ở thành phố A còn chưa từng gặp lại, rồi lại nhìn bà ấy mặc trang phục quản gia mỉm cười nhìn mình, đột nhiên Tô Y Thược hơi nghi ngờ rốt cuộc mình đang ở đâu.

Thím Hoàng bị Tô Y Thược nhìn chằm chằm như vậy cũng hơi chột dạ: “À… Tô tiểu thư, xin lỗi cô, lúc trước ở thành phố A đã lừa cô.” Giọng nói của thím Hoàng đầy vẻ áy náy.

Tô Y Thược chuyển tầm mắt về phía Lâm Mạc Tang đang bận rộn bên cạnh, Lâm Mạc Tang lập tức nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ như đang ngắm nghía phong cảnh bên ngoài. Nếu như ánh mắt có thể giết người, thì chắc chắn Lâm Mạc Tang đã bị Tô Y Thược giết đến hàng nghìn hàng vạn lần rồi.

“Không sao ạ, không liên quan tới thím. Thím đừng tự trách mình. Thím cứ gọi cháu là Y Thược là được rồi.” Từ trước đến giờ Tô Y Thược đối xử với người lớn tuổi rất lễ độ. Có thể nguyên nhân là do cô đã phải rời xa người thân từ khi còn rất nhỏ, hơn nữa, đây vốn cũng không phải lỗi của thím Hoàng.

Lâm Mạc Tang khẽ gật đầu với thím Hoàng.

“Vâng, nếu Y Thược tiểu thư có cần gì thì cứ gọi tôi.”

Tô Y Thược 囧, thím không thể xóa luôn hai chữ tiểu thư đi được sao? Cô thực sự không quen với kiểu xưng hô xa cách này.

Thím Hoàng nói xong cũng chạy đi giúp hai người sắp xếp hành lý. Trong phòng khách chỉ còn lại cô và Lâm Mạc Tang.

Trước khi đến thành phố Quyết Hoa, Tô Y Thược cũng tìm hiểu sơ qua về tình hình chung ở nơi này để tiện cho việc tìm người sau này. Có điều, cô biết thành phố này còn phức tạp hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Nhưng Lâm Mạc Tang lại có thể ở một nơi được mệnh danh là “Giấc mơ của người giàu”  khiến cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

“Giấc mơ của người giàu” là tiểu khu Kinh Hoa, chỉ vì những người ở trong khu này đều là rồng phượng trong nhân loại, nên mới được gọi là “Giấc mơ của người giàu”. Nó nằm ở vùng ngoại ô, phong cảnh vô cùng tươi đẹp, là một cõi Niết bàn rời xa khói lửa nhân gian của thành phố Quyết Hoa, hệ thống an ninh vô cùng hoàn hảo, bảo vệ ở đây được phép mang súng, để tránh cho người dân trong khu này gặp chuyện không may.

Tô Y Thược biết Lâm Mạc Tang không phải là một nhân vật tầm thường, nhưng không ngờ thân phận của anh lại cao quý đến mức này.

Bởi vì… căn nhà mà họ đang sống bây giờ chiếm gần một nửa diện tích của “Giấc mơ của người giàu”.

“Rốt cuộc anh là ai?” Trong phòng khách yên tĩnh vang lên câu hỏi khe khẽ.

Đây là lần thứ ba Tô Y Thược hỏi anh câu này, cũng là lần đầu tiên cô hỏi mà không mang theo ý kháng cự.

Đôi con ngươi đen sâu không thấy đáy của Lâm Mạc Tang quấn quít lấy khuôn mặt của Tô Y Thược, không có vẻ trêu ghẹo như trước, ánh mắt dừng lại ở đôi môi phấn hồng của cô. Anh đang chờ cô hối hận vì hỏi đến vấn đề này.

Tô Y Thược lại cho rằng anh không muốn nói cho cô biết, hơi buồn phiền vì sự lỗ mãng của mình, đang định nói anh không trả lời cũng được thì đột nhiên, Lâm Mạc Tang cúi đầu xuống, cơ thể cao gầy đầy quyến rũ như ôm trọn lấy thân thể mong manh mềm mại của Tô Y Thược, thoáng chặn lại tất cả những điều cô định nói ra ở bờ môi. Tô Y Thược nghe thấy tiếng tim mình lại bắt đầu đập không thể khống chế được.

Cô cảm nhận được đôi môi mỏng của Lâm Mạc Tang nhẹ nhàng dán vào tai mình, hơi thở nóng bỏng khiến cô không kìm được khẽ rụt cổ lại.

Nhìn vành tai ửng đỏ đến mê người đang run lên vì căng thẳng, khóe môi Lâm Mạc Tang thoáng cong lên cười.

“Em muốn biết sao?”

Anh cảm nhận được người trong ngực mình hơi run lên một chút rồi phát ra một tiếng nỉ non như con mèo con: “Vâng.”

“Môn chủ Quyết Tài môn.” Lâm Mạc Tang trả lời không chút do dự. Từ thời khắc này, vận mệnh của bọn họ đã được định trước là sẽ gắn bó chặt chẽ với nhau.

Môn chủ Quyết Tài mốn? Lúc trước khi Tô Y Thược xử lý công việc giúp Lục gia, cô cũng có nghe đến tổ chức này. Lần đó chú Lục để cô xử lý việc này, cô nghĩ tổ chức kia hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến Lục gia nên cũng không mấy để tâm. Không ngờ anh lại là thủ lĩnh của tổ chức thần bí đó.

“Là… tổng giám đốc của em.” Lâm Mạc Tang nói tiếp, đầu cúi thấp hơn, len lén quan sát sắc mặt của Tô Y Thược. Nếu cô lại giận anh giống như lần trước, anh sẽ hôn cô, hôn đến khi nào cô hết giận thì thôi!

Tô Y Thược thoáng kinh ngạc vì câu trả lời thứ hai của anh! Nếu nói như vậy, thì người đàn ông này hoàn toàn chủ động bước vào cuộc sống của cô. Chưa biết chừng, khi cô còn chưa biết anh là ai, anh cũng đã điều tra về mình rồi. Nghĩ tới đây, trong lòng Tô Y Thược thoáng thấy đau đớn khó tả. Tất cả đều là do anh sắp đặt trước hết!!!

Thật ra, điều mà Lâm Mạc Tang muốn nói cho cô biết nhất đó là… anh chính là Mộc Mộc của cô, nhưng câu nói lên đến khóe môi lại không thể bật ra được thành lời.

Bảo sao khi Quan Thanh nghe thấy cô muốn xin nghỉ việc rời khỏi thành phố A cũng không thèm hỏi lý do gì. Thì ra cô ấy vốn là người của anh, lúc trước thông báo tuyển dụng trong trường, cùng với tất cả mọi chuyện về sau… Trong đầu Tô Y Thược chậm rãi nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra, vào thời khắc này, những chuyện mà cô cảm thấy kỳ lạ đều đã có lời giải đáp.

Tô Y Thược dở khóc dở cười.

“Lý do!” Khiến cô bó tay nhất đó là… cô hoàn toàn không thấy tức giận. Nhưng cô vẫn cần biết lý do. Cô ghét cái cảm giác bị người khác bịt mắt như thế này.

Lâm Mạc Tang ngẫm nghĩ một lúc, đột ngột cúi đầu dùng ánh mắt mập mờ nhìn Tô Y Thược khiến Tô Y Thược chợt có cảm giác nổi da gà trong chớp mắt. Ánh mắt kiểu gì thế này… sao nhìn… cứ như sói vậy…

“Em… em đi sắp xếp phòng đã.” Tô Y Thược thực sự không chịu nổi cảm giác nóng bỏng này, quyết định chạy trốn.

Nhìn theo cô gái đang chạy trối chết kia, Lâm Mạc Tang nở nụ cười cưng chiều, trong mắt cũng đầy ý cười.

Phòng của Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang đều ở trên tầng hai, vẫn là hai phòng đối diện, chỉ có điều, quan hệ giữa hai người đã không còn giống như trước nữa.

Tô Y Thược cất đồ đạc xong liền đi tới bên cửa sổ. Lúc này trời đã tối, xuyên qua cửa sổ có thể nhìn thấy nơi phồn hoa nhất của thành phố Quyết Hoa đang sáng rực đèn đuốc. Cô lại nghĩ đến chuyện Tống Cao Tường nói cho cô biết, muốn tìm được người đàn ông kia, cô nhất định phải gặp bang chủ Hồng bang trước, làm sao để trà trộn vào đó?

“Y Thược tiểu thư, mời cô xuống dùng cơm.” Giọng thím Hoàng vọng từ dưới lầu lên.

Tô Y Thược chỉnh đốn lại tâm trạng rồi đi xuống nhà.

Không thấy Lâm Mạc Tang ở bàn ăn, Tô Y Thược hơi hoang mang. Thím Hoàng nhìn vẻ mặt do dự không biết có nên hỏi không của cô, liền giải thích: “Thiếu gia và tiểu thiếu gia đang ở trong phòng đọc sách, nói là cô cứ ăn trước đi.” Tiểu thiếu gia chính là Lâm Văn Cảng.

Tô Y Thược lẳng lặng ăn cơm dưới ánh mắt chăm chú của thím Hoàng, cô cứ cảm thấy lúng túng nên cũng không có hứng thú ăn uống gì, chỉ nếm một chút rồi đặt bát đũa xuống.

“Vậy cứ làm thế đi!” Giọng nói của Lâm Văn Cảng đột nhiên vang lên. Tô Y Thược quay lại thấy hai người bọn họ đã đi ra khỏi phòng đọc sách.

“Ăn no chưa?” Nhìn bàn ăn hầu như không thay đổi gì, Lâm Mạc Tang nhíu mày hỏi.

“Ơ… Chị dâu, sao chị lại ở đây?” Lâm Văn Cảng rất kinh ngạc khi nhìn thấy Tô Y Thược đứng bên bàn ăn, rõ ràng là Lâm Mạc Tang không nói chuyện Tô Y Thược ở thành phố Quyết Hoa cho cậu ta biết.

Tô Y Thược chẳng muốn trả lời, nhưng Lâm Văn Cảng lại cho rằng cô xấu hổ, ánh mắt mờ ám đảo qua đảo lại giữa cô và Lâm Mạc Tang.

“Lục Hân không nói cho cậu biết sao?” Tô Y Thược nghiêm giọng đáp lại.

“Không ạ… À… a… ha…” Mới đầu Lâm Văn Cảng trả lời không cần suy nghĩ, sau đó mới phát hiện ra mình lỡ lời liền xấu hổ cười trừ. Chị dâu sẽ không biết chuyện cậu giấu diếm chị ấy lúc trước đâu nhỉ? Cậu ta vội vàng dùng mắt ra hiệu cho anh cả nhà mình.

Chỉ tiếc là trong mắt Lâm Mạc Tang chỉ có mỗi Tô Y Thược, làm sao nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của nhóc em nữa chứ.

“À… em còn có việc cần làm, hai người tiếp tục… tiếp tục ~~~” Còn tiếp tục ở lại chỗ này sẽ mất mạng như chơi, vì vậy Lâm Văn Cảng quyết đoán lựa chọn cách chạy trốn. Quả nhiên không thể dựa dẫm vào anh cả được! Đúng là bị vợ quản nghiêm ngặt, chuyện gì cũng nói cho chị dâu biết, Hân Hân mà biết được chắc chắn sẽ mắng cậu mất…

“Em về phòng trước.” Tô Y Thược nói với Lâm Mạc Tang rồi quay người đi về phía phòng mình.

“Ngày mai em định đi đâu?” Câu hỏi của Lâm Mạc Tang vang lên sau lưng.

“Hồng bang.” Dù cô biết anh là môn chủ Quyết Tài môn, nhưng không muốn nhờ anh giúp đỡ.

“Về nhà sớm chút nhé.” Giọng nói ôn hòa của anh khiến tim Tô Y Thược đập chậm mất một nhịp.

“Vâng.” Trong mắt Tô Y Thược thoáng hiện lên cảm xúc ấm áp, đây là nhà của cô sao? Hình như có anh bên cạnh khiến cô cảm thấy rất yên bình, dù đây là một thành phố hoàn toàn xa lạ với cô…

Hết chương 70.

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s