Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 51+52+53+54+55

Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 51+52+53+54+55

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 51: Xin lỗi.

Tô Y Thược chậm rãi nhìn về phía bàn tay đang chảy máu của anh, trong mắt cô ánh lên vẻ đau đớn mà chính cô không hề phát hiện ra.

“Xin lỗi em…” Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Mạc Tang chăm chú nhìn Tô Y Thược, lần đầu tiên trong cuộc đời anh nói ra ba chữ đó.

Tô Y Thược không ngờ Lâm Mạc Tang sẽ xin lỗi cô, một người thanh niên cao ngạo như vậy… Nhưng khi từ chính miệng anh thực sự nói ra ba chữ đó, trong lòng cô cũng hơi rung động.

“Vì sao lại lừa em?” Giọng nói Tô Y Thược giống như bị đóng băng, hai mắt nhìn Lâm Mạc Tang, lại như xuyên qua anh mà nhìn về nơi khác. Cuộc đời cô chỉ sợ nhất là bị người mình quan tâm lừa gạt. Hiện thực có tàn khốc đến bao nhiêu, cũng còn tốt hơn bị lừa dối.

“Anh có biết em hận nhất người khác lừa dối em không? Anh ấy lừa em… Anh cũng lừa em…” Cô thấp giọng nói.

Nhìn khóe mắt lấp lánh nước của Tô Y Thược, Lâm Mạc Tang chậm rãi ôm cô vào lòng, cẩn thận từng chút một giống như đang ôm bảo vật quý giá nhất.

Tô Y Thược không phản kháng, chỉ bất động không nhúc nhích như con búp bê vải.

“Anh có thể không nói cho em biết mà.” Bị anh ôm vào lòng, trong hơi thở của Tô Y Thược tràn ngập mùi hương cỏ xanh nhàn nhạt, cảm giác ấm áp khiến cô không tự chủ được mà hãm sâu vào, giống như cây thuốc phiện vậy, biết rõ nó có độc, nhưng không cách nào cai được.

“Em để tâm…” Trong bóng tối, cảm nhận được tiếng tim đập vững vàng của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược cũng dần bình tĩnh lại.

“Em muốn biết chuyện gì anh sẽ đều nói hết cho em biết, kể cả thân phận thực sự của anh.” Lâm Mạc Tang hứa hẹn, nhưng song song với việc giải đáp toàn bộ về anh, cũng có nghĩa là lòng Tô Y Thược thực sự muốn đón nhận anh.

Trong lòng Tô Y Thược vẫn luôn biết anh không phải người bình thường, sự thần bí của anh luôn khiến cô cảm thấy anh rất xa vời, nhưng cô vẫn không thể nào hứa hẹn được. Điều mà cô không muốn đối mặt nhất, đó là sợ không thể chịu nổi đau thương, ký ức mà cô không muốn chạm đến đó, khiến cho cô hiện giờ trở nên yếu ớt đến mức không chịu nổi dù chỉ một đòn nhỏ nhất.

“Nước mắt lưng tròng nhưng vẫn không rơi xuống, giống như bức tranh năm ấy anh chưa từng vẽ xong, lòng tự nhủ anh đã đi rồi…” Giai điệu du dương ưu buồn vang lên trong căn phòng vắng lặng, ngắt đứt cuộc đối thoại của hai người.

Tô Y Thược khẽ thở dài, ngẩng đầu từ trong lòng Lâm Mạc Tang lên, trong mắt cô không còn vẻ bi thương nữa, dường như đã khôi phục lại là Tô Y Thược bình thường, nhưng Lâm Mạc Tang lại cảm thấy cô còn trở nên lạnh lùng hơn, hơn nữa, đây là kết quả do chính anh tạo ra.

Y Thược lấy điện thoại ra nghe trước mặt Lâm Mạc Tang, như không để ý đến sự tồn tại của anh.

“Alo, Y Thược.” Giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia. Giờ này Tống Thanh gọi đến làm gì?! Cô loáng thoáng nghe thấy có giọng phụ nữ bên cạnh Tống Thanh, là Diêu Vân! Nhưng cô lại không nghe rõ bà ta đang nói gì, giọng điệu có vẻ rất vội vàng, nóng nảy.

“Ngày mai em có rảnh không?” Giọng Tống Thanh hơi mất tự nhiên, khiến người ta cảm thấy ngay có gì đó khác thường.

“Ừm.” Trong lòng Tô Y Thược đang trống rỗng cũng chẳng muốn nghĩ gì nhiều, chỉ trả lời bằng trực giác.

Lâm Mạc Tang lẳng lặng nghe họ nói chuyện cũng không tránh mặt.

Đầu dây bên kia đột nhiên không nói gì nữa, nhưng Diêu Vân lại có vẻ phấn khích ồn ào gì đó.

“Vậy… vậy…” Tống Thanh ngập ngừng, do dự không nói.

“Đại thiếu gia Lưu Tây mời cô đến dự party của cậu ấy, tối mai 7 giờ, con hồ ly lẳng lơ nhà cô cũng bản lĩnh thật đấy, ngày mai cô biểu hiện cho tử tế cho tôi…” Diêu Vân giật lấy điện thoại, giọng nói đầy vẻ khinh bỉ thao thao bất tuyệt như sợ Tô Y Thược không đồng ý.

“Ờ.” Tô Y Thược đáp ngắn gọn, Diêu Vân còn tưởng mình nghe nhầm. Cứ nghĩ phải mất công thuyết phục một phen, không ngờ lại đơn giản như vậy, con gái của con điếm quả nhiên cũng chẳng phải thứ tử tế gì, bà ta căm tức nghĩ.

Lâm Mạc Tang hơi tức giận với câu trả lời của Tô Y Thược, cô không thể vì giận anh mà làm thương tổn chính mình được, đã biết rõ lời mời kia là Hồng Môn Yến, vậy mà còn đồng ý ngay, cô không biết tự lo cho chính mình sao?!!!

“Y Thược, em có cần nghĩ lại không?” Tống Thanh cũng không ngờ Y Thược đồng ý ngay, trong giọng nói của anh ta vừa có vẻ nghi hoặc lại vừa bất an.

“Không cần!” Tô Y Thược kiên quyết đáp sau đó ngắt điện thoại.

“Sao lại đồng ý?” Lâm Mạc Tang túm lấy tay Tô Y Thược, siết thật chặt, trong ngữ khí hỗn loạn còn có vẻ phẫn nộ.

“Liên quan gì tới anh?” Tô Y Thược vốn đã muốn tìm cơ hội để dạy dỗ Lưu Tây một bài ra trò, vài ngày trước cô và Tân Việt Trạch đã bàn tính kỹ lưỡng rồi, giờ có cơ hội lớn tìm tới, sao lại không đồng ý chứ. Cô muốn vạch trần sự bẩn thỉu của hắn ta trước mặt tất cả mọi người.

Trong mắt Tô Y Thược ánh lên vẻ tàn độc, đúng lúc cơn giận trong lòng cô đang chưa có chỗ phát.

“Liên quan gì tới anh à?” Lâm Mạc Tang lạnh lùng hỏi lại, anh sắp bị Tô Y Thược ép đến phát điên rồi, anh sợ nhất là câu nói này của cô, giống như muốn đẩy mạnh đối phương ra khỏi thế giới của cô vậy.

Trong mắt anh không còn là vẻ ưu thương nhàn nhạt nữa, mà là nồng đậm bi thương. Đồng tử đen như mực lẳng lặng nhìn gương mặt thờ ơ của Tô Y Thược, chỉ có cô, luôn khiến anh nhìn không hiểu, đoán không ra, bắt không được, như chỉ cần anh nhắm mắt một cái, cô sẽ hoàn toàn biến mất vậy.

Đột nhiên Tô Y Thược có cảm giác không muốn nhìn thẳng vào mắt anh, hơi dời mắt đi nơi khác, nhưng đập vào mắt cô lại là một mảng đỏ hồng lên. Mu bàn tay chảy máu của Lâm Mạc Tang lúc này đã đông máu lại, hơi tím xanh đi.

Liệu có bị nhiễm trung không? Suy nghĩ bất chợt xuất hiện trong đầu khiến trong lồng ngực cô thoáng có cảm giác lo lắng luống cuống không nói rõ được.

Tô Y Thược vùng ra khỏi vòng tay của Lâm Mạc Tang. Toàn thân cô như dâng lên một luồng hơi lạnh.

Thấy Tô Y Thược rời đi, Lâm Mạc Tang buồn bã đến mất hồn, ngẩn người ra, lẽ nào bọn họ thực sự vì chuyện này mà xa nhau sao, thế thì thật quá nực cười, anh không chấp nhận được!

Tô Y Thược đứng dậy đi vào trong phòng.

“Đừng rời xa anh.” Giọng nói cầu khẩn khàn khàn vang lên từ sau lưng mang theo vẻ tuyệt vọng.

Bóng người rời đi dường như không nghe thấy, tiếp tục đi vào trong phòng, bàn tay khẽ run lên lại bộc lộc cảm xúc thực sự của cô.

Chỉ tiếc là… Lâm Mạc Tang không chú ý tới.

Cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Lâm Mạc Tang ngồi một mình trên ghế salon, trong không khí vẫn còn vương chút mùi thơm từ cơ thể của Y Thược nhưng cũng đã lạnh dần.

Sự cô đơn ùn ùn kéo đến bủa vây Lâm Mạc Tang.

Dường như anh nhìn thấy mình khi còn bé cũng như thế này, cố chấp đứng ở cửa, tuyết rơi xuống từng bông từng bông, giữa đất trời mênh mông một khoảng, không biết anh đang chờ cái gì, để mặc cho hoa tuyết phủ kín anh như một người tuyết. Đó là mùa đông lạnh nhất trong cuộc đời của anh.

Nhưng vì cô xuất hiện, mùa đông năm ấy lại trở thành mùa đông sáng sủa duy nhất của anh, có thể vĩnh viễn cô cũng không biết rằng, không phải anh đưa cô ra khỏi mùa đông băng giá, mà chính là cô. Trong miền tuyết trắng năm ấy, người lẳng lặng đứng chờ, còn có anh!

“A…” Cảm giác đau đớn truyền tới từ mu bàn tay đã gọi hồn vía anh trở lại.

Tô Y Thược cúi đầu chăm chú xử lý vết thương của Lâm Mạc Tang, cũng có thể vừa rồi cô cố tình làm mạnh tay khiến anh đau. Chỉ vì cô không thể nào chấp nhận chuyện anh lừa cô. Hiện giờ cô vẫn cần thời gian để suy nghĩ cho cẩn thận đã.

“Em cần thời gian.” Tô Y Thược dùng cồn khử trùng vết thương cho anh xong, bôi thuốc đỏ lên rồi cẩn thận băng lại.

Ít ra anh cũng đã nói thẳng với cô, không phải sao?!

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược khẽ cười, má lúm đồng tiền thoáng xuất hiện trên má.

Sự lạnh lẽo của Lâm Mạc Tang bị xua tan trong nháy mắt, gương mặt nhỏ nhắn mà kiên cường trong tuyết lớn năm xưa giờ phút này như trùng hợp với khuôn mặt ở trước mắt anh.

Nhưng anh biết rõ ràng rằng hai người hoàn toàn khác nhau.

Lâm Mạc Tang chậm rãi đưa tay ra, muốn chạm tới người trước mặt.

“Khụ khụ.” Thấy Lâm Mạc Tang không tự chủ được đưa tay ra, Tô Y Thược ho khan nhắc nhở. Anh giật mình tỉnh lại, ngày hôm nay sao anh cứ luôn thất thần thế?!

“Ừ! Em cần bao nhiêu thời gian cũng được, chỉ cần để anh được ở bên em là tốt rồi.” Lâm Mạc Tang chân thành nói.

Tô Y Thược sững người, anh đang… tỏ tình sao?!

Hết chương 51.

***

Chương 52: Quyến rũ trong bóng tối!

Khi Lâm Mạc Tang mang vẻ mặt ngốc nghếch quay về phòng thì Tân Việt Trạch cũng đã bàn bạc xong việc cần làm ngày mai với Lưu Kỳ.

Nhìn khuôn mặt thay đổi đủ loại biểu cảm của cậu bạn thân hôm nay, Tân Việt Trạch thầm than, tình yêu thực sự khiến con người ta đổi khác, nói vậy, nhưng hiện giờ chính anh ta thì sao… Nhìn bóng người thon gầy của Lưu Kỳ, anh ta thoáng cười khổ.

Sáu giờ tối hôm sau.

Nhìn y phục trên người, Tô Y Thược hơi mất tự nhiên, do dự không biết có nên bước ra ngoài không.

Bên ngoài phòng thử đồ, Lâm Mạc Tang đợi Tô Y Thược đã nửa tiếng rồi cũng không thấy cô ra, anh thậm chí còn muốn lao vào xem có phải cô đã xảy ra chuyện gì ko

Một tiếng trước, Tống Thanh gọi điện thoại nói muốn tới đón Tô Y Thược bị Tô Y Thược từ chối, để khiến Tống Thanh hoàn toàn từ bỏ mơ mộng của mình, Lâm Mạc Tang đưa ra biện pháp tiếp tục giả vờ làm bạn trai của Y Thược.

Từ sau hành động bất ngờ của Tống Thanh lần trước, Tô Y Thược cũng cảm thấy giữa hai người rất gượng gạo, nghĩ một chút liền đồng ý với biện pháp của Lâm Mạc Tang, nhưng lại không hề nhìn thấy nụ cười tươi rói của Lâm Mạc Tang vì thực hiện được ‘âm mưu’ của mình.

Sau đó, cô bị Lâm Mạc Tang cưỡng chế kéo đến cửa hàng tên là “Yinuo” này.

Nhìn giá tiền trên mác quần áo, Tô Y Thược khẽ nhíu mày, giá của mỗi bộ quần áo này có thể đủ để cô sinh hoạt trong vòng một tháng, Lâm Mạc Tang kéo cô tới đây làm gì?

Lâm Mạc Tang khẽ cười, để cô yên tâm thử y phục, anh đành phải nói là vì muốn bù đắp xin lỗi vì đã lừa cô.

Tô Y Thược biết thân phận của Lâm Mạc Tang không đơn giản, có lẽ chút tiền đó chẳng là gì đối với anh, nghĩ vậy đột nhiên cô cảm thấy chính mình không hề xứng với anh.

Lâm Mạc Tang biết cô lại nghĩ ngợi nhiều, vội vàng rút một bộ mà anh thấy không tệ ở trên giá đưa cho cô, đẩy cô vào trong phòng thử đồ.

Sau đó thì xuất hiện tình cảnh hiện tại, nửa tiếng còn không thấy người ra.

“Y Thược, em xong chưa?” Lâm Mạc Tang chờ đến sốt cả ruột, gân trên trán như nảy lên, nếu không phải chủ cửa hàng đang đứng ngay bên cạnh, e rằng anh sẽ không khống chế được mà lao vào phòng mất.

Ông chủ cửa hàng đứng bên cạnh nhìn người thanh niên khôi ngô này mà lúng túng đến mức miệng giật run cả lên, chỉ mong cô gái kia mau mau ra một chút.

Lại thêm khoảng mười phút nữa trôi qua, Tô Y Thược vẫn không trả lời, Lâm Mạc Tang chờ đến sắp gục luôn rồi.

“À… ừm…” Tô Y Thược trả lời qua loa.

Cửa mở ra, Tô Y Thược hơi ngại ngùng chậm rãi bước ra ngoài. Từ trước tới giờ cô vốn thích để mặt mộc, đơn giản. Hôm nay cô không chỉ trang điểm, còn đi giày cao gót, váy dài còn để hở lưng… nên cứ cảm thấy hơi mất tự nhiên…

Dáng vẻ thẹn thùng này của cô hoàn toàn khác hẳn với vẻ lãnh đạm thường ngày, ngược lại còn làm tăng thêm chút vẻ hoạt bát và quyến rũ, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất cao quý rất tự nhiên lại thêm hiệu quả mê hoặc lòng người.

Lúc trước Lâm Mạc Tang chỉ vì muốn đánh lạc hướng sự chú ý của Tô Y Thược nên tùy ý chọn một chiếc váy dài hở lưng, mặc lên người cô căn bản không thể che đậy được chút hào quang nào của cô.

Váy dài màu đen bó sát vào cơ thể Tô Y Thược, giúp cô bộc lộ hết tất cả những đường cong mềm mại của mình, làn da mịn màng còn trắng hơn cả ngà voi kia càng như ửng hồng nõn nà dưới bộ lễ phục dạ hội đen tuyền đầy mê hoặc kia, mái tóc đen gợn sóng tự nhiên xõa xuống khiến người ta nhìn mà tưởng tượng đến cảm xúc khi luồn tay vào vuốt ve những sợi tóc đó. Phần trước ngực có pha lớp ren trên ngực, hơi hở ra làm cho người ta không kìm được muốn cảm nhận sự mỹ miều của nó, lại kết hợp với sắc mặt mơ hồ của Tô Y Thược lúc này…

Chết tiệt! Lâm Mạc Tang chửi thầm trong lòng!

Từ trước đến giờ ông chủ cửa hàng cũng chưa từng nhìn thấy người nào đẹp như thế nên cứ ngẩn người nhìn Tô Y Thược.

Lâm Mạc Tang trừng mắt hung dữ nhìn ông chủ cửa hàng mới khiến ông ta giật mình hồi tỉnh, trong mắt thoáng có vẻ xấu hổ vội dời tầm mắt đi.

Nhìn bộ dạng của Tô Y Thược, Lâm Mạc Tang lập tức làm việc mà từ nãy đến giờ anh vẫn muốn làm, bước tới túm lấy tay Tô Y Thược kéo lại gần phòng thử đồ, “sầm” một tiếng đóng cửa lại. Trong phòng thử đồ tối om, sau khi kéo cô vào, anh đẩy cô vào tường, ép sát người lên, để tránh cho Tô Y Thược bị chạm vào tường lạnh, anh còn dùng tay đỡ lấy lưng cô.

Cảm giác mịn màng nóng nóng trên tay khiến anh hơi kỳ quái.

“Anh… anh sờ chỗ nào thế hả?!!!” Giọng nói của Tô Y Thược dường như hơi buồn bực lúng túng, vừa cố gắng giãy dụa ra khỏi vòng tay của Lâm Mạc Tang. Người đàn ông này đột nhiên nổi điên cái gì thế? Tự dưng không hiểu ra sao lại kéo cô vào phòng, bây giờ… còn…

Lâm Mạc Tang cảm nhận được từ sự giãy dụa của Tô Y Thược, cảm giác trên tay anh cũng trở nên chợt nóng chợt lạnh, hô hấp thoáng gấp gáp hơn…

Đó là tấm lưng trần của cô!!!

Điều này khiến Lâm Mạc Tang cảm giác đầu óc mình hơi loạn lên, tay cũng không thể khống chế được, nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng Tô Y Thược. Xúc cảm trơn mịn mềm mại khiến anh muốn ngừng cũng không ngừng được.

“Anh… anh còn sờ lung tung nữa, em… em sẽ không để ý đến anh nữa…” Giọng nói khe khẽ run của Tô Y Thược vang lên bên tay Lâm Mạc Tang, nghe lại chẳng hề có sức uy hiếp gì cả.

Nhưng Lâm Mạc Tang lại bỗng như bị điểm huyệt, đứng yên tại chỗ, tay cũng không cử động nữa, đầu óc thoáng tỉnh táo hơn.

Trong mắt anh đầy vẻ hối hận, anh đang làm cái gì thế này, lỡ khiến cô sợ hãi thì làm sao bây giờ?! Lâm Mạc Tang vội vàng nhìn Tô Y Thược, qua ánh sáng leo lét, anh chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen láy của cô, trong đó như có gợn sóng.

“Anh… đi ra!” Đứng trong một không gian nhỏ hẹp cùng với sự ôm ấp của Lâm Mạc Tang khiến Tô Y Thược không thở nổi, mặt cô ửng hồng nóng bừng lên, tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu, chỉ có thể làm theo bản năng giãy dụa ra khỏi cơ thể đang đè nặng mình của Lâm Mạc Tang.

Dục vọng của Lâm Mạc Tang vừa dẹp được đi lại bị Tô Y Thược châm lên trong chớp mắt! Đúng là tiểu yêu tinh mà!!! Lâm Mạc Tang vừa giữ lấy người Tô Y Thược ngăn không cho cô lộn xộn nữa, vừa cố gắng đè nén dục vọng của mình.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng nói khàn khàn giống như đang ẩn nhẫn điều gì đó, hơi thở ấm nóng nhẹ nhàng thở vào cổ Tô Y Thược khiến toàn thân cô run lên.

Tô Y Thược lập tức không dám cử động nữa, cảm nhận được có vật gì đó cứng ngắc đặt vào giữa hai chân mình, mặt cô càng đỏ lên như sắp tiết ra máu, may mà Lâm Mạc Tang không nhìn thấy.

Một lát sau, Lâm Mạc Tang chậm rãi thả Tô Y Thược ra, nhỏ giọng nói xin lỗi rồi quay người ra khỏi phòng thử đồ. Tô Y Thược lại càng căng thẳng đến mức không nói được câu nào.

Sau khi rời khỏi phòng thử đồ, Lâm Mạc Tang lập tức tìm một bộ quần áo khác để cô thay, kiên quyết không cho cô mặc bộ váy kia trên người.

Cuối cùng, Tô Y Thược không mặc bộ lễ phục dạ hội màu đen hở ngực đó nữa, mà đổi một chiếc váy dài màu trắng, bớt đi vẻ quyến rũ nhưng lại càng nhã nhặn hơn.

Thật ra Tô Y Thược cũng chẳng quan trọng lắm việc mình mặc gì, mục đích chính của cô hôm nay không phải là điều này. Lâm Mạc Tang lại không đồng ý nhất quyết phải trưng diện trang điểm cho cô một phen. Tô Y Thược chẳng biết làm sao, nhìn vẻ mặt thối hoắc của Lâm Mạc Tang. Mặt anh lúc này y như có ai thiếu nợ anh mấy trăm vạn vậy, đặc biệt là ánh mắt nhìn về phía ông chủ cửa hàng, chỉ khiến người ta sợ đến run cả lên.

Khó khăn lắm mới thỏa mãn được yêu cầu của Lâm đại thiếu gia, rốt cuộc Lâm Mạc Tang cũng hài lòng gật đầu. Khi trả tiền, tuy Tô Y Thược không nói gì nữa nhưng anh có thể cảm nhận được cô mất tự nhiên.

“Coi như là em nợ anh, nếu không trả thì bán mình cho anh đi!” Lâm Mạc Tang cố tình quay lại nói bằng giọng hung bạo với Tô Y Thược, nhưng trong mắt lại đầy tình cảm.

“Được.” Lần này Tô Y Thược lại thoải mái đồng ý khiến Lâm Mạc Tang hơi kinh ngạc với phản ứng của cô.

Dưới ánh mắt đưa tiễn như tiễn ôn thần của ông chủ cửa hàng, Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang lên xe ô tô. Khi đã ngồi trên xe, bầu không khí như thoáng có chút vẻ mờ ám quanh quẩn, hình như bọn họ lại càng gần nhau hơn một chút…

Hết chương 52.

***

Chương 53: Vọng tưởng của Tống Tâm Di.

Đến nơi tổ chức buổi tiệc, Tống Thanh mặc chiếc áo đuôi tôm màu trắng đang đứng ở cửa, các vị tiểu thư đi qua đi lại đều lộ ra vẻ thẹn thùng không ngừng nhìn về phía anh ta, nhưng anh ta chỉ khẽ cười đáp lễ theo phép lịch sự.

Tô Y Thược bước ra khỏi xe, Lâm Mạc Tang tự nhiên đưa tay ra làm động tác mời.

Cô hơi do dự một chút, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh. Vừa nhìn thấy bóng Tô Y Thược, ban đầu Tống Thanh bị cách ăn mặc của Tô Y Thược ngày hôm nay làm cho choáng ngợp, cứ ngẩn người nhìn cô quên cả thu hồi ánh mắt của mình, cho đến tận khi vẻ mặt lạnh lùng của Lâm Mạc Tang chắn trước Tô Y Thược ngăn chặn tầm mắt của Tống Thanh, anh ta mới giật mình, cười gượng gạo.

“Em đến rồi à.” Tống Thanh nhìn Tô Y Thược khác với thường ngày, dịu dàng nói. Trong mắt anh ta đầy vẻ say đắm, cô bé này rõ ràng là do anh phát hiện ra trước tiên, vậy mà hôm nay tay cô ấy lại khoác vào tay một người đàn ông khác.

Bị Tống Thanh nhìn như vậy Tô Y Thược cũng rất mất tự nhiên, bàn tay khoác tay Lâm Mạc Tang siết chặt lại. Lâm Mạc Tang kín đáo vỗ nhẹ vào tay cô để trấn an.

“Chắc cậu Tống còn nhiều việc bận rộn phải làm, chúng tôi không tiện quấy rầy. Tôi và Y Thược vào trước.” Giọng nói của Lâm Mạc Tang không có chút cảm xúc nào, nói xong liền đưa Tô Y Thược đi ngang qua Tống Thanh, không thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Tống Thanh đứng sững người tại chỗ nhìn hai người rời đi nhưng không có lý do gì để lên tiếng ngăn cản.

Vào bên trong Tô Y Thược mới phát hiện hôm nay là vũ hội hóa trang, mọi người tham dự vũ hội đều đeo mặt nạ. Lâm Mạc Tang thuận tay lấy một đôi mặt ra từ trong đống mặt nạ trước mặt ra, cầm chiếc mặt nạ màu hồng đeo lên mặt Tô Y Thược. Nhìn dáng vẻ vô cùng chú tâm của anh, trong lòng Tô Y Thược bỗng dâng lên một cảm giác trước giờ chưa từng có. Trong mắt Lâm Mạc Tang hiện lên vẻ hài lòng, anh tự nhiên đeo mặt nạ cho Tô Y Thược giống như mọi chuyện vốn nên là như thế, sau đó mới đeo lên mặt mình chiếc mặt nạ màu đen.

Cảm nhận được ngón tay thon dài của anh xẹt qua mặt mình, trên đầu ngón tay còn có lớp chai thô ráp, đột nhiên Tô Y Thược lại nhớ tới chuyện vừa rồi trong phòng thử đồ, khiến mặt cô thoáng đỏ lên, ánh mắt mất tự nhiên nhìn về hướng khác.

Vì có mặt nạ che đi nên Lâm Mạc Tang không nhìn thấy rõ cảm xúc của Tô Y Thược lúc này, chỉ cho rằng cô lo lắng trong trường hợp này thôi, vì vậy, anh xòe bàn tay của mình ra, đan vào bàn tay của cô.

Chợt thấy hơi ấm từ lòng bàn tay truyền lên, Tô Y Thược quay sang nhìn người thanh niên bên cạnh, lần đầu tiên trong mắt cô xuất hiện vẻ nhu hòa, trong lòng bỗng cảm thấy an toàn đến khó hiểu.

Lúc này Tống Thanh cũng đã bước vào, bên cạnh anh ta có một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, trang phục cũng rất đẹp, váy ngắn màu hồng kết hợp với tất da chân màu đen, ánh mắt còn cố ý tỏ ra yểu điệu. Tuy đối phương đeo mặt nạ nhưng chỉ liếc mắt Tô Y Thược cũng nhận ra đó là Tống Tâm Di. Bọn họ đang đi về phía Tô Y Thược.

Trên mặt Lâm Mạc Tang xuất hiện vẻ không vui, bàn tay nắm tay Tô Y Thược siết chặt lại.

“Y Thược ~” Tống Thanh kéo Tống Tâm Di đến trước mặt họ.

Đối với việc Tống Thanh liên tục tìm cô, ngoài bất đắc dĩ ra, Tô Y Thược chỉ thấy nghi hoặc, rốt cuộc anh ta có chuyện gì?!

Đi tới trước mặt Tô Y Thược, Tống Tâm Di mới phát hiện bên cạnh cô có một người bạn trai, cô ta lập tức thu ngay ánh mắt sắp toát ra vẻ chán ghét lại, tuy không nhìn thấy mặt người thanh niên kia, nhưng toàn thân anh lộ ra vẻ lạnh lùng. Đôi mắt sâu đen láy, chiếc mặt nạ màu đen vương giả như càng tôn lên sắc quyến rũ mê hoặc người khác, hình dáng đôi môi tuyệt mỹ, dáng người cao gầy, không có một điểm nào không toát lên vẻ cao quý, tao nhã. Tống Tâm Di ngây ngẩn nhìn Lâm Mạc Tang, mắt đầy vẻ ái mộ.

Lâm Mạc Tang lạnh lùng nhìn Tống Tâm Di, loại con gái giả dối này mà cũng xứng đáng làm chị Y Thược sao? Đúng là nực cười!

“Tâm Di, đây là… bạn trai của Y Thược.” Thấy Tống Tâm Di thất thần, Tống Thanh liền lên tiếng để cô ta hồi hồn lại. Khi nói những lời này, trong mắt anh ta cũng chợt lóe vẻ đau đớn. Tống Tâm Di không thể tin nổi nhìn Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang, người thanh niên mà cô ta chỉ liếc một cái đã vừa ý lại là bạn trai của con điếm Tô Y Thược này sao?!

Vì ngại có mặt Lâm Mạc Tang ở đây, nên cô ta cũng không dám bộc lộc ánh mắt ghen ghét ra.

Nhìn ánh mắt si mê của cô ta dành cho Lâm Mạc Tang, trong lòng Tô Y Thược đột nhiên hơi bất an, từ nhỏ Tống Tâm Di đã thích tranh cướp với cô, chỉ cần cô có thứ gì đó thì cô ta nhất định phải có, nhưng dù như vậy cô cũng đều không so đo tính toán gì, vì cô không cần những thứ đó.

Nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm lần này của cô ta lại khiến cô không thể tùy tiện được nữa. Không phải cô không có tự tin, mà vì cảm giác không an toàn tích lũy lâu ngày khiến cho cô không dám chắc chắn người đàn ông này sẽ vẫn ở lại bên cô.

Thấy Tô Y Thược hơi buông lỏng tay, Lâm Mạc Tang thoáng giận dữ vì cô thiếu tin tưởng anh, liền siết hơi chặt tay lại như muốn trừng phạt.

Cảm giác đau đớn từ tay truyền tới đã dời đi sự chú ý của Tô Y Thược.

Nhìn vẻ tức giận không giấu được trong mắt Tô Y Thược khi nhìn mình, Lâm Mạc Tang khẽ cười hài lòng sau mặt nạ.

Tống Tâm Di thấy hai người trước mặt hoàn toàn không thèm để ý đến cô ta, chỉ lo liếc mắt đưa tình, khiến cho một người luôn luôn được mọi người chú ý ở trong trường như cô ta càng thấy oán hận Tô Y Thược hơn, trong lòng cô ta cũng thầm hạ quyết tâm, cô ta nhất định phải có được người đàn ông này.

Lâm Mạc Tang sao có thể không nhận ra tâm địa của cô ta. Đối với loại phụ nữ giả dối này, từ trước đến giờ anh không hề biết nương tay, đặc biệt là những người đã có ý đồ làm tổn thương Y Thược, anh sẽ không bỏ qua một kẻ nào hết, tốt nhất là cô ta đừng tự vác xác đến trêu chọc anh.

“Chào anh.” Thấy Tống Thanh giới thiệu mình mà người thanh niên này còn không chủ động chào hỏi, Tống Tâm Di buồn bực nhưng cũng cảm thấy hứng thú với đối với kiểu đàn ông rất có tính khiêu chiến này, mắt lóe lên tia hiếu thắng, tự chủ động chào anh.

Lâm Mạc Tang không đáp lời Tống Tâm Di, thậm chí nhìn còn không thèm nhìn cô ta.

Bàn tay đưa ra giữa không trung của Tống Tâm Di như cứng lại, vô cùng xấu hổ, đưa tới cũng không được, mà rụt lại cũng chẳng xong, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ trở nên cực kỳ dữ tợn.

Dù sao Tống Tâm Di cũng là em gái ruột của mình, Tống Thanh không đành lòng liền nói với Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang là họ còn có việc rồi định kéo Tống Tâm Di rời đi, tránh để quan hệ của anh ta và Y Thược thêm ngại ngùng.

Tống Tâm Di sao có thể cam tâm rời đi như vậy, cô ta giận dữ nhìn Tống Thanh một cái, vùng ra khỏi tay anh ta, định tiếp tục tiếp cận Lâm Mạc Tang.

Lúc này, bóng người quen thuộc lọt vào mắt cô ta, Tống Tâm Di lập tức dừng bước, mắt đầy vẻ tính toán.

Lúc này Lưu Tây đang đứng tiếp đón khách khứa ở ngay giữa sân khấu, vừa nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó.

Thấy mấy người Tống Tâm Di, hắn vội vàng đi về phía họ, khóe môi nhếch lên nụ cười nho nhã lễ phép.

“Cô Tống, rất hân hạnh được đón tiếp cô!” Nhìn Tô Y Thược mặc váy trắng dài, trên mặt Lưu Tây không giấu nổi sự tham lam khiến vẻ hào hoa phong nhã của hắn nhìn rất giả tạo.

Hắn vốn bị khí chất lạnh lùng cao ngạo của cô hấp dẫn, nhưng vẻ đẹp của cô ngày hôm nay lại càng có vẻ quyến rũ mê hoặc lòng người hơn, khiến Lưu Tây chỉ mong được đặt cô dưới thân mà yêu thương một phen.

Ánh mắt hổ sói khiến Tô Y Thược rất mất tự nhiên, cô cố kiềm chế, cô vẫn còn có việc phải làm, chờ một chút nữa hắn ta muốn cười cũng không nổi.

“Anh Lưu, xin chào!” Lâm Mạc Tang kéo Tô Y Thược ra phía sau, né tránh bàn tay đang đưa ra của Lưu Tây, giọng nói thâm trầm khiến người ta không đoán ra được suy nghĩ của anh.

Lúc này Lưu Tây mới nhận ra bên cạnh Tô Y Thược có một người thanh niên khác. Người thanh niên này đeo mặt nạ màu đen làm cho hắn không thấy được tướng mạo của anh ấy, nhưng toàn thân tỏa ra luồng khí rất thần bí khiến hắn sợ hãi. Hắn cứ cảm thấy người thanh niên này hơi quen quen, nhưng lại không nghĩ ra.

Hết chương 53.

***

Chương 54: Giăng lưới.

“Đây là bạn trai của Tô Y Thược…” Tống Thanh nghi hoặc nhìn về phía Lâm Mạc Tang. Anh ta không biết tên Lâm Mạc Tang.

“Lâm Mạc Tang!” Lâm Mạc Tang tiếp lời.

“Chào anh Lâm.” Lưu Tây lập tức cười chào Lâm Mạc Tang, trong đầu lại nghĩ nên làm cách nào để kéo người thanh niên này rời khỏi Tô Y Thược.

Tống Tâm Di liên tiếp bị bỏ qua. Thấy mọi người chỉ nhìn về phía Tô Y Thược, sự ghen ghét đối với cô càng lúc càng sâu.

Cô ta đang định nói gì đó thu hút sự chú ý của mọi người, thì phòng bên kia đột nhiên vang lên tiếng kêu: “Có người ngất xỉu rồi!”

Lưu Tây khẽ nhíu mày, sao đúng lúc này lại xảy ra chuyện? Trong lòng hắn có chút bực bội, chỉ áy náy gật đầu với mọi người rồi đi về phía vừa phát ra tiếng kêu.

Nhìn theo bóng lưng Lưu Tây, trong mắt Tô Y Thược thoáng hiện lên vẻ giảo hoạt, nhanh đến mức không ai phát hiện ra.

“Có chuyện gì vậy?” Xa khỏi tầm mắt của mọi người, Lưu Tây lập tức lộ bản tính của mình, nhìn quản gia bằng ánh mắt nham hiểm, thâm độc.

“Có vị tiểu thư vừa ngất xỉu, có lẽ là uống say ạ.” Quản gia sợ hãi đáp. Ông đã chứng kiến sự tàn bạo thâm hiểm của người thanh niên này rồi.

Lưu Tây đi tới trước mặt người ngã trên mặt đất, trong mắt thoáng xuất hiện sự kinh hỉ, đây không phải cô em gái ngoan Lưu Kỳ của hắn sao? Nhìn gương mặt ửng hồng của cô ấy, hắn vội vội vàng vàng đi tới bên cạnh cô, bế cô lên, quay đầu phân phó quản gia chú ý tốt bên này, có tình hình gì thì báo cáo với hắn. Nói xong hắn ta bế Lưu Kỳ khẩn cấp chạy lên tầng.

Tô Y Thược thu hết nhất cử nhất động của hắn vào trong mắt, sự tình phát triển rất thuận lợi, chỉ chờ Lưu Tây sa lưới!

Lưu Tây bế Lưu Kỳ vào phòng mình xong, liền vội vàng đặt cô lên giường. Tân Việt Trạch trốn trong phòng nhìn thấy tất cả những hình ảnh này, thầm siết chặt nắm đấm.

Trước đây Lưu Tây vẫn muốn tiếp cận Lưu Kỳ. Lưu Kỳ và hắn là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng từ nhỏ hắn đã ôm suy nghĩ dâm tà với Lưu Kỳ, chỉ là không tìm được cơ hội tiếp cận cô. Hôm nay không chỉ Tô Y Thược tới đây, mà ngay cả Lưu Kỳ cũng xuất hiện ở buổi tiệc này, sự hưng phấn trong lòng Lưu Tây thật không có từ nào tả nổi.

Nhìn khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng của Lưu Kỳ, Lưu Tây không kìm được chỉ muốn âu yếm.

Ngay khi cái miệng bẩn thỉu của Lưu Tây sắp hôn đến mặt Lưu Kỳ, cô đột nhiên quát to: “Cút!” sau đó vô thức đạp một cước về phía Lưu Tây. Vì hắn không phòng bị gì, nên bị đạp suýt lăn xuống giường, tức giận muốn phát hỏa.

“Lưu Tây, Lưu Tây…” Người đang say rượu lại vô thức gọi tên hắn, bàn tay quờ quạng trên không trung như đang tìm gì đó.

Trong lòng Lưu Tây vui hẳn lên, quên cả đau đớn giận dữ, chẳng lẽ cô cũng thích hắn?

“Anh ở đây. Anh ở đây.” Hắn vội vã cầm lấy bàn tay đang tìm kiếm của Lưu Kỳ.

Cô như tìm được thứ để dựa dẫm, sắc mặt dần dịu đi, động tác ngừng lại, giống như đã ngủ say.

Lưu Tây thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng chịu yên rồi.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhu mì của Lưu Kỳ, dục vọng của hắn lại gào thét, tiếc là người trên giường lại bắt đầu nỉ non: “Lưu Tây ca ca có bạn gái…” Giọng nói như đang khóc, chứa đầy sự tủi thân, nghẹn ngào.

Lưu Tây vội dỗ dành: “Lưu Tây ca ca là của mình em, làm sao có bạn gái được!”

“Không đúng, hôm đó em nhìn thấy rõ ràng cái cô… cô Lý kia, đúng rồi cô gái tên Lý Phượng Na hôn anh ở phòng làm việc, anh cút đi!” Vừa nói Lưu Kỳ vừa giãy dụa muốn thoát khỏi bàn tay của Lưu Tây.

Lưu Tây làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy để chiếm lấy Lưu Kỳ: “Lưu Tây ca ca làm sao thích loại phụ nữ dối trá như vậy được, chẳng qua vì cô ta cứ quấn lấy anh thôi, Kỳ Kỳ đừng tức giận mà ~ ngoan ~” Lưu Tây ra vẻ dịu dàng vuốt tóc Lưu Kỳ.

“Vậy… Vậy… còn cái cô Thi Ninh Nhi…” Đầu lưỡi Lưu Kỳ có vẻ nói không rõ ràng nữa.

Thấy cô say đến không còn biết gì, Lưu Tây chỉ muốn mau mau hoàn thành việc tốt của mình, để Lưu Kỳ nhanh chóng kết thúc màn tra hỏi này, hắn trả lời cũng ngắn gọn hơn.

“Đó là gái tiếp khách, nếu không vì ba thì anh làm sao để ý cô ta được!” Giọng nói của hắn đầy vẻ chán ghét.

Bàn tay cầm máy ghi âm của Lưu Kỳ siết chặt lại, tiếp tục mang vẻ mặt đỏ hồng vì say rượu ấm ức hỏi. Hầu như những cô gái trước đây đã từng gặp gỡ Lưu Tây đều bị cô lôi ra hỏi một lượt. Tuy Lưu Tây đều gạt tất cả sang một bên, nhưng giọng điệu đã có vẻ không kìm nén được. Nhìn dáng người mảnh mai xinh đẹp của Lưu Kỳ, hắn không nhịn thêm được nữa, cũng chẳng thèm bận tâm đến vấn đề của Lưu Kỳ, lao thẳng tới đặt Lưu Kỳ xuống giường.

Trong lòng Lưu Kỳ rất sợ hãi, sống chết muốn vùng ra khỏi Lưu Tây đang đè nặng lên cô.

“Cái gì đây?” Nhìn chằm chằm chiếc máy ghi âm mini giấu trong tay Lưu Kỳ, mắt Lưu Tây lạnh đi, “Mày mà cũng dám gài bẫy tao à?! Con đĩ!” Nói xong, Lưu Tây giật lấy chiếc máy ghi âm mini trong tay cô, vung tay định tát về phía Lưu Kỳ.

Lưu Kỳ sợ hãi nhắm mắt lại, run rẩy chờ cái tát rơi xuống.

Sự đau đớn trong dự đoán không hề xảy ra, lại nghe ‘rầm’ một tiếng, tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Lông mi Lưu Kỳ run run, chậm rãi mở mắt ra, trước mắt đã không còn bản mặt dối trá của Lưu Tây từ lâu rồi.

Tân Việt Trạch xoa xoa tay, chán ghét đạp Lưu Tây ngất xỉu một cái khiến hắn lăn xuống đất. Nhìn mặt Lưu Kỳ đầy nước mắt ngồi trên giường, trong mắt anh đầy vẻ yêu thương, hơi cúi người ôm cô vào lòng.

Lưu Kỳ giật mình một chút, sau đó cảm nhận được vòng tay ấm áp của anh, sự lạnh lẽo trong lòng dần tan biến, yên tâm dựa vào ngực lắng nghe tiếng tim đập vững vàng của anh, cảm giác sợ hãi cũng trôi đi.

“Đừng sợ. Anh vẫn luôn ở đây!” Tân Việt Trạch không cố ý đấu võ mồm với Lưu Kỳ như thường ngày mà dịu dàng hứa hẹn với người trong lòng mình.

Người trong lòng dường như cảm nhận được sự chân thành của anh, khóe môi vương nước mắt hơi nhoẻn cười.

Chờ Lưu Kỳ và Tân Việt Trạch đi ra, hai người liền đưa tay ra dấu OK với Tô Y Thược, rồi đi về phía micro ở giữa phòng khách.

“Chào các quý ông, quý bà. Hoan nghênh mọi người đến đây hôm nay.” Giọng nói của Tân Việt Trạch vang lên từ micro, truyền rành mạnh vào tai mọi người.

Tất cả mọi người đều hơi nghi hoặc nhìn về phía Tân Việt Trạch và Lưu Kỳ.

Thấy mọi người đã chú ý về phía này, Tân Việt Trạch cầm chiếc máy ghi âm mini trong tay, tiếp tục cười nói: “Để chào mừng mọi người tới đây dự tiệc, cậu chủ Lưu của chúng tôi đã chuẩn bị sẵn một đoạn nhạc rất đặc biệt cho mọi người, coi như lời chào đón.” Giọng anh ta đầy vẻ trào phúng.

Quản gia đứng bên cạnh vốn muốn ngăn cản hành vi của Tân Việt Trạch, nhưng nghĩ một chút lại thấy thông báo cho Lưu Tây quan trọng hơn, vì vậy liền lén lén chạy lên tầng.

Trong micro vang lên đoạn đối thoại vừa rồi của Lưu Kỳ và Lưu Tây, Tân Việt Trạch sợ cô nghe lại mấy thứ này sẽ lại đau lòng, liền nhẹ nhàng ôm lấy cô, im lặng an ủi.

Khi mọi người nghe rành mạch tên của từng người từng người phụ nữ được xướng lên cùng với những tiếng phản bác không chút liêm sỉ của Lưu Tây, sắc mặt quan khách đều xanh xanh đỏ đỏ, trong phòng yên tĩnh hẳn, có vài người hiện giờ chắc hẳn đang muốn băm vằm Lưu Tây ra thành trăm nghìn mảnh.

Anh ta đã thay mặt Lưu Tây mời hết cả những người phụ nữ đã qua lại với hắn ta cùng cả những người ‘bạn tốt’ của hắn ta đến, đương nhiên cũng thuận miệng mời cả bố mẹ họ nữa. Trò vui phải để nhiều người thưởng thức mới đúng chứ, anh rất rộng rãi mà!

Tất cả đã xong, hiện giờ có thể để nam chính Lưu Tây lên sân khấu được rồi.

Hết chương 54.

***

Chương 55: Thu lưới.

Quản gia tìm thấy Lưu Tây ngay trong phòng hắn, nhìn hắn tư thế úp sấp xuống đất rất quái đản của hắn, ông ta đá vào người hắn mấy cái trước, sau đó đỡ hắn lên, để hắn tựa vào giường, gọi hai tiếng cũng không thấy hắn có phản ứng gì.

Nhìn bốn phía xung quanh căn phòng một chút, sau khi xác định không có ai, ông ta liền giơ tay lên, hung hăng tát vài cái vào mặt Lưu Tây.

Lưu Tây khẽ giật giật mắt trong mơ màng, quản gia lập tức thu tay lại đứng bên cạnh ra vẻ không biết gì cả.

Lưu Tây mở mắt, vẫn còn nhớ vừa rồi có người đánh hắn hôn mê, đang định hỏi xem có chuyện gì xảy ra, nhưng vừa động khẽ khóe miệng, trên mặt đã truyền đến cơn đau nhức tê buốt, rất nhiều vị trí trên người cũng vậy.

Có chuyện gì thế này? Hắn nghi hoặc nhìn quản gia đang cung kính đứng một bên.

“Cậu chủ, vừa rồi tiểu thư Lưu Kỳ hoảng hoảng hốt hốt lao xuống nhà.” Vừa nghe thấy Lưu Kỳ còn chưa đi xa, Lưu Tây liền bất chấp cơn đau trên mặt và trên người, vội vã đứng từ dưới đất lên, quần áo còn chưa chỉnh lại đã cuống quít chạy xuống dưới nhà, trong đầu chỉ muốn bắt được cô, rồi trừng trị cô gái đó một phen thích đáng.

Quản gia ở phía sau nhìn theo bóng Lưu Tây như có chút suy nghĩ nhưng cũng không ngăn hắn.

Lúc này, ở dưới nhà vô cùng yên tĩnh, tất cả đều rất ăn ý tìm kiếm bóng dáng Lưu Tây.

Lưu Tây đang từ trên lầu xuống vội vàng tìm Lưu Kỳ nên cũng không chú ý tới bầu không khí kỳ quặc ở dưới nhà.

Chợt nhìn thấy Lưu Kỳ đang cầm chiếc máy ghi âm mini trong tay đứng trước micro như đang ấn cái nút bật, Lưu Tây lập tức lao về phía cô, giật lấy chiếc máy ghi âm mini trong tay cô: “Hoan nghênh các vị tới dự buổi tiệc tối nay. Tôi và vị tiểu thư này còn có chút việc riêng, hy vọng mọi người chơi vui vẻ.” Sau đó hắn khẽ nở nụ cười mà hắn cho rằng rất nhã nhặn.

Tống Tâm Di đen mặt ra sức nháy mắt ra hiệu cho Lưu Tây, ánh mắt đầy vẻ trách cứ hắn không cẩn thận. Lưu Tây cho rằng cô ta muốn nói là chuyện lúc trước đã bàn bạc ổn thỏa rằng hôm nay sẽ tuyên bố kết hôn với Tô Y Thược, nhưng hiện giờ hắn còn có việc khác quan trọng hơn — phải ngăn cản Lưu Kỳ huy hoại danh dự của hắn.

Thấy mình tốt bụng nhắc nhở lại bị Lưu Tây phớt lờ, cô ta vô cùng tức giận, quay đầu đi.

Trong đầu Tống Thanh lúc này vẫn đang quay cuồng với những thứ vừa nghe được. Anh ta không ngờ Lưu Tây lại là một người như thế, anh ta cứ cho rằng kết hôn với Y Thược, hắn sẽ biết kiềm chế hơn, không ngờ ngay khi hắn đồng ý sẽ chăm sóc tốt cho Y Thược thì đã chạy ra ngoài tìm phụ nữ bừa bãi rồi!

Gần đây công ty nhà họ Tống gặp phải sự chống đối không xác định được, Diêu Vân biết Lưu Tây có hứng thú với Tô Y Thược, nên muốn lợi dụng Tô Y Thược để nhờ vả thế lực nhà họ Lưu, cứu vãn cục diện sắp phá sản của mình.

Tống Thanh vốn phản đối kịch liệt, nhưng trước sự tấn công bằng nước mắt của Diêu Vân, cùng với lời bảo đảm thề thốt son sắt của Lưu Tây, anh ta liền cố kìm nén cảm giác chua xót trong lòng mà buông tay, cũng bởi vì người đàn ông bên cạnh cô kia khiến anh ta muốn cách xa cô hơn nữa.

Vì vậy mới có chuyện mời tiệc ngày hôm nay, mục đích chủ yếu là muốn tuyên bố thẳng việc hôn nhân của Lưu Tây và Tô Y Thược.

Những khách mời có mặt ở đây làm như không nghe thấy Lưu Tây nói gì, chỉ đứng yên tĩnh tại chỗ. Cuối cùng Lưu Tây cũng phát hiện sự tình có gì đó không ổn.

Lúc này, một cô gái xinh đẹp mặc bộ váy dạ hội màu vàng rất quyến rũ, lắc lư thân mình như rắn nước chầm chậm đi về phía Lưu Tây, trong mắt cô ta có chút nổi sóng, giống như đang vô cùng ấm ức.

“Cô Thi, hoan nghênh hoan nghênh ~” Lưu Tây trừng mắt lườm Lưu Kỳ và Tân Việt Trạch một cái, lập tức đổi dáng vẻ công tử đón tiếp Thi Ninh Nhi.

Thi Ninh Nhi không thèm để ý đến hắn, mà quăng thẳng một cái tát vào mặt hắn. Trên mặt Lưu Tây in dấu năm ngón tay đỏ tươi, vừa vặn động vào nơi mà quản gia đánh lúc trước, khiến Lưu Tây đau suýt kêu thành tiếng. Cô nàng này nổi điên cái gì thế?! Lưu Tây tức giận đến mức muốn giết người, nhưng ở trước mặt mọi người hắn lại không dám nổi giận.

“Cô Thi, có phải có chỗ nào tôi đón tiếp chưa được chu toàn không? Mong cô thứ lỗi.” Lưu Tây vẫn tiếp tục cười giả dối với Thi Ninh Nhi. Hiện giờ, Thi Ninh Nhi chỉ cảm thấy đúng là mắt mình mù rồi nên lúc trước mới thích loại đàn ông thế này.

“Daddy, chúng ta về đi!” Thi Ninh Nhi tức giận nói với người đàn ông trung niên sau lưng, sau đó lườm Lưu Tây đầy oán hận rồi đi thẳng ra cửa không thèm quay đầu lại. Bố của Thi Ninh Nhi cũng giận dữ đến dựng râu trừng mắt, nhìn cũng chẳng nhìn Lưu Tây một cái.

Lưu Tây vẫn không hiểu rõ tình trạng hiện giờ là thế nào, quay lại nhìn Lưu Kỳ đang được Tân Việt Trạch bảo vệ trong ngực, bỗng nhiên hắn tỉnh ra, kinh ngạc nhìn chiếc máy ghi âm mini trong tay mình.

“Mày mà cũng dám gài bẫy tao?!” Lớp mặt nạ hào hoa phong nhã cuối cùng cũng rách toạc, hắn dữ tợn quát Lưu Kỳ khiến cô càng rụt sâu vào lòng Tân Việt Trạch hơn.

“Cậu chủ Lưu cần gì phải nói ra mấy lời ấy, suýt nữa bạn gái tôi đã bị hại bởi ý đồ bẩn thỉu của cậu rồi, giờ chỉ muốn vạch trần bộ mặt giả dối của cậu ra, để tránh cho nhiều người khác bị lừa mà thôi.” Tân Việt Trạch dùng giọng điệu nhàn nhạt để nói, nhưng trong cổ đang dâng trào sự tức giận, ánh mắt sắc bén nhìn Lưu Tây.

Bị ánh mắt đó của anh ta nhìn chằm chằm, Lưu Tây sao còn dám nhìn Lưu Kỳ trong lòng anh ta nữa.

“Mọi người đừng hiểu lầm, chắc chắn là bọn họ hãm hại tôi. Mấy lời đó không phải do tôi nói!” Lưu Tây thoáng bình tĩnh lại, hiện giờ không phải thời cơ tốt để báo thù, giải thích quan trọng hơn.

“À? Chúng tôi cũng đâu có nói là anh nói gì đâu, sao vừa rồi Lưu đại thiếu gia không ở đây mà vừa xuống đã biết bọn họ nói gì?” Đột nhiên trong góc phòng truyền đến giọng nói châm chọc, giọng nói này khiến Tô Y Thược thấy hơi quen.

Lưu Tây nhận ra mình bất cẩn lỡ miệng, nhất thời ngẩn người đứng đó, há mồm không biết phải nói gì.

“Rác rưởi!” Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn cầm một ly rượu từ khay của người phục vụ, đi thẳng đến trước mặt Lưu Tây, hắt vào mặt hắn. Rượu đỏ tưới ướt cả người Lưu Tây, sắc mặt dối trá lúc nãy bị hủy hoại không còn một mảnh nào.  Giống như một tín hiệu, các cô gái gầy béo, xinh đẹp hay xấu xí trong đại sảnh đều xông lên, người thì tát, người thì hắt rượu vào Lưu Tây…

Tô Y Thược đi tới chỗ bàn để đồ, cầm lọ gia vị lên, bước đến bên Lưu Kỳ.

“Có muốn thử không?” Giọng nói rất ngây thơ vô hại.

Nhìn cô gái bình tĩnh trước mặt, khóe miệng Tân Việt Trạch run lên. Nhìn bột ớt đỏ rực trong tay Tô Y Thược, Lưu Kỳ hoang mang nhìn cô.

Tô Y Thược cười gật đầu.

Lưu Kỳ liền nhận lấy bột ớt, chậm rãi đi về phía Lưu Tây.

Lúc này, quần áo Lưu Tây đã rất lộn xộn, trên tóc phủ đầy chất lỏng màu rượu đỏ, nhếch nhác không chịu nổi, dường như cũng chẳng còn sức phản kháng nữa.

Mọi người thấy Lưu Kỳ đi tới đều biết ý tránh ra.

Lưu Kỳ đến trước mặt Lưu Tây, nhìn cái tên mặt người dạ thú này, à không, hiện giờ chỉ còn hai từ ‘cầm thú’ mới có thể hình dung về hắn, trong mắt Lưu Tây đầy vẻ thất bại, nhìn Lưu Kỳ cũng chỉ có e ngại hơn.

Nhìn khuôn mặt bỉ ổi của hắn, Lưu Kỳ cầm ‘vũ khí’ trong tay ném thẳng vào mặt hắn! Làm xong chuyện này, cô ấy lập tức đi về phía mấy người Tô Y Thược, đầu cũng không quay lại.

Phía sau lưng truyền đến tiếng hắt xì hơi liên tục của Lưu Tây, mọi người chờ Lưu Kỳ đi rồi, lại rất ăn ý vây lấy hắn.

Sự đoàn kết của phụ nữ thật kinh khủng!

Lâm Mạc Tang và Tân Việt Trạch thừa lúc bọn họ hỗn loạn liền đi ra ngoài.

Trước khi ra ngoài, Tô Y Thược nhìn về phía góc phòng, lại thấy ở đó không có ai nữa, khiến cô hơi nghi hoặc.

Thấy cô thất thần nhìn về phía góc phòng, Lâm Mạc Tang đứng sững lại như để trừng phạt cô, ngay sau đó, Tô Y Thược đập ngay mặt vào lưng Lâm Mạc Tang. Cô day day cái mũi bị đập đau của mình, khó hiểu nhìn Lâm Mạc Tang, nhưng anh chỉ đi thẳng để lại bóng lưng cho cô. Tô Y Thược không biết phải nói gì, cũng chẳng biết làm gì khác hơn là yên lặng đi theo anh.

Hết chương 55.

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s