Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 36+37+38+39+40

Kết Hoạch Bát Cửu – Chương 36+37+38+39+40

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 36: Bị ám sát.

Sau chuyện tối hôm qua, không còn thấy Trương Hoa tìm cô nữa, xem ra buổi nói chuyện cũng có tác dụng, lão ta biết điều mà tránh xa cô ra.

Có điều, e rằng cũng không ở lại công ty được bao lâu nữa.

Mọi chuyện cứ yên tĩnh như thế qua ba bốn ngày, hôm nay, Tô Y Thược vừa bước vào công ty, chợt nghe các đồng nghiệp đang bàn tán chuyện gì đó, ai cũng mặt mày hớn hở, hình như có chuyện gì đó cực tốt vừa xảy ra.

Cô gái mấy lần trước hay tới truyền lời hộ Trương Hoa nhìn thấy Tô Y Thược tới liền vội vã chạy sang, hưng phấn nói: “Tổng giám đốc Trương bị cách chức rồi! Hai ngày trước còn nghe nói lão bị đánh đến mức nhập viện cơ!” Cô ta càng nói càng hưng phấn, như muốn nhào cả người vào người Tô Y Thược.

Tô Y Thược khẽ nhíu mày, hơi nghi hoặc.

Tuy Trương Hoa kia làm mấy việc bẩn thỉu, nhưng chắc chắn có người chống lưng, nên dĩ nhiên không ai có thể cách chức lão. Người kia chắc chắn là rất có quyền hành thế lực, còn tìm người  đánh lão mà không sợ bị lão trả thù, ngoại trừ vị tổng giám đốc vừa nói chuyện với cô tối hôm trước, chắc hẳn không có người thứ hai, xem ra anh ta rất có trách nhiệm.

Nghĩ một chút, Tô Y Thược rút điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cảm ơn anh.

“Nhắn tin cho ai thế? ~” Một giọng phụ nữ dễ nghe vang lên bên tai Tô Y Thược.

Quan Thanh mặc một bộ đồ công sở màu đen trắng, ánh mắt nhìn Tô Y Thược đầy hứng thú.

Hôm nay cô và thiếu gia đã xử lý xong chuyện bên chỗ ông nội, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị người nào đó khẩn cấp lôi ngược trở về. Nhìn vẻ mặt anh cố ra vẻ bình tĩnh, Quan Thanh thật không biết phải nói gì, có gì mà phải gấp gáp thế chứ? Đâu phải không gặp được nữa đâu?

“Xin lỗi.” Đang lúc Quan Thanh thầm oán giận thì một giọng nữ yếu ớt xen vào cuộc nói chuyện của hai người.

Đôi mắt đỏ ửng của Nghiêm Lị Lị nhìn chằm chằm xuống đất, xấu hổ nói.

Thật ra Tô Y Thược cũng không ghét cô ta, mỗi người một tính cách khác nhau, hoặc là do hoàn cảnh tạo thành tính cách cá nhân, sự kiêu ngạo của cô ta chẳng qua cũng chỉ vì để giấu đi sự tự ti mà thôi.

“Không có gì.” Tô Y Thược nhìn người phụ nữ trước mặt, nói với giọng điệu bình thản như mọi ngày.

“Cảm ơn cô.” Nghiêm Lị Lị ngẩng đầu, mở to mắt nhìn Tô Y Thược một lúc lâu, trong ánh mắt lóe lên vẻ tự ti và ao ước, nhưng không hề có đố kỵ.

Cô ta sai rồi, cô ta cho rằng tất cả đều có thể dựa vào thủ đoạn, nhưng lại quên rằng dựa vào thủ đoạn cũng sẽ chẳng được lâu dài. Trong mắt Nghiêm Lị Lị không còn lấp lánh sáng như xưa nữa, chỉ giống như một con gà chọi vừa bị đánh bại mà thôi.

Quan Thanh cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nghe hai người nói chuyện, cô chẳng hiểu ra sao, có điều, nhìn khuôn mặt luôn kiêu ngạo của Nghiêm Lị Lị lần đầu tiên lộ ra vẻ thất bại, cô cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, nhìn sắc mặt cô ta lúc này, hai người chỉ cảm thấy cô ta thật đáng thương.

Tô Y Thược không nói câu nào để động viên cô ta, bởi vì… đây là hình phạt nghiêm khắc mà cô ta đáng phải nhận, cô cũng không phải người lương thiện gì, thậm chí, đối xử với người khác còn hơi máu lạnh, nhưng đó mới là cô!

Nhìn sắc mặt vẫn lạnh nhạt trước sau như một của Tô Y Thược, Quan Thanh hơi ngạc nhiên. Bản thân cô cũng phải trải qua mười mấy năm tôi luyện trên thương trường mới có thể bình tĩnh, gặp nguy không sợ hãi như hiện nay. Lần trước gặp trong ngõ nhỏ, cô đã nhìn thấy sự lạnh lùng của Tô Y Thược, giống như một con búp bê không bị bất cứ kẻ nào làm ảnh hưởng. Nhưng hiện giờ nhìn thấy lần thứ hai, ngoài sự hiếu kỳ ra, trong lòng cô còn có cảm giác thương xót.

Ánh mắt của Quan Thanh khiến Tô Y Thược không biết phải nói gì.

“Chị không có việc gì phải làm à?” Tô Y Thược nhìn Quan Thanh, chậm rãi hỏi.

Quan Thanh vội vàng quay người đi về phía phòng làm việc của mình. Cô bé này quả là lạnh lùng. Ừ, cô bé ấy mới xứng đáng để cái tên kia động lòng!!

“Chiều nay Lâm Mạc Tang sẽ quay lại làm việc.” Trước khi vào phòng, Quan Thanh nhanh chóng ném lại câu đó.

Rành mạnh từng từ lọt vào tai Tô Y Thược.

Tô Y Thược hơi ngẩn người, rồi lập tức cúi đầu sắp xếp lại tài liệu, chỉ là… cô cầm ngược tài liệu mất rồi.

Buổi chiều, Lâm Mạc Tang cũng không xuất hiện. Không hiểu sao Tô Y Thược bỗng thấy hơi nôn nóng bất an, thậm chí còn bất cẩn làm đổ cả cốc nước trà, đón nhận ngay ánh mắt chăm chú của Tân Việt Trạch. Nhìn nụ cười có vẻ mờ ám của anh ta, Tô Y Thược chỉ muốn đập cho anh ta một trận.

Ngay khi Tô Y Thược chuẩn bị tan làm về nhà, đột nhiên cửa hàng hoa đưa tới một bó hoa hồng trắng, muốn Tô Y Thược ký nhận. Dưới vẻ mặt mờ ám của đồng nghiệp, Tô Y Thược không chịu cầm bút ký.

Hiển nhiên là cậu nhóc giao hoa không biết phải làm sao, Tân Việt Trạch mang hy vọng được xem kịch vui, vừa giục Tô Y Thược nhận, vừa nhìn lén xem có phải người nào đó gửi không.

Mắt anh ta liếc qua, nhưng người gửi lại không phải là người anh ta nghĩ.

Tên ở phần chữ ký người gửi chỉ có duy nhất một chữ “Trần”, mà còn là nét chữ của chính người gửi.

Trong nháy mắt Tân Việt Trạch có cảm giác khó mà tin nổi. Nét chữ này không phải là nhìn quen mắt, mà là có hóa thành tro anh ta cũng nhận ra được. Bó hoa này lại là của hắn gửi sao?! “Nguyệt thần” trong truyền thuyết, ngang hàng với “Dạ thần”. Bọn họ vẫn luôn vừa là địch vừa là bạn. Anh ta từng gặp người đàn ông xinh đẹp hoang dã đó ở biệt thự của Lâm Mạc Tang một lần, tuy hắn đeo mặt nạ, nhưng cũng thoáng có thể nhìn ra được, dung nhan của người đàn ông này nhất định cũng giống Lâm Mạc Tang, khiến cho người khác trầm luân mê hoặc, thần bí khiến ai cũng phải hiếu kỳ.

Tân Việt Trạch thậm chí còn không biết tên của người đàn ông này, chỉ biết trên những lá thư mà hắn gửi đi, luôn ký một chữ “Trần”.

Từ lúc nào mà Tô Y Thược lại có quan hệ với người kia? Hắn mà lại xuất hiện ở đây… Nếu “Nguyệt thần” cũng muốn chen chân vào mối quan hệ này…

Sắc mặt Tân Việt Trạch hơi trầm xuống.

“Cô ấy sẽ không nhận.” Một giọng nói khàn khàn mang theo chút vẻ uể oải mệt mỏi đột ngột xuất hiện ở cửa.

Nhìn Lâm Mạc Tang chậm rãi đi tới, tần suất tim đập của Tô Y Thược thoáng chốc trở nên không thể khống chế được.

“Nhưng mà…” Tuy cậu nhóc kia vẫn bị giật mình vì khí phách mạnh mẽ của người thanh niên này, nhưng câu nói của anh khiến cậu cảm thấy rất khó xử, tuy người ủy thác cho cậu giao hoa chỉ ngồi trong xe không lộ diện, có điều, vừa nhìn qua đã biết là bọn họ không thể chọc vào người nọ được.

Lâm Mạc Tang cầm bút, viết một chữ “Mạc” lên trên tờ giấy biên nhận, rồi bỏ bút xuống.

“Đưa cái này cho hắn ta, thứ cho tôi không nhận hoa được. Mặt khác, nhờ cậu chuyển lời giùm, đây là người con gái của tôi!” Nói xong, Lâm Mạc Tang kéo tay Tô Y Thược rời đi, để lại cả đám đồng nghiệp kinh ngạc sau khi nghe câu nói của anh, và cậu nhóc giao hoa kia.

Tân Việt Trạch lại nghĩ thế này rất tốt, vừa thể hiện quyền sở hữu của mình, cũng khiến người thầm ái mộ anh phải bỏ cuộc.

Tô Y Thược cứ ngơ ngẩn để mặc Lâm Mạc Tang kéo đi trên đường. Lâm Mạc Tang buông tay cô ra, chậm rãi bước.

“Chuyện đó…” mỗi lần ở bên Lâm Mạc Tang, cô luôn cảm thấy mình không giống chính mình… “Em không biết người tặng hoa kia.” Tô Y Thược nhìn Lâm Mạc Tang. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt cô, hai mắt sáng như sao.

“Cẩn thận! Chết tiệt!” Lâm Mạc Tang đột ngột ôm Tô Y Thược vào trong ngực, ngã xuống đất. Một chiếc xe vụt lướt qua bên người Tô Y Thược.

“Pằng!” Người trong xe đột nhiên đưa tay ra ngoài cửa sổ, nã một phát súng về phía Tô Y Thược. Lâm Mạc Tang lập tức lăn một vòng, bảo vệ Tô Y Thược, chính anh lại hứng phát đạn vào trúng vai.

Lâm Mạc Tang bất chấp vết thương trên vai, chỉ đen mặt lo lắng kiểm tra xem Tô Y Thược có bị thương hay không, sau đó ôm cô vào lòng để che chở, lạnh lùng nhìn về phía người trong xe.

Hiển nhiên là chiếc xe kia cố ý muốn đâm Tô Y Thược, đã vậy còn mang theo súng. Nếu Lâm Mạc Tang không phản ứng nhanh… Anh thực sự không dám nghĩ đến hậu quả nữa, anh chỉ biết rằng, anh không thể mất cô được! Cô chính là chiếc vảy ngược của anh, ai dám động đến cô, anh sẽ khiến cho kẻ đó sống không bằng chết!!! Vòng tay ôm Tô Y Thược siết thật chặt, máu trên vai cứ thế chảy xuống, trong mắt Lâm Mạc Tang thoáng hiện lên tia sáng khát máu.

Chủ nhân chiếc xe thấy không đạt được mục đích, quay đầu nhìn Tô Y Thược được Lâm Mạc Tang ôm vào lòng, ánh mắt thoáng trở nên điên cuồng nhưng cũng không quay xe lại mà lái thẳng đi.

Hết chương 36.

***

Chương 37: Bưu kiện ngoài ý muốn.

Lâm Mạc Tang nhìn theo bóng dáng quen thuộc đang dần đi xa kia, cô ta dám không nghe theo mệnh lệnh của anh, hay là cô ta cho rằng anh sẽ không động đến cô ta? Muốn chạm vào người của anh, có phải cô ta quá tự tin rồi không?

“Anh sao rồi?” Tuy Tô Y Thược được Lâm Mạc Tang ôm vào lòng không nhìn thấy chuyện gì xảy ra, nhưng cô nghe thấy tiếng súng, mà chắc chắn là cả tiếng đạn ghim vào thịt nữa. Cô cảm giác vai mình hơi ẩm ướt, khiến cô nhất thời hoảng hốt không biết phải làm sao, trong đầu vô cùng hỗn loạn.

Cô giãy ra khỏi vòng tay Lâm Mạc Tang, lo lắng nhìn khuôn mặt bắt đầu trở nên trắng bệch của anh, mùi máu trên vai khiến cô không thể kiềm chế sự run rẩy.

Nhìn sắc mặt lo lắng của cô, trong lòng Lâm Mạc Tang bỗng có cảm giác rất thỏa mãn, thật may vì cô không sao.

“Anh nói đi xem nào.” Tô Y Thược thực sự bị Lâm Mạc Tang làm cho sợ hãi. Cô đã từng nhìn thấy cảnh người người đâm chém nhau, thậm chí có người ở bên cạnh cô còn bị chém một dao chết tươi, nhưng lúc đó cô thậm chí còn chẳng thèm chớp mắt lấy một cái. Vậy mà bây giờ biết rõ Lâm Mạc Tang chỉ bị thương ở vai, cô lại sợ đến run rẩy cả tay chân.

“Bệnh viện… bệnh viện!!! Chúng ta đi bệnh viện!” Hai mắt Tô Y Thược trống rỗng, không biết làm thế nào, đành nói rồi vội vàng ôm lấy thắt lưng Lâm Mạc Tang đi về phía bệnh viện.

“A…” Lâm Mạc Tang khẽ phát ra tiếng hít khí lạnh, nhưng vẫn bị Tô Y Thược nghe thấy.

“Em làm anh đau à? Xin lỗi… em xin lỗi…” Tô Y Thược luống cuống vội vàng xin lỗi, cũng đi chậm lại, bàn tay đang cầm tay Lâm Mạc Tang buông lỏng ra một chút.

“Không sao.” HIện giờ tâm trạng của Lâm Mạc Tang rất tốt, cực kỳ tốt, vô cùng tốt. Cô đang lo lắng cho anh kìa ~~~

Để không làm người khác chủ ý, Lâm Mạc Tang chỉ đường cho Tô Y Thược đi tới một phòng khám nhỏ mà anh quen.

Người bác sĩ khâu vết thương cho Lâm Mạc Tang bị Tô Y Thược trừng mắt đến n lần, cuối cùng đành chọn cách quay lưng về phía cô, lại nói với Lâm Mạc Tang: “Cô gái nhỏ này là bạn gái của cậu đấy à? Phát súng kia không phải là do cô ấy tặng cậu đấy chứ? Đúng là làm khó cho cậu rồi!” Giọng của anh ta đầy vẻ trêu chọc, cứ như Lâm Mạc Tang chịu thiệt lớn vậy.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận thở hổn hển của Tô Y Thược, Lâm Mạc Tang nhìn bạn thân của mình với ánh mắt trách cứ, nhưng miệng lại khẽ cười.

Lão bác sĩ nhìn nụ cười của anh mà hoa cả mắt, tên nhóc này lúc nào cũng mang vẻ mặt như cương thi vạn năm không đổi, giờ lại cười xán lạn thế kia, đúng là chói mù cả đôi mắt già của anh ta mất. Anh ta nghĩ, giờ anh ta có chết cũng không tiếc nữa.

Sau khi bác sĩ băng bó cho Lâm Mạc Tang xong, Tô Y Thược rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh ta xoay lại, nhắc Tô Y Thược một số chuyện cần chú ý, thái độ của Tô Y Thược lập tức chuyển biến, chăm chú lắng nghe. Có điều, đêm nay chỉ có thể ở lại phòng khám thôi.

Để tránh việc nửa đêm Lâm Mạc Tang xảy ra chuyện gì mà không tìm được người, nên Tô Y Thược cũng ở lại chăm sóc. Đêm xuống, trong phòng hơi man mát, Tô Y Thược dựa vào cửa sổ, hơi buồn ngủ.

“Em cứ ngủ đi, anh không sao.” Thấy cô lộ ra vẻ mặt buồn ngủ, Lâm Mạc Tang thương tiếc nói.

“Không sao.” Tô Y Thược len lén cấu mình một cái, đầu óc cũng thoáng tỉnh táo hơn.

Lâm Mạc Tang nhìn thấy rõ ràng rành mạch từng động tác của cô, nhưng không nói thêm nữa, chỉ nhắm mắt lại.

Một lát sau, hô hấp của Lâm Mạc Tang bắt đầu đều đều.

Tô Y Thược phát hiện ra lúc anh ngủ y như một đứa trẻ, chỉ là lông mày nhíu chặt lại. Cô không kìm được liền đưa tay ra muốn xoa nhẹ lên chỗ mi tâm đang nhíu chặt ấy, nhìn anh rất giống một người, một người chôn sâu trong trí nhớ của cô, mà cô lại không dám hỏi anh, có phải anh là người ấy hay không…

Nhưng khi tay sắp chạm vào mặt anh, cô vội rụt lại.

Cô đang làm gì thế này? Tô Y Thược nhìn bàn tay mình, không phải là… cô thích anh rồi chứ?! Suy nghĩ này giống như một thứ bùa mê xuất hiện trong đầu cô, gạt đi không được, mà muốn quên cũng chẳng xong.

Không, cô không muốn thích bất cứ một ai, cũng sẽ không thích bất cứ ai cả. Tô Y Thược, mày phải một thân một mình mà bước tiếp đi. Chỉ có mình mới không rời bỏ chính mình thôi, còn nhớ rõ chuyện trước đây không?!!

Tô Y Thược nhìn Lâm Mạc Tang rồi tự thôi miên mình, ánh mắt càng lúc càng lạnh lùng, rồi bất tri bất giác dựa vào giường chìm vào giấc ngủ.

Một lát sau…

Lâm Mạc Tang đột ngột mở mắt ra, dùng cánh tay không bị thương chống người dậy, cầm áo khoác lên người Tô Y Thược rồi nằm xuống lẳng lặng nhìn cô, trong mắt như có hàng ngàn vạn điều muốn nói.

Em có còn nhớ không? Ước hẹn của chúng ta…

Em có biết không? Thật ra anh vẫn luôn ở đây…

Khi Lâm Mạc Tang tỉnh lại, bên giường đã không còn thấy bóng Tô Y Thược đâu nữa.

Nhìn cậu bạn thân Mã Đăng đứng bên cửa sổ, Lâm Mạc Tang nở nụ cười chua chát.

Mã Đăng thở dài nhìn nét mặt bi thương của Lâm Mạc Tang, xem ra, cô bé kia thực sự rất quan trọng với cậu ta. Tình cảm đúng là thứ khiến con người ta thay đổi, từ lúc biết cậu ta tới giờ, chưa từng thấy cảm xúc bi quan không biết nên làm thế nào xuất hiện trên mặt cậu ta như thế.

Tô Y Thược mang hai quầng mắt thâm đen đi tới công ty. Nhóm đồng nghiệp nữ vừa nhìn thấy cô đều mang sắc mặt vừa ao ước vừa ghen tị, nhóm đồng nghiệp nam lại đồng loạt mang dáng vẻ ai oán như bị ruồng bỏ.

Tô Y Thược thờ ơ như ngày hôm qua chưa từng xảy ra chuyện gì, đi thẳng đến phòng làm việc của Quan Thanh.

Thấy Tô Y Thược bước vào, Quan Thanh rất ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động tới tìm cô.

“Lâm Mạc Tang bị ốm, xin nghỉ.” Lời ít ý nhiều, Tô Y Thược nói xong lập tức đi ra ngoài.

Chuyện Lâm thiếu bị ốm thì hôm qua anh đã gọi điện thoại nói với Quan Thanh rồi, Tô Y Thược lại còn cố tình đến nói một tiếng, xem ra cũng rất quan tâm đến Lâm thiếu. Quan Thanh nở nụ cười đầy gian xảo.

Quay về bàn làm việc của mình, vẫn nhìn thấy bàn làm việc trống trơn của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược ngẩn người, trong tim chợt cảm thấy trống rỗng.

Cô không kìm được, muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng đến lúc lôi điện thoại ra mới phát hiện, mình căn bản không có số điện thoại của Lâm Mạc Tang.

Tô Y Thược chán nản cất điện thoại đi.

“Tô Y Thược, ai là Tô Y Thược, có bưu kiện chuyển phát. Phiền ra ký nhận giùm.” Một cậu thanh niên trẻ nhìn sêm sêm như cậu nhóc giao hoa ngày hôm qua đứng ngoài cửa hô to. Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn ra cửa.

Cậu nhóc đưa thư bị nhìn chằm chằm cũng thấy rợn người, thầm nghi hoặc sao mình gọi Tô Y Thược mà nhiều người lại quay ra nhìn thế?!

Tô Y Thược đứng dậy đi ra cửa.

Nhìn Tô Y Thược chậm rãi bước tới, cậu nhóc đưa thư thoáng kinh ngạc vì khí chất của cô, lông mày lá liễu nhíu lại, nhưng lại khiến người khác không tự chủ được muốn tới gần cô. Không phải là đẹp tuyệt trần, nhưng lại cuốn hút cậu ta đến không ngờ.

“Thứ gì?!”

Cậu nhóc đưa thư lập tức bị tiếng nói trong trẻo lạnh lùng làm cho tỉnh táo lại.

“Ở… ở đây…” Cậu ta chỉ vào một chiếc hộp hình vuông, lắp bắp đáp.

Tô Y Thược không để ý đến bộ dạng ngốc nghếch của cậu ta, trực tiếp ký xác nhận vào giấy giao bưu phẩm rồi cầm chiếc hộp đó quay về bàn mình.

Mọi người thấy chẳng có gì thú vị liền quay đầu lại, không còn hứng thú hóng chuyện nữa.

Cậu nhóc đưa thư cứ ngẩn người đứng ở cửa nhìn Tô Y Thược, nếu không phải vì Quan Thanh ra đóng cửa lại, thì e rằng cậu nhóc đó còn đứng cho tới lúc họ tan tầm mất.

Bưu kiện là một chiếc hộp màu hồng nhạt, rất to. Tô Y Thược đang nghĩ xem có nên mở ra không thì đã bị Quan Thanh đoạt mất.

“Ôi cha, của ai gửi đây?” Cô ấy vừa cười vừa nhìn Tô Y Thược.

Mọi người xung quanh lại nổi máu tò mò, lập tức vểnh tai nghe ngóng.

Tô Y Thược vốn không muốn nhận chiếc hộp này, cảm giác bị người khác chú ý thật sự khiến cô không chịu nổi. Giờ chiếc hộp bị Quan Thanh lấy đi, cô cũng chẳng có ý định đòi lại.

Thấy Tô Y Thược không để ý tới mình, Quan Thanh cảm thấy rất tẻ nhạt, đành trả chiếc hộp lại cho Tô Y Thược, có điều vẫn hiếu kỳ nhìn chằm chằm chiếc hộp kia.

Tô Y Thược không chịu nổi ánh mắt nóng bỏng của cô ấy, liền đưa chiếc hộp cho cô ấy.

“Cho chị này.”

Quan Thanh tưởng cô nói đùa, ai ngờ Tô Y Thược thực sự đưa hộp cho cô. Cô ấy lập tức vui vẻ hí hửng nhận lấy rồi nhanh chóng mở hộp ra.

“Coi chừng đó ~” từ trong hộp phát ra những tiếng xèo xèo, Quan Thanh tò mò ngó đầu vào nhìn, đột nhiên có một con rối nhảy ra từ trong hộp, miệng còn không ngừng nôn ra máu.

Quan Thanh nhíu mày, nhẹ nhàng đưa tay quệt lấy ‘máu’ đang ộc ra từ miệng con rối kia, đưa lên mũi ngửi, hoàn toàn không phải là sốt cà chua, mà là máu thật!!!

Hết chương 37.

***

Chương 38: Dụ rắn ra khỏi hang.

Mặt Quan Thanh không hề có vẻ đùa cợt nữa, xem ra đây hoàn toàn không phải là trò đùa ác thông thường, mà là thật sự có người muốn hạ thủ với Tô Y Thược.

Tô Y Thược suy nghĩ nhìn con rối vẫn đang luôn mồm nói “coi chừng đó” kia, là cái người muốn giết cô hôm trước sao? Xem ra gần đây có vẻ không yên ổn, hôm qua muốn giết cô, hôm nay lại gửi bưu phẩm cảnh cáo. Người này dường như rất hận cô, nhưng cô không nhớ gần đây có trêu chọc vào ai cả, chẳng lẽ là Trương Hoa? Lão ta không giống người điên cuồng như thế.

Quan Thanh sợ Tô Y Thược thấy máu lại kinh hãi, liền vội vàng nhặt chiếc hộp lên, vừa cười vừa nói: “Ai mà nhàm chán như vậy chứ, đi đùa cái kiểu này, thật đúng là…! Nhìn cái gì thế, mau quay về làm việc cho tôi! Không ai cần nhận lương nữa hả?!” Nói xong, cô vừa cầm hộp đi về phía phòng làm việc của mình, vừa dùng mắt thần công phá mọi người.

Mọi người lập tức quay người đi làm ra vẻ bận bịu công việc, bọn họ thật sự không dám trêu vào cô nàng ‘hảo hán’ này đâu!

Tô Y Thược hơi cảm động với sự bảo vệ che chở của Quan Thanh dành cho cô, nhưng cô cũng không phải người thích trốn tránh, nếu đối phương đã tìm tới cô, vậy thì cô cũng muốn trả thù triệt triệt để để phát súng mà Lâm Mạc Tang phải nhận kia. Hơn nữa, cô vốn cũng rất tự tin vào thực lực của chính mình.

Nghe nói gần đây Y Thược xảy ra chuyện, Tân Việt Trạch vốn quyết định tan tầm sẽ hộ tống cô về nhà trọ, nhưng lại bị Tô Y Thược cự tuyệt, thậm chí còn không có cơ hội thương lượng, cuối cùng, chính Tân Việt Trạch lại phải thỏa hiệp.

Sau khi Tân Việt Trạch rời đi, người nấp trong chỗ tối kia dùng ánh mắt hung ác tàn nhẫn nhìn theo bóng Tô Y Thược.

Tô Y Thược đột ngột quay đầu lại nhìn lướt qua góc đường phía sau lưng.

Người trong chỗ tối giật mình kinh ngạc.

Tô Y Thược chậm rãi bước về phía góc phố, đến khi sắp đến chỗ rẽ vào thì chợt dừng lại, cúi người nhặt một đồng xu dưới mặt đất lên, rồi lại xoay người đi về hướng nhà trọ của mình.

Người trong chỗ tối thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đuổi theo.

Tô Y Thược cũng không chọn con đường về nhà gần nhất, mà cố tình tìm một con đường có tương đối nhiều những con hẻm nhỏ.

Cô vẫn luôn biết có người đang bám theo mình, cái trực giác có người nhìn chằm chằm này cô đã sớm lĩnh ngộ từ khi còn nhỏ, vì thế, cô cố tình dẫn người đó đi đường vòng. Cô muốn tự tay bắt hắn ta.

Người bám theo cô dường như đã phát hiện nãy giờ mình bị dắt đi lòng vòng, nên lập tức dừng lại.

Tô Y Thược thấy đã đến thời cơ, liền rẽ vào con hẻm nhỏ ngay bên cạnh, không thấy bóng đâu nữa.

Người đang nấp phát hiện không thấy Tô Y Thược đâu nữa, liền vội vàng đi về phía con hẻm mà cô vừa rẽ vào.

“Cô muốn gì?” Giọng nói của Tô Y Thược chậm rãi vang lên ngay sau lưng người đang tìm cô. Người đang quay lưng về phía cô bỗng giật mình, rõ ràng là bị hoảng hốt vì Tô Y Thược đột ngột xuất hiện sau lưng mình. Có điều, cô ta bình tĩnh lại rất nhanh.

Dựa vào bóng người, Y Thược có thể đoán được người đi theo mình là một người con gái, mặc áo khoác bó sát người màu đỏ, dáng người vô cùng nóng bỏng.

“Ha ha, bị cô phát hiện thì làm sao? Hôm nay dù thế nào cô cũng sẽ phải chết tại đây!” Cô gái áo đỏ vừa nói vừa quay người lại, giọng nói không hề có chút bối rối nào vì bị phát hiện.

Trong tay cô ta đang cầm một khẩu súng, chĩa thẳng vào trán Tô Y Thược, ánh mắt hơi điên cuồng.

“Vì sao?” Tô Y Thược nhìn cô gái vừa quay lại, khuôn mặt có một vẻ quyến rũ đến lạ kỳ, nhưng sự căm ghét trong mắt lại khiến dung nhan của cô nhìn rất dữ tợn dưới ánh trăng.

“Vì sao à? Đây là lý do vì sao tôi không thẳng tay giết cô ngay! Tôi cũng muốn biết vf sao! Vì sao anh ấy lại thích cô? Vì sao?…” Mặt cô gái đầy vẻ đau đớn khổ sở, rõ ràng cũng hơi điên cuồng.

Tô Y Thược vốn định thừa lúc cô ta sơ hở này để cướp khẩu súng kia. Ai ngờ cô gái ấy đột nhiên bình tĩnh lại, lạnh lùng nhìn Tô Y Thược: “Giờ tôi chỉ muốn giết chết cô. Tôi đã không có được, thì đừng ai mong có được!”

Nói rồi cô ta định bóp cò…

“Cô không sợ bị người ta biết sao?!” Tô Y Thược lạnh lùng hỏi, dường như không hề bận tâm chút nào đến khẩu súng đang dí vào trán mình vậy, giọng nói chỉ giống như đang thảo luận thời tiết ngày mai thế nào thôi.

“Ha ha, không ai biết hết! Cô chết rồi, anh ấy sẽ là của tôi!” Cô gái kia cười phá lên như vừa nghe truyện cười, hiện giờ, cô ta chỉ muốn hung hăng đả kích Tô Y Thược, Tô Y Thược càng bối rối, càng khó chịu, thì cô ta càng hứng phấn.

“Vậy thì e rằng cô phải thất vọng rồi.” Tô Y Thược tỏ vẻ thương xót.

Cô gái kia nghe Tô Y Thược nói vậy, trong mắt thoáng có vẻ nghi hoặc, nhìn xung quanh.

“Có ý gì?!” Cô gái kia bỗng hơi hoảng loạn, cố gắng tự trấn tĩnh lại. Thật ra, cô ta cũng chỉ định hù dọa Tô Y Thược một chút mà thôi, suốt cả quãng đường tới đây, cô ta căn bản không cảm giác được có người khác đi theo. Nếu có, không thể có chuyện cô ta không phát hiện ra.

“Chết đến nơi rồi còn già mồm!”

“Mộ Dung Ngữ Yên!” Đột nhiên, Mộ Dung Ngữ Yên nghe thấy một giọng nói vang lên sau lưng mình khiến cô ta thật sự không dám tin.

Tô Y Thược thừa lúc cô ta thất thần trong khoảnh khắc, nhấc chân quét về phía bàn tay đang giơ súng ra của cô ta. Cây súng lập tức tuột khỏi tay Mộ Dung Ngữ Yên, bay ra ngoài.

Mộ Dung Ngữ Yên kinh ngạc quay đầu lại, không ngờ cô lại có võ.

Trong mắt Tân Việt Trạch cũng đầy vẻ kinh ngạc. Xem ra anh ta cũng quá coi thường cô rồi, có điều, việc quan trọng nhất hiện giờ là giải quyết cô gái phiền phức trước mặt này.

“Không thể nào! Sao anh biết tôi ở đây?!” Mộ Dung Ngữ Yên cũng không quan tâm chuyện khẩu súng bị đá bay đi, chỉ hét lên với Tân Việt Trạch.

“Nhờ cái đó.” Tân Việt Trạch nở nụ cười quỷ dị với Mộ Dung Ngữ Yên rồi chỉ xuống chân cô ta.

Vì Tân Việt Trạch xuất hiện sau lưng Mộ Dung Ngữ Yên, nên anh ta đứng đối diện với con đường mà cô ta đã đi qua, dưới ánh trắng, trên mặt đất của con hẻm mà bọn họ vừa đi qua đều xuất hiện những tia sáng xanh nhàn nhạt.

Đó là bột phản quang???!!!

Nhưng Mộ Dung Ngữ Yên luôn đi theo sau Tô Y Thược, nếu Tô Y Thược để lại bột phản quang, thì cô ta không thể không phát hiện được, như vậy tức là chính Mộ Dung Ngữ Yên tự mình lưu lại sao?

Sao có thể là chính cô ta được chứ?!

“Sao lại thế? Không thể… không thể như thế được…” Mộ Dung Ngữ Yên ôm đầu ngồi xổm xuống đất, khổ sở kêu gào.

“Từ đầu chúng tôi đã biết cô nấp ở gần đó, lúc trước chẳng qua cũng chỉ diễn kịch cho cô xem nào thôi. Không bắt cô từ lúc đó, cũng là ý của Y Thược. Ngay khi cô ấy bước tới chỗ cô nấp, đã rắc bột phản quang xuống. Chỉ là vì lúc đó cô quá lo sẽ bị phát hiện nên không để ý, mà Tô Y Thược chẳng qua cũng chỉ kéo dài thời gian mà thôi.” Tân Việt Trạch chậm rãi giải thích. Qua chuyện lần này, ấn tượng của anh ta đối với cô bé tên Tô Y Thược này đã hoàn toàn thay đổi. Cô không chỉ thông minh, mà võ công cũng không hề kém. Căn bản không hề giống một tiểu thư chỉ biết sống nhàn hạ thoải mái chút nào. Một người con gái như vậy, thực sự vô cùng xứng đôi với cậu ấy!

Nghe Tân Việt Trạch giải thích xong, Mộ Dung Ngữ Yên không hề gào thét điên cuồng nữa, mà chỉ lẳng lặng ngồi sụp xuống đất, đờ đẫn nhìn về phía trước.

“Vì sao anh ấy không thích tôi?!” Giọng nói của Mộ Dung Ngữ Yên nghe thê lương đến cùng cực.

Tô Y Thược vẫn rất nghi hoặc, ‘anh ấy’ mà cô ta nhắc đến là ai? Anh ta không thích cô ta thì liên quan gì đến cô?

“Vì cô không xứng đáng!” Tân Việt Trạch không hề nể nang, đáp lời Mộ Dung Ngữ Yên.

“Tôi không xứng… tôi không xứng… tôi ở bên anh ấy bao nhiêu năm như vậy, vì sao lại không xứng đáng?! Cô ấy thì sao? Cô ấy chẳng qua chỉ là một cô tiểu thư sống sung sướng nhàn hạ, cô ấy thì xứng sao?!” Mộ Dung Ngữ Yên chỉ vào Tô Y Thược, lớn tiếng chất vấn.

“Cô luôn miệng nói rằng yêu cậu ấy, nhưng cô lại muốn giết người cậu ấy yêu. Cô ích kỷ như vậy, cô muốn nhìn cậu ấy đau khổ cả đời sao? Cô như thế mà dám nói mình xứng sao?” Giọng nói châm biếm của Tân Việt Trạch như từng con dao sắc nhọn đâm sâu vào lòng Mộ Dung Ngữ Yên.

Anh ta lại nhìn sang Tô Y Thược, nói từng chữ một: “Còn cô ấy, xứng!!!”

“Chuyện này, tự cô nói chuyện với cậu ấy đi!” Tân Việt Trạch lãnh đạm nói rồi quay người rời đi. Anh ta tin Tô Y Thược có đủ bản lĩnh để chế ngự cô gái tên Mộ Dung Ngữ Yên này.

Hơn nữa, chẳng qua Mộ Dung Ngữ Yên cũng chỉ là yêu thầm rồi hóa cuồng thôi, cuối cùng cũng sẽ nghĩ thông suốt.

Hết chương 38.

***

Chương 39: Mê muội vì tình yêu.

Nhìn người con gái mê muội vì tình yêu này, Tô Y Thược hơi thương cảm. Ít ra, cô ấy cũng yêu thực sự, không liên quan gì đến tiền tài, địa vị cả. Vì thế, cô cũng không thấy hận Mộ Dung Ngữ Yên, thậm chí còn hơi yêu thích cô ấy.

“ ‘Anh ấy’ mà cô nói, là ai?” Tô Y Thược cứ cảm thấy cái tên Mộ Dung Ngữ Yên này rất quen, nhưng lại nhất thời không nghĩ ra.

“Ha ha… ha ha…” Mộ Dung Ngữ Yên hơi ngẩn người ra, rồi cười điên cuồng.

“Tôi thế này, rốt cuộc để làm gì đây?” Cô ấy ngả ngả nghiêng nghiêng đứng từ dưới đất lên, mặt đầy vẻ hoang mang mờ mịt chỉ vào Tô Y Thược, lẩm bẩm tự hỏi.

“Cô là Hàn Ngữ Yên?” Tô Y Thược không chắc chắn lắm, hỏi lại.

Vừa rồi cô có suy nghĩ một chút, lại liên kết với tên của cô ấy, tất cả đều hướng về một người, là Hàn Ngữ Yên. Nhưng cô không dám chắc, người trong trò chơi lại xuất hiện trong cuộc sống thực của cô, đồng thời lại muốn giết cô chỉ vì một người con trai mà cô căn bản chưa từng gặp mặt ư?

Chẳng lẽ ‘anh ấy’ mà cô ấy vừa nhắc đến là Nhược Thủy Tam Thiên?

Mộ Dung Ngữ Yên không phủ nhận cô ấy là Hàn Ngữ Yên, không cần thiết.

Nhìn ánh mắt tuyệt vọng đến cùng cực của cô ấy, Tô Y Thược cầm súng, chậm rãi bước về phía Mộ Dung Ngữ Yên.

“Ha ha…” Dường như Mộ Dung Ngữ Yên đã từ bỏ phản kháng, chỉ khẽ cười, gió đêm giống như tình nhân, khe khẽ vờn giữa hai người bọn họ.

Cô ấy bình tĩnh nhìn người con gái đang đi về phía mình, gầy gò yếu ớt, nhưng đôi mắt lại sâu như hồ nước, lặng lẽ không một gợn sóng. Dường như cô ấy nhìn thấy thiên sứ đang bước về phía mình, một người con gái như vậy, bản thân cô ấy vĩnh viễn cũng thua kém. Mộ Dung Ngữ Yên từ từ nhắm hai mắt lại, cô ấy không còn e ngại cái chết nữa.

Tô Y Thược dừng bước trước mặt Mộ Dung Ngữ Yên, từ từ đưa tay lên, tiến tới gần Mộ Dung Ngữ Yên, sau đó… nhẹ nhàng ôm cô ấy, vỗ vỗ sau lưng cô ấy, nhưng không nói gì cả.

Cơ thể trong lòng cô thoáng run lên. Khóe mắt Mộ Dung Ngữ Yên bỗng xuất hiện một giọt lệ.

Một lát sau, cô ấy rúc vào lòng Tô Y Thược mà khóc không thành lời. Tô Y Thược chỉ nhẹ nhàng vỗ sau lưng cô ấy. Không phải cô thương hại Mộ Dung Ngữ Yên, chỉ là một sự đồng cảm thôi. Nếu lúc trước, khi cô phải một mình chịu đựng sự đau khổ, có người cũng ôm lấy cô như thế này, e rằng chẳng cần nói gì cả thì cô cũng cảm thấy đủ rồi. Vì thế, lúc này nhìn thấy Mộ Dung Ngữ Yên như vậy, cô không tự chủ được mà ôm lấy cô ấy, giống như đang ôm chính mình của thời thơ ấu vậy.

Thời gian như ngừng trôi, trong không gian này chỉ còn văng vẳng tiếng khóc nấc lên.

Một lát sau…

“Cô… không hận tôi… tôi sao? Tôi đã… đã muốn giết cô!” Mộ Dung Ngữ Yên dựa đầu vào vai Tô Y Thược, vừa khóc vừa hỏi, dường như không tin nổi Tô Y Thược lại an ủi cô ấy, ít ra là cô ấy cũng coi đây là an ủi.

“Vì sao phải hận?!” Nếu như vì điều này mà oán hận, vậy chẳng phải những kẻ sống hư tình giả ý đều sẽ bị đày xuống địa ngục sao?

Mộ Dung Ngữ Yên ngừng nức nở, ngẩng đầu nhìn Tô Y Thược. Sắc mặt cô vẫn bình tĩnh không một gợn sóng như trước, nhưng trong lòng cô ấy tuyệt nhiên không có chút ghen ghét nào. Một người con gái như vậy, khiến cô ấy cảm thấy mình còn không xứng để mà đố kỵ.

“Cảm ơn! Tôi thấy cô rất hợp ý tôi, chúng ta kết bạn được không? Còn nữa, xin lỗi cô!” Mộ Dung Ngữ Yên lau khô nước mắt, chăm chú nhìn Tô Y Thược nói.

Lần này đến lượt Tô Y Thược kinh ngạc, cô gái này thật thẳng thắn, dám yêu dám hận, cô thích cô ấy!

Trên mặt Mộ Dung Ngữ Yên nhòe nhoẹt nước mắt, sắc mặt hồng hồng xanh xanh, hoàng toàn không còn chút khí chất quyến rũ nào, gương mặt nhỏ nhắn lộ ra, nhìn có vẻ tuổi cũng không lớn hơn nàng nhiều lắm, cũng chỉ là một cô gái trẻ mới lớn thôi.

Có điều, màu sắc hỗn loạn trên mặt cô ấy khiến cô ấy càng giống hồn ma lang thang nửa đêm lả lướt ngoài đường hơn.

“Được, có điều, nếu không về thì cô sẽ bị người ta nghĩ là ma nữ đấy.” Tô Y Thược nhìn khuôn mặt nhem nhuốc của cô ấy, nhẹ nhàng nhắc.

Mộ Dung Ngữ Yên sờ lên mặt mình, rồi lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết, kéo tay Tô Y Thược đi ra khỏi con hẻm nhỏ.

Nhìn cô gái kéo đằng trước kéo tay mình, Tô Y Thược khẽ cười.

***

Mấy hôm nay Lâm Mạc Tang sinh bệnh, ngày nào Tô Y Thược cũng đến đưa cơm cho anh, có điều, đều là do Tân Việt Trạch chuẩn bị. Nếu không phải Mộ Dung Ngữ Yên nói cho cô biết khả năng nấu nướng của Tân Việt Trạch rất tốt, thì Tô Y Thược thật sự không đoán ra, còn cô vốn phải là người biết nấu cơm, thì lại chỉ biết ăn thôi.

Về lý mà nói, thì vết thương của Lâm Mạc Tang hẳn đã hồi phục rồi, nhưng anh vẫn không đi làm.

Tô Y Thược cũng không biết tại sao mình phải quan tâm đến anh như vậy, biết rằng như thế không tốt, nhưng lại không thể nào khống chế mình để không nghĩ đến nữa.

Khi Tô Y Thược tiếp tục ngẩn người, Quan Thanh lại bước tới.

“Có chuyện muốn nói với mọi người đây. Người mà đại đa số nhân viên chúng ta đang chờ mong, hôm nay sẽ tới phòng chúng ta.” Vừa nói cô ấy lại vừa nhìn Tô Y Thược đầy vẻ bí hiểm, chỉ tiếc là không thấy Tô Y Thược có phản ứng gì.

Thật ra, Tô Y Thược vừa giả vờ vô tình cầm tài liệu lên, nhưng lại cầm ngược, mà chính cô còn không phát hiện ra. Anh ấy quay về công ty rồi sao?

Người ngoài cửa chậm rãi bước vào, cũng là người là Tô Y Thược muốn gặp nhất.

“Hi~, chào mọi người ~” giọng nói mềm mại nhẹ nhàng vang lên, đó là một cô gái có gương mặt trắng nõn, lại rất xinh đẹp, trong mắt như ánh lên vẻ linh động.

“Ôi chà, người đẹp, người đẹp ~~~” các vị đồng nghiệp nam lập tức đều lộ ra hai con mắt hình trái tim, vì Tô Y Thược vốn rất lãnh đạm với những người khác, cho nên một cô gái đáng yêu thế này càng hợp khẩu vị của đám đàn ông kia hơn.

Vì hôm qua bị gương mặt nhem nhuốc của mình dọa, nên hôm nay Mộ Dung Ngữ Yên cũng không dám trang điểm nữa…

“Người đẹp, em có bạn trai chưa?” Đồng nghiệp nam A cất tiếng hỏi đầy vẻ mong chờ.

“Chưa ạ.” Mộ Dung Ngữ Yên thành thật đáp.

“Nữ thần, xin hãy qua lại với tôi đi ~~~” Đồng nghiệp nam B vừa nghe thấy cô ấy chưa có bạn trái, lập tức chen đến trước mặt Mộ Dung Ngữ Yên.

“Người đẹp, em chọn anh đi… Anh có nhà, có xe, còn có hương vị của đàn ông nữa ~~~” Đồng nghiệp nam C cuốn tay hình hoa lan nói.

Mộ Dung Ngữ Yên nhíu mày, tình hình ở công ty thế này là sao? Chưa gặp phụ nữ bao giờ à? Cô ấy quay sang nhìn Quan Thanh, nhưng Quan Thanh lại vẫn quay đầu ra ngoài cửa nhìn.

Có rồi. Cô chợt nghĩ ra một cách tốt.

“Nhưng mà… người ta có bạn gái rồi…” Chỉ một câu đã khiến mọi người cứng lưỡi. Mấy người đàn ông kia hít sâu một hơi lạnh.

Trước ánh mắt chăm chú của họ, Mộ Dung Ngữ Yên chạy về phía Tô Y Thược, nhào thẳng vào lòng cô, gọi một tiếng ẽo ợt đầy thâm tình: “Darling~~~”

Khóe miệng Tô Y Thược co rút, tình huống này vừa xuất hiện, cô cũng không đẩy Mộ Dung Ngữ Yên đang bổ nhào vào lòng mình ra, hành động của cô ấy thậm chí còn giúp cô dời đi sự chú ý của mình.

Quan Thanh kinh ngạc nhìn hai người con gái đang ôm dính lấy nhau, lặng lẽ ôm trán. Mộ Dung đại tiểu thư à, cô muốn chết sao? May mà Lâm Mạc Tang không có ở đây.

Mộ Dung Ngữ Yên đến đã giảm bớt đi tâm trạng căng thẳng của Tô Y Thược, có điều, ánh mắt mọi người nhìn cô đều đầy vẻ lạnh lùng, kỳ quái khiến cô muốn chạy trốn cho xong.

“Buông ra.” Giọng nói mong chờ đã lâu chứa đầy vẻ không vui vang lên ngay trước mặt Tô Y Thược, tiếc là tầm mắt của cô lại bị Mộ Dung Ngữ Yên che mất, không nhìn thấy người vừa nói, nhưng làn sóng trong mắt lại bán đứng tâm trạng của cô.

Rõ ràng là Mộ Dung Ngữ Yên đã bị giọng nói này làm cho sợ hãi, ngoan ngoãn rời khỏi lòng Tô Y Thược, đứng dậy bĩu môi.

Bả vai Lâm Mạc Tang đã hồi phục hoàn toàn, lúc này, anh chỉ nhìn chằm chằm Tô Y Thược, mà Tô Y Thược cũng mở to mắt nhìn anh.

Những người xung quanh không dám phát ra âm thanh gì. Tình hình ở đây là chuyện “đồng tính” và tình yêu tam giác sao?

“Anh về rồi à.” Tô Y Thược phá vỡ sự yên lặng.

“Ừ, anh về rồi.” Lâm Mạc Tang vẫn nhìn cô không chớp mắt như trước. Có trời mới biết, tuy ngày nào cô cũng đến thăm anh, nhưng chỉ một giây không nhìn thấy cô, anh đã nhớ cô đến phát điên lên rồi. Hiện giờ anh thực sự chỉ muốn ôm siết cô vào lòng, nhưng mà… anh lại không thể làm thế được…

Hết chương 39.

***

Chương 40: Giả vờ lạnh lùng.

Mộ Dung Ngữ Yên quan sát bọn họ, cô ấy có cảm giác bầu không khí giữa hai người họ rất kỳ quái, chẳng lẽ Tô Y Thược không thích Lâm thiếu sao? Không thể thế được.

Khi không nhìn thấy Lâm Mạc Tang, trong lòng Tô Y Thược có chút bất an, nhưng nhìn thấy anh rồi, cô lại cảm thấy không biết nên nói gì.

“Y Thược, anh ấy là ai vậy? Đẹp trai quá ~~~” Mộ Dung Ngữ Yên nói như giọng điệu của mấy cô nàng mê trai, một chút đau đớn trong mắt bị cô ấy giấu kín đi.

Đêm qua, sau khi chia tay Tô Y Thược, Mộ Dung Ngữ Yên đã đi tìm Lâm Mạc Tang. Nhìn thấy gương mặt quỷ khóc thần sầu kia của cô ấy, Lâm Mạc Tang im lặng một lúc lâu cũng không nói được câu gì. Nói thật là anh chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy khóc, cũng không biết Tô Y Thược dùng cách gì, mà trong mắt cô ấy hoàn toàn không có vẻ oán hận, xem ra, lần này Mộ Dung Ngữ Yên thực sự đã học được một bài học rồi.

Anh không trừng phạt cô ấy, chỉ yêu cầu cô ấy không được nói với Tô Y Thược về thân phận của anh, hơn nữa, cũng phái cô ấy vào công ty bảo vệ Tô Y Thược, gần đây những người kia sẽ có hành động. Anh sợ họ xuống tay với cô.

Hiện giờ Mộ Dung Ngữ Yên đang rất tò mò về Tô Y Thược, đương nhiên vội vàng đồng ý ngay với yêu cầu của Lâm Mạc Tang, có điều, cô ấy cũng không nói cho Lâm Mạc Tang biết Tô Y Thược có võ.

Vì thế nên mới có một màn vừa rồi.

Có điều, dường như Tô Y Thược cũng không muốn Lâm thiếu quay về vậy, giọng điệu lạnh lùng chẳng khác gì người xa lạ, ít nhất là cô ấy cũng nghĩ như vậy.

“Lâm Mạc Tang, đồng nghiệp.” Tô Y Thược rời mắt đi, nhìn Mộ Dung Ngữ Yên nói.

Nghe thấy câu trả lời của cô, dù là đã dự đoán trước, nhưng trong lòng Lâm Mạc Tang vẫn cảm thấy hơi mất mác, trong lòng cô tình nguyện đón nhận Mộ Dung Ngữ Yên mới quen biết, nhưng lại ngăn cách anh ở bên ngoài, điều này khiến Lâm Mạc Tang vô cùng chán nản.

“À ~~~” Mộ Dung Ngữ Yên vừa quét mắt nhìn Lâm Mạc Tang, vừa ra vẻ chợt hiểu rõ.

Ánh mắt kia rõ ràng như muốn nói: Thì ra anh cũng có ngày hôm nay.

Đọc được ý tứ trong mắt cô ấy, Lâm Mạc Tang trừng mắt lườm cô ấy một cái, quay người đi về phía bàn làm việc của mình, vùi đầu đọc tài liệu.

Đột nhiên Mộ Dung Ngữ Yên lại nghĩ, rốt cuộc vì sao mình lại thích một tên tẻ nhạt như Lâm thiếu chứ? Có lẽ chỉ vì anh là người đầu tiên cười với cô, cho nên từ nhỏ cô đã nghĩ nhất định mình phải thích anh.

Mộ Dung Ngữ Yên bỗng thấy thoải mái hẳn, có cảm giác như được giải thoát vậy. Vì cái người căn bản đang không có tâm trạng nào mà cười kia, Mộ Dung Ngữ Yên quyết định giúp anh một phen, coi như hoàn toàn từ bỏ con đường tình vốn chỉ có mình cô bước đi kia.

“Nếu vậy, thì tôi xuống tay được chứ nhỉ ~~~” Mộ Dung Ngữ Yên ghé vào tai Tô Y Thược, nhỏ giọng nói, mắt đầy vẻ giảo hoạt.

Nghe thấy câu nói của Mộ Dung Ngữ Yên, trong lòng Tô Y Thược có chút không tự nhiên. Không phải hôm qua cô ấy còn muốn sống muốn chết vì Nhược Thủy Tam Thiên hay sao? Sao hôm nay vừa gặp Lâm Mạc Tang đã lập tức chuyển đối tượng rồi?

Lâm Mạc Tang không biết Mộ Dung Ngữ Yên nói gì với Tô Y Thược, chỉ thấy sắc mặt cô đột nhiên trở nên hơi khó coi, trong lòng không khỏi lo lắng, liệu có phải Mộ Dung Ngữ Yên đã nói gì đó không nên nói với cô không?

“Anh Lâm đẹp trai ~~~” Mộ Dung Ngữ Yên vừa gọi Lâm Mạc Tang vừa lắc lắc người đi về phía bàn anh. Các đồng nghiệp nam đều mở to mắt nhìn chằm chằm vào thân hình ma quỷ của cô ấy.

Mộ Dung Ngữ Yên quay lưng về phía Tô Y Thược, vừa nháy mắt ra hiệu với Lâm Mạc Tang.

Nhìn bộ dạng quái gở chẳng ra sao của cô ấy, Lâm Mạc Tang không hiểu cô ấy định làm gì.

Sao anh ngốc thế hả, không theo đuổi được người ta là đúng. Mộ Dung Ngữ Yên lườm anh một cái đầy khinh thường, dùng khẩu hình im lặng nói với anh: phối hợp với em.

Vừa tới trước mặt Lâm Mạc Tang, Mộ Dung Ngữ Yên đã đu luôn lấy vai anh.

Tô Y Thược nhíu mày, đúng vào chỗ bị thương trên vai anh rồi!!!

Mộ Dung Ngữ Yên ra sức ra hiệu, ý bảo Lâm Mạc Tang quan sát phản ứng của Tô Y Thược, sau đó thừa lúc anh không chú ý, liền hôn ‘chụt’ một cái vào mặt anh. Tài liệu trên tay Tô Y Thược rơi thẳng xuống, ngẩn người nhìn bọn họ, bàn tay chậm rãi siết chặt lại.

Lâm Mạc Tang dùng khóe mắt liếc nhìn Tô Y Thược, ánh mắt ngẩn ngơ kia khiến anh hơi đau lòng, nhưng lại thầm vui vẻ. Hóa ra không phải cô không có cảm giác với anh, chỉ là không muốn thừa nhận thôi.

Mộ Dung Ngữ Yên cũng rất tò mò về phản ứng của Tô Y Thược, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh đó, hiện giờ sẽ có biểu cảm như thế nào? Chỉ tiếc là hiện giờ cô ấy phải phối hợp với Lâm Mạc Tang. Thật ra, cô ấy căn bản không hề hôn lên mặt Lâm Mạc Tang, chỉ là lợi dụng góc nhìn phù hợp thôi.

Tô Y Thược ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, cố gắng điều chỉnh cảm xúc trên mặt mình, cẩn thận nhặt tài liệu dưới đất lên, bắt đầu đọc tài liệu.

Mộ Dung Ngữ Yên cảm thấy thời gian đã đủ, quyết định đổi cách khác.

“Mùi vị của trai đẹp ngon lành thật đấy ~~~” Mộ Dung Ngữ Yên chép chép miệng, ra vẻ đang hồi tưởng lại vị ngon vừa được nếm thử khiến các đồng nghiệp nữ trong phòng đều lộ ra vẻ mặt thèm khát đến chảy nước miếng, nhìn chằm chằm Lâm Mạc Tang.

Lâm Mạc Tang dùng mắt ra hiệu cho Mộ Dung Ngữ Yên, bảo cô đủ rồi. Nhìn bộ dạng thất thần của Tô Y Thược, anh thấy rất đau lòng, anh thà chờ cô từ từ nhận ra còn hơn.

Mộ Dung Ngữ Yên không thèm để ý đến anh, để cái tên tẻ nhạt Lâm Mạc Tang này tự bắt được Tô Y Thược thì còn không biết phải chờ đến ngày tháng năm nào nữa, hoàng thượng không vội thái giám đã cuống là thế này đây.

“Anh đẹp trai này ~ Hay là cho em xin số điện thoại đi ~ Hôm nào rảnh cũng ra ngoài ăn bữa cơm ~~~” Mộ Dung Ngữ Yên tiếp tục nhìn Lâm Mạc Tang đầy “chân thành và thâm tình”, thậm chí chân còn chậm rãi cọ nhẹ vào chân anh khiến xung quanh vang lên những tiếng hít khí lạnh.

Sắc mặt Lâm Mạc Tang bắt đầu hơi khó coi.

Mộ Dung Ngữ Yên nghĩ: Sao cô ấy vẫn không phản ứng gì? Vô lý, quá vô lý, chẳng lẽ kích thích như thế vẫn chưa đủ mạnh sao? Nhưng cô lại không hề nhìn thấy khuôn mặt bắt đầu hơi phẫn nộ của Lâm Mạc Tang.

“Đủ rồi.” giọng nói của Tô Y Thược lạnh lùng vang lên.

Trong lòng Mộ Dung Ngữ Yên vừa thoáng mừng thầm, biết ngay mà, làm sao cô ấy có thể không có chút phản ứng nào được chứ ~~~ vừa dùng vẻ mặt đắc thắng nhìn Lâm Mạc Tang.

Lâm Mạc Tang không ngờ Tô Y Thược thật sự sẽ ngăn cản hành động của Mộ Dung Ngữ Yên trong tình huống này.

“Cô đè lên vai anh ấy!” Tô Y Thược nhìn vai của Lâm Mạc Tang, y như là căn bản không để ý gì đến hành vi vừa rồi của bọn họ, chỉ vì vết thương trên vai Lâm Mạc Tang bị đè lên nên cô mới lên tiếng vậy.

Quả nhiên, cô ấy hoàn toàn không để ý. Lâm Mạc Tang cười khổ.

Mộ Dung Ngữ Yên thoáng sửng sốt, cô cứ nghĩ rằng Tô Y Thược lên tiếng ngăn cản cô ít nhất cũng là vì rất không vui, nhưng trên mặt cô ấy lại không hề có cảm xúc gì khác lạ, chẳng lẽ cô ấy thật sự không để ý sao?

Mộ Dung Ngữ Yên hoang mang.

Nhìn thấy Mộ Dung Ngữ Yên buông vai Lâm Mạc Tang ra, Tô Y Thược sắp xếp lại tài liệu trên bàn, rồi quay người bước đi.

Dù sao anh ấy cũng vì muốn cứu cô nên mới bị thương, cô có trách nhiệm phòng ngừa vết thương của anh tái phát, t uyệt đối không phải là vì trong lòng cô có chút cảm giác không thoải mái nên mới nói. Tô Y Thược thầm tự lý giải trong lòng mình.

Lúc này mọi người mới giật mình nhận ra, đến giờ tan tầm rồi ~~~ diễn viên cũng đã về mất một người, chẳng còn gì hay mà xem nữa. Mọi người trong phòng làm việc lục tục rời đi, nhất thời chỉ còn lại vài ba người.

Lâm Mạc Tang nhìn theo bóng dáng nhỏ bé gầy yếu đã sớm không còn thấy đâu, trong mắt đầy vẻ chua xót, trốn tránh quả thực là sở trường mạnh mẽ nhất của cô.

Mộ Dung Ngữ Yên lập tức cách xa Lâm Mạc Tang ra một chút, cô rất sợ bị lửa giận của anh thiêu cháy, ánh mắt nhìn anh đầy thông cảm.

Ôi… đường tình gập ghềnh quá…

Vài ngày sau đó, Tô Y Thược không còn đón nhận bữa sáng Lâm Mạc Tang đặt ở cửa nữa, trong công ty có gặp anh, cô cũng coi như người xa lạ. Nhìn thiên hạ vùi đầu làm việc, Lâm Mạc Tang không biết phải làm thế nào mới khiến cho cô không bài xích mình nữa.

Mộ Dung Ngữ Yên ngại ngùng, không ngừng dùng mắt xin lỗi Lâm Mạc Tang, tiếc là bị anh phớt lờ không thèm nhìn đến. Toàn là chuyện “tốt” do cô làm ra!!!

Tô Y Thược không muốn tới gần anh, điểm này hầu như tất cả mọi người đều nhận thấy, thậm chí ngay cả tài liệu là Quan Thanh bảo cô chuyển cho Lâm Mạc Tang, cô cũng nhờ Mộ Dung Ngữ Yên chuyển cho anh./Hành động của cô có phải là rõ ràng quá không? Quan Thanh nhìn hai người Lâm Mạc Tang và Tô Y Thược bằng ánh mắt rất quái dị.

Lâm Mạc Tang hoàn toàn hối hận vì đã điều Mộ Dung Ngữ Yên đến đây, nếu không cũng sẽ không biến thành tình trạng hiện giờ.

Hết chương 40.

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s