Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 11+12+13+14+15

Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 11+12+13+14+15

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 11: Đại Thần là gay.

Dường như Hàn Ngữ Yên biết Nhược Thủy Tam Thiên đang ở ngay gần đây, nên vẫn chờ trong hành Thương Lam, không chịu đi.

Sau khi giao dịch hoàn thành, Tô Y Thược vốn muốn thoát acc phụ ra, tiếp tục dùng acc Nhất Thược quay về Phù Dung cốc luyện dược, nhưng bây giờ cô cũng không biết mình nên làm gì.

[Phụ cận] Biển Xanh Một Tiếng Cười: Anh cả, anh đứng đây làm gì thế ạ?

Đột nhiên, người chơi tên “Biển Xanh Một Tiếng Cười” kia đi đến bên cạnh “Tôi là Thương nhân”, hỏi người đứng sau lưng cô.

Kênh thế giới im lặng, Biển Xanh Một Tiếng Cười xong đời rồi!

Sau gáy Tô Y Thược xuất hiện một loạt sọc đen, chuyện này không liên quan đến cô.

Không biết hại chết mèo, chỉ trong chớp mắt, Biển Xanh Một Tiếng Cười đã giải quyết khó khăn của cô, có điều, bản thân cậu ta thì… phải tự cầu phúc thôi.

Thật ra, cũng không thể trách Biển Xanh Một Tiếng Cười được, cậu ta cũng chỉ vừa log in, nhìn thấy anh cả nhà mình bình thường luôn oai phong lẫm liệt, lại đứng sau lưng một thương nhân béo phệ, nhìn dáng vẻ đáng khinh đó, sao cậu ta có thể không hiếu kỳ chứ?

[Phụ cận] Nhược Thủy Tam Thiên: Hiện giờ anh có một tin tốt và một tin xấu muốn nói cho chú biết. Chú muốn nghe tin nào trước?

Biển Xanh Một Tiếng Cười đột nhiên cảm thấy từng cơn gió lạnh ập tới, đành tự an ủi mình rằng đây chỉ là ảo giác thôi.

[Phụ cận] Biển Xanh Một Tiếng Cười: Nói tin tốt trước đi ạ?

[Phụ cận] Nhược Thủy Tam Thiên: Chú vừa kiếm được một trăm lượng. Cũng nhân tiện báo cho chú biết một tin xấu, tháng này, chú sẽ không có cái gì cái gì đó đâu.

Cái gì cái gì đó, chính là tiền thưởng.

Mây đen vần vũ trên đầu Biển Xanh Một Tiếng Cười, có cảm giác như đang rơi vào địa ngục.

Quan Quan Thư Cưu, trưởng lão bang Thần Long đi cùng cậu ta không chịu nổi nữa, liền vội vàng kéo Biển Xanh Một Tiếng Cười đi.

[Phụ cận] Hàn Ngữ Yên: Sao anh phải trốn em?

[Phụ cận] Nhược Thủy Tam Thiên: Cô đuổi theo tôi làm gì?

[Phụ cận] Hàn Ngữ Yên: Em thích anh!

[Bang hội] Ba Đời Ba Kiếp: Lão Đại nhiều hoa đào quá, hâm mộ hâm mộ (biểu tượng tình yêu)

[Phó Bang chủ] Biển Xanh Một Tiếng Cười: Anh cả, em sai rồi, anh tha thứ cho em đi mà!!! TT^TT

[Thế giới] Bà Tám Không LogOut: Vận may hôm nay không tệ, vừa vào đã nhìn thấy thông báo trên kênh Thế giới ~~~ để các tin đồn phát triển mạnh mẽ nữa đi nào ~~~

[Thế giới] Làm Một Phát: Cần tường thuật tại hiện trường…

[Thế giới] …

Mọi người đều cùng yêu cầu.

Đến giờ Tô Y Thược mới biết vì sao diễn đàn của trò chơi Vân Du Tứ Hải lại sôi động như vậy. Thì ra toàn là người tài cả, cô có thể lường trước được, bài nóng nhất trên diễn đàn ngày mai sẽ là: Tình yêu vượt biên giới của Công chúa nước Hỗ và Đại Thần nước Tuân. Cũng không biết giọng văn của “Bà Tám Không LogOut” này có đủ sắc bén không.

Thôi được, cô thừa nhận, cô đang vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

Lâm Mạc Tang nhìn acc phụ của Tô Y Thược, thế này mà không chịu giúp anh, còn dám đứng đây xem trò vui nữa chứ.

Vừa rồi, anh biết cô đang bán đồ ở đây, nên mới trốn sau lưng cô. Dù sao, cô cũng không biết rằng anh đã biết Tôi Là Thương Nhân chính là cô, nên mới chạy tới trêu cô một chút, xem ra, cô gái này vẫn nghĩ cách xem làm thế nào để thoát khỏi anh, đã vậy thì đừng trách anh…

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Tôi đã thích người khác rồi.

Á… Trên kênh thế giới toàn những biểu tượng hít khí lạnh.

[Thế giới] Người Hâm Mộ Nhược Thủy Tam Thiên số 1: Nhược Thủy Tam Thiên của em, sao anh lại nỡ thích người khác chứ, anh bảo em phải làm sao bây giờ huhuhuhu…

Sau đó, trên kênh thế giới bắt đầu xuất hiện tiết mục nàng Mạnh Khương khóc đổ Trường Thành, cả kênh thế giới đều bị một lô các cô các chị ai oán chiếm lĩnh.

[Thế giới] Bà Tám Không Log Out: Kinh ngạc vì Đại thần đã sớm thuộc về một người bí ẩn!!! Các cô gái si tình đều muốn tự tử!

[Thế giới] Hàn Ngữ Yên: Là ai? Là cái gì Nhất Thược kia sao?

Tô Y Thược ngẩn người, trong lòng đột nhiên xuất hiện một cảm giác không nói rõ được.

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Không phải.

Không phải ư? Đại thần đúng là Đại thần, đến cả thiên tình sử cũng vô cùng phức tạp.

Phần lớn các “fan” của Nhất Thược bắt đầu tỏ ra bất bình vì Nhất Thược bị tổn thương, trên kênh thế giới còn có người nói Nhược Thủy Tam Thiên có mới nới cũ, nhưng cũng có người bao biện cho Nhược Thủy Tam Thiên, tóm lại là vô cùng hỗn loạn, chỉ có đương sự là im lặng không nói gì.

Tuy Tô Y Thược biết chắc chắn không phải cô, nhưng khi nghe thấy câu trả lời, trong lòng vẫn có cảm giác rất khó nói.

[Phụ cận] Tôi Là Thương Nhân: Tôi đi trước.

Nhận được tin nhắn của Tô Y Thược, Lâm Mạc Tang cũng không trả lời ngay.

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Nếu như cô cứ ép tôi phải nói thì… xa tận chân trời, mà gần ngay trước mắt.

Xa tận chân trời gần ngay trước mắt là sao? Đằng trước Nhược Thủy Tam Thiên chỉ có acc phụ của Tô Y Thược với vẻ mặt thô bỉ và thân hình béo gấp đôi Đại thần tên là “Tôi Là Thương Nhân” thôi. Chẳng lẽ là nó???

Mọi người đều trở nên mơ hồ.

[Thế giới] Biển Xanh Một Tiếng Cười: Khẩu vị của anh cả quả nhiên không giống người thường, woa ha ha ha ha ….

[Thế giới] Bà Tám Không Log Out: Thì ra Đại thần là gay!

Lúc này, đám hủ nữ vô cùng kích động, gào thét điên cuồng!

Phần lớn những cô gái ái mộ Đại thần đều trầm mặc, tranh với phụ nữ còn được, tranh với đàn ông thì biết tranh làm sao?

Phần lớn các thanh niên ái mộ Đại thần cực kỳ vui sướng, rốt cuộc bọn họ cũng có cơ hội rồi… Bởi vậy mới nói, trong rừng sâu, chim gì mà chả có!

Rõ ràng Hàn Ngữ Yên không ngờ rằng anh sẽ nói mình thích con trai, nên nhất thời cảm thấy vì anh cố tình muốn làm cho mình xấu hổ nên mới nói như vậy.

Vậy thời gian cô theo đuổi anh lâu như vậy là cái gì?! Chẳng phải sẽ trở thành truyện cười hay sao?

[Thế giới] Hàn Ngữ Yên: Anh nói dối!

[Thế giới] Nhược Thủy Tam Thiên: Cô có thể hỏi cậu ấy xem, có phải chúng tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi không.

[Thế giới] Bà Tám Không Log Out: Aaaaaa, thì ra Đại thần và người kia đã ngầm kết thành thai heo từ lâu, công chúa nước khác mới là tiểu tam sao?

Tô Y Thược nhìn tin nhắn mà Nhược Thủy Tam Thiên vừa gửi tới, trong đó chỉ có hai chữ: “Giúp tôi.”

Giúp hay không đây?

Vừa rồi chính nàng đã che chắn giúp anh, coi như là đáp lại ân tình của anh rồi.

“A ha ha ha, ngay cả acc phụ của mày mà Đại thần cũng không chịu buông tha, he he he…” Không biết Lục Hân đi vào từ bao giờ, cũng đứng cạnh cười trộm.

“Đây là người mày thích à?” Y Thược trả đòn.

“Không không không, tao chỉ sùng bái anh ấy thôi!”

Lục Hân vẫn còn đứng cười.

Không chờ Tô Y Thược trả lời, Hàn Ngữ Yên đã quay người bỏ đi, cứ như thực sự đã bị Đại thần chọc cho tức chết vậy.

Cũng tốt, tránh cho cô không kìm chế được lại bán đứng anh, Y Thược hung hăng nghĩ.

[Mật] Tôi Là Thương Nhân: Đại thần, người đẹp bị anh chọc tức nên bỏ đi rồi kìa.

[Mật] Nhược Thủy Tam Thiên: Em thích người đẹp sao?

Vì cố tình muốn thể hiện ra mình là con trai, Tô Y Thược cố ra vẻ mình thích con gái.

[Mật] Tôi Là Thương Nhân: Vớ vẩn, không thích con gái, chẳng lẽ lại đi thích con trai giống anh à?

Khóe miệng Lâm Mạc Tang méo xệch, cô nhóc này đáng yêu thật, đầu tiên là định lén lút trốn đi, giờ lại còn giả ngốc với anh nữa.

[Phụ cận] Tự Trần Khuynh Điềm: Có thể kết hảo hữu với tôi không?

Tự Trần Khuynh Điềm ngắt đứt cuộc đối thoại của hai người.

Lâm Mạc Tang ngồi trước máy tính hơi nheo mắt, trong mắt như toát ra những tia sáng nguy hiểm, không ai được phép có ý đồ với Tố Tố hết, dù cho người thành niên này có không biết thân phận thật sự của cô đi chăng nữa!

[Mật] Nhược Thủy Tam Thiên: Anh ta là ai thế?

Đương nhiên anh biết, anh ta là đệ nhất công tử nước Hỗ, chỉ là anh muốn biết suy nghĩ trong lòng Y Thược thôi.

[Phụ cận] Tôi Là Thương Nhân: Khách hàng.

Khách hàng à? Lâm Mạc Tang chỉ hơi hài lòng một chút, anh ta mà cũng có thể làm khách hàng của cô à? Vì cái gì chứ?

[Phụ cận] Tự Trần Khuynh Điềm: Chỉ vì tôi cảm thấy cậu rất đáng để kết bạn thôi, quen biết trong trò chơi cũng là một thứ duyên phận.

Đây là người thanh niên thứ hai sau Nhược Thủy Tam Thiên khiến cô cảm thấy không biết làm sao. Xem ra sau này nên ít đăng nhập acc phụ thì hơn, bây giờ cái đại danh của acc phụ cũng bị Đại thần nhúng chàm mất rồi.

Lại một lần nữa nhận được yêu cầu thêm hảo hữu của Tự Trần Khuynh Điềm, Tô Y Thược đành ấn đồng ý. Bọn họ đều là Đại thần, Đại thần đều là đại gia, cô không nên trêu chọc họ, hơn nữa, đây là acc phụ, cô cũng rất ít dùng.

Vì thế Lâm Mạc Tang nổi giận.

Tự Trần Khuynh Điềm thấy Tôi Là Thương Nhân đã đồng ý yêu cầu thêm hảo hữu của mình, nên cũng không nói nhiều nữa, chỉ để lại một câu “hẹn gặp lại sau” rồi cưỡi ngựa đi mất.

Nơi này chỉ còn là Tôi Là Thương Nhân đang bán hàng và Nhược Thủy Tam Thiên.

[Mật] Tôi Là Thương Nhân: Tôi đi đây.

[Mật] Nhược Thủy Tam Thiên: Cảm ơn.

Anh nghiến răng nghiến lợi nói mấy lời này, nhưng chỉ tiếc là Tô Y Thược lại không nhận ra được. Cô gái này, dám nhận lời kết hảo hữu của người đàn ông khác ngay trước mặt anh!!! Anh ghen đấy!!!

Y Thược dùng tốc độ sét đánh không kịp bịt tai, lập tức đưa acc Tôi Là Thương Nhân về Phù Dung cốc rồi log out.

Sau khi bán thuốc trường sinh bất lão xong, cộng với tiền bán trang bị lúc trước, cũng được hơn năm nghìn rồi, rốt cuộc cô cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái hai ngày.

Hết chương 11.

***

Chương 12: Cách tuyển người vòng vèo.

Vừa khéo mai lại là thứ bảy.

Mười ngày nữa Tô Y Thược sẽ tốt nghiệp, dạo này các sinh viên đều gấp rút tìm việc làm, đương nhiên cô cũng không ngoại lệ. Tuy Tống Thanh có ý muốn kéo cô về làm ở công ty của hắn, nhưng cô sẽ không lựa chọn tiếp tục cuộc sống ở nhà họ Tống nữa, cô đã quyết định sẽ chuyển ra ngoài sau khi tốt nghiệp rồi.

Sáng nay Lục Hân phải ra sân bay, nghe nói, trừ Đại thần ra, thì ông anh mà cô ấy sùng bái nhất đã từ Mỹ về.

Tô Y Thược tắt máy tính, định ra ngoài một vòng xem có thể tìm được công việc gì phù hợp không, hai cô gái khác cùng phòng đã ra ngoài hẹn hò.

Hôm nay có rất nhiều công ty đến đại học A tuyển người. Đại học A là trường đại học tốt nhất của thành phố A, đây đúng là đất tiềm tàng nhiều nhân tài ẩn dật, nên Y Thược cũng chỉ mang tâm trạng đi thử một vòng xem có công việc nào phù hợp với mình hay không thôi.

Sau này cô sẽ sống một mình, mọi chi phí cũng sẽ phải tự lo. Mấy hôm trước cô đã đi tìm phòng ở, rất vừa ý một căn hộ có hai phòng, một phòng khách, cách đường chính khá xa, hơn nữa điều kiện cũng không tệ, rất phù hợp với cô, có điều, giá thuê nhà không thấp, mà cô lại không muốn dùng tiền của nhà họ Tống.

Những chiếc bàn nhỏ nối nhau thành một hàng dài, Tô Y Thược chậm rãi đi dạo xung quanh, mấy công ty này phần lớn đều là những công ty đang phát triển, nằm ở bậc trung, nhưng cũng có một vài nơi có tiền đồ khá khả quan, có lẽ hôm nay tới đây vì muốn chiêu mộ thêm một số nhân tài có thể thúc đẩy sự phát triển của công ty.

Trong lúc tìm kiếm công ty phù hợp với mình, cô bất chợt dừng lại trước một công ty có quy mô nhỏ, vì cô nhìn thấy một người nhìn rất quen…

Là cô gái mà cô đã gặp ở trong hẻm tối hôm đó.

Cô ấy mặc một bộ váy công sở đúng truyền thống, tóc buộc đuôi ngựa, hôm nay cô ấy trang điểm có vẻ rất nhã nhặn, bớt đi vẻ quyến rũ của tối hôm đó, nhưng lại làm tăng thêm cảm giác nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, giỏi giang.

“Công ty Mộc Tố” – Tô Y Thược thầm đọc tên công ty.

Công ty này có đãi ngộ rất hậu hĩnh, nhưng lại rất ít người xếp hàng, vì trong mấy công ty bậc trung, thì công ty này khiến người ta có cảm giác không có tiền đồ phát triển lắm.

Vì thế, trừ những người có nhu cầu, cần tiền gấp ra, nhưng người có năng lực đều không muốn bắt đầu sự nghiệp của mình ở một công ty nhỏ như thế này, tất cả đều muốn tiến thẳng đến những công ty mà có thể làm bàn đạp đẩy họ lên tầng lớp thượng lưu. Những người có thể vào được đại học A chắc chắn cũng không phải những người xuất thân từ những gia đình bình thường.

Vì thế, Quan Thanh ngồi ở vị trí người phỏng vấn cảm thấy vô cùng xấu hổ. Cô đã bao giờ bị người ta ruồng rẫy thế này đâu chứ?

Nếu cô mà là một trong những người đến phỏng vấn hôm nay, thì cô cũng sẽ không chọn công ty này, không hiểu nổi suy nghĩ của ông chủ nữa, chẳng lẽ thế này có thể thu hút được cô ấy sao?

Các vị cùng bị điều xuống đây ngồi xung quanh đều cảm thấy ấm ức trong lòng, nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lùng của chị Thanh cũng không dám ho he tiếng nào.

Cô đã ngồi phơi nắng ở đây vài ngày rồi, sao cái vị tiểu tổ tông kia còn chưa đi ra chứ…

Vì muốn lừa người ta về làm người nhà mình, mà bỉ ổi đến mức đăng ký thêm một công ty nhỏ, thậm chí còn không tiếc điều một thư ký chủ bài là cô đây xuống công ty nằm ở tầng thấp nhất đó. Làm gì có ông chủ nào như vậy chứ?!!!

Lại còn nói hoa nói mỹ rằng, sợ cô bị bầu không khí không trong lành của tầng lớp thượng lưu nhiễm bẩn, nên mới cho cô xuống dưới để hít thở bầu không khí trong lành hơn. Hít hít cái cục cứt ấy chứ hít à!!!

Tô Y Thược đang thầm băn khoăn xem có nên đi tới chào một tiếng hay không.

Bây giờ thì cô cũng tin lời nói lúc trước của cô ấy rồi. Hẳn là cô ấy chỉ tiện đường đi qua thôi, với cái người chẳng có thứ gì trong tay như cô, thì người khác giúp cô còn có thể vì mục đích gì được chứ? Cô khẽ cười tự giễu cợt.

Vì thế, địa vị của Quan Thanh trong lòng Tô Y Thược bất tri bất giác được nâng cao hẳn.

Quan Thanh đang vô cùng chán nản, đảo mắt nhìn đám người đi lại trước mặt, đột nhiên nhìn thấy Tô Y Thược đang do dự xem có nên chào hỏi Quan Thanh một tiếng hay không, nhiệt độ trên mặt cô ấy đang từ âm hai mươi độ, bỗng chốc biến thành gió xuân ấm áp. Chỉ tiếc là Tô Y Thược không phát hiện ra nụ cười giảo hoạt của cô ấy.

Trong đầu Quan Thanh lập tức lên kế hoạch chi tiết.

“Này này, bạn học ở đằng kia ơi.” Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tô Y Thược ngẩng đầu nhìn qua, rồi lại nhìn bốn phía, sau đó chỉ chỉ vào mình.

“Đúng đúng, chính là em đấy.” Tô Y Thược vốn đang nghĩ xem có nên đi qua chào không, thì Quan Thanh đã chào trước, khiến cô không thể không qua. Không biết cô ấy gọi cô làm gì.

“Có duyên quá, chúng ta lại gặp nhau rồi. Em học ở đây à?” Quan Thanh đã biết rõ rồi còn giả vờ hỏi.

“Vâng, chào chị.” Tô Y Thược lãnh đạm đáp.

“Cô có muốn đến công ty bọn chị không? Chẳng có ai đến cả…” Quan Thanh dùng ánh mắt lấp lánh nước nhìn Tô Y Thược, cô quyết định phải áp dụng biện pháp đánh vào lòng thương cảm trước.

Điều khiện của công ty Quan Thanh thực sự rất ưu việt, đủ để cô nộp nốt tiền thuê nhà còn thiếu, nhưng cô cũng biết kiểu công ty này thường giống phù dung, sớm nở tối tàn. Có điều, bây giờ cô cũng chỉ có thể chọn công ty dạng này thôi, dù sao cô cũng chỉ là một sinh viên nghèo không có năng lực.

Trong lúc cô còn đang suy nghĩ thì Tống Thanh đi tới.

Tống Thanh cũng không cần phải tham gia hội chợ việc làm kiểu này, nhà họ Tống có công ty riêng, sau khi tốt nghiệp, hắn sẽ vào thẳng công ty của Tống Cao Tường. Vừa nhìn thấy Tô Y Thược đang đứng trước bàn một công ty, nghĩ cô đến để phỏng vấn, hắn lập tức đi tới muốn khuyên cô.

“Em đứng đây làm gì?” Tống Thanh cũng không đồng ý để cô làm việc bên ngoài. Trong suy nghĩ của hắn, cô hoàn toàn không cần phải tìm việc làm, hắn có thể nuôi cô mà.

“Tìm việc.” Tô Y Thược không muốn tranh cãi nhiều với Tống Thanh, coi như không thấy hắn.

“Đơn xin việc.” Tô Y Thược chợt quay sang nói với Quan Thanh.

Quan Thanh sững người, sao tiểu tổ tông này lại đồng ý dễ dàng thế? Nếu là một người có đầu óc, chắc chắn sẽ không chọn công ty này của cô đâu…

Tuy trong lòng hơi nghi hoặc, nhưng cô ấy vẫn đưa ngay đơn xin việc lên, rất sợ Y Thược đổi ý.

“Không cho!” Tống Thanh giật lấy tờ đơn trong tay Tô Y Thược, xé nát, ánh mắt nhìn Tô Y Thược đầy vẻ kiên quyết.

Quan Thanh nhìn hắn đầy căm phẫn, trong lòng thầm ân cần hỏi han cả mười tám đại tổ tông nhà hắn.

“Sao em phải đi xin việc bên ngoài chứ? Anh… nhà họ Tống có thể nuôi em mà?!!!” Những lời này, đối với Y Thược thì là sự chăm sóc của anh trai dành cho em gái, nhưng người ngoài nhìn vào, lại thấy có một ý nghĩa khác.

Ít nhất với một người từng trải như Quan Thanh thì cô ấy hoàn toàn không nghĩ như vậy. Tình cảm của Tống Thanh dành cho Tô Y Thược không bình thường, nhưng Tô Y Thược có vẻ rất chán ghét người thanh niên này.

Tô Y Thược chưa từng thấy Tống Thanh tức giận đến bốc hỏa thế này bao giờ, nên nhất thời đứng sững người tại chỗ.

Hành động của cô rõ ràng là muốn sau này tự sống một mình, khiến Tống Thanh vô cùng lo lắng, cũng không nhận ra mình vừa thất thố.

“Bạn học này… Chị sẽ không bạc đãi cô đâu, cô xem, phúc lợi của công ty chị tốt cực kỳ ấy. Cô tìm đâu ra được một công ty như công ty của bọn chị chứ?” Quan Thanh giận dữ, người thanh niên này muốn cướp người của ông chủ à? Mơ đi! Dù cho cô có phải phơi nắng đến đen cả da mấy ngày nay, thì cô cũng phải lôi kéo Tô Y Thược bằng được!!!

“Không cần.” Tô Y Thược trả lời Tống Thanh, rồi lại tiện tay cầm một tờ đăng ký khác trên bàn.

Tống Thanh cau mày, còn định nói gì đó thì xung quanh chợt vang lên tiếng huýt sáo.

“Nhìn kìa, là Tống Tâm Di đấy.” Giọng một nam sinh vang lên đầy hào hứng.

Một đám người đang đi về phía này, đi đầu là Tống Tâm Di, hoa hậu giảng đường của đại học A. Thật ra, Tống Tâm Di còn kém hơn Tô Y Thược một chút, nhất là về khí chất, nhưng mọi người đều biết nhà cô ta rất giàu có, trong trường, cô ta cũng chơi thân với nhiều sinh viên nữ, cho nên mọi người đều đẩy cô ta lên làm hoa hậu giảng đường. Tô Y Thược lại rất lãnh đạm với mọi người, trừ Lục Hân ra, cô rất ít khi tiếp xúc với người khác.

“Ôi chà, tình cờ ghê. Anh đứng đây làm gì vậy?” Tống Tâm Di đứng bên cạnh Tống Thanh, tuy cô ta đang cười, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Tô Y Thược đầy khinh bỉ.

Tống Thanh là anh trai của Tống Tâm Di, anh trai ruột thịt.

“Tôi đi trước.” Dưới sự quấy rầy của Tống Tâm Di, cuối cùng Tô Y Thược cũng điền xong vào tờ đơn đăng ký. Cô không thích cả hai anh em họ.

Quan Thanh nhận lấy tờ đăng ký của Tô Y Thược, mỉm cười đầy mãn nguyện. Các đồng chí bị hạ cấp điều xuống đây cũng thu lại ánh mắt của mình, yên tâm rồi!

Đang lúc Quan Thanh vui vẻ, thì tờ giấy trong tay lại bị người ta giật mất!

“Ôi cha, Y Thược, sao cô lại vào dạng công ty này chứ?” Tống Tâm Di vừa dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Y Thược, vừa chỉ vào tờ đơn đăng ký trong tay, hơn nữa, còn đưa cho mấy sinh viên nữ đi cùng cô ta, mấy cô gái kia đều lén cười thầm, ánh mắt đầy giễu cợt nhìn Tô Y Thược đang đứng im lặng ở đằng kia.

“Di nhi, em vừa phải thôi!” Tống Thanh quát.

“Dạng công ty này à?! Có cái rắm gì liên quan đến cô chứ?! Chỉ là một cái bình hoa mà dám khinh thường bà đây à?! Mau quay về bụng mẹ cô mà dưỡng thai cho tốt vào, đừng để đến lúc sinh ra lần nữa mà vẫn bại não như bây giờ!” Quan Thanh giật lại tờ đơn đăng ký. Mẹ kiếp, muốn chết à?! Dám chọc vào chị đây!

Mọi người trầm mặc, quả nhiên, không thể chọc vào chị Thanh được.

Hết chương 12.

***

Chương 13: Anh trai của Lục Hân.

“Cô… cô…” Tống Tâm Di không ngờ sẽ bị mắng, nhất thời tức giận đến không nói được lời nào, chỉ trợn trừng mắt nhìn Quan Thanh.

“Tôi rất ổn!” Quan Thanh lập tức khiêu khích ngược lại.

Tống Tâm Di tức nghẹn đến đỏ bừng cả mặt mũi.

“Phụt…” Không biết ai cười trước, nhưng mấy nữ sinh đi cùng Tống Tâm Di cũng mím chặt môi, buồn cười lại không dám cười.

Tống Tâm Di muốn giữ gìn hình tượng tiểu thư khuê các của mình, đương nhiên không thể nói những lời thô tục như Quan Thanh, mặt cô ta nhìn y như bị táo bón, trợn mắt hung hăng lườm Tô Y Thược, rồi xoay người đi mất. Cô ta vốn chỉ ỷ vào việc Tô Y Thược không cãi lại mới dám nói, bây giờ có Quan Thanh ở đây, cô ta làm sao dám thô lỗ nữa.

Tống Thanh nhìn Y Thược, thấy cô không tức giận mới nói câu xin lỗi rồi đuổi theo Tống Tâm Di.

Trải qua tiết mục nhỏ vừa rồi, hình tượng của Quan Thanh trong lòng Tô Y Thược chớp mắt nhảy lên hàng Ngự tỷ!

“Cái con nhóc đó thèm bị chửi đây mà. Lần sau cô cứ làm như chị, chửi chết con nhóc đó đi, xem nó còn dám ừ hử tiếng nào không.” Quan Thanh tức giận nói, chỉ là một con nhóc vắt mũi chưa sạch mà lại dám ra vẻ chị hai trước mặt cô à?!

Tô Y Thược khẽ cười, chỉ là cô lười phải tranh cãi thôi mà.

“À, đúng rồi, tiểu Y Thược, đây là tiền lương tháng đầu của em.” Chờ mấy người râu ria đi hết, Quan Thanh lập tức biến thành con cừu nhỏ, khiến những đồng nghiệp đi cùng cô đều ngẩn người sửng sốt.

Tô Y Thược cũng hết hồn với tốc độ biến sắc mặt của cô ấy, còn không phản ứng kịp.

“Vậy bọn chị đi trước nhé. Gặp lại ở công ty sau nhé, moah moah ~~” Quan Thanh vừa nháy mắt vừa vẫy tay với Tô Y Thược. Chỉ một giây sau, với tốc độ gió cuốn mây tan, cô ấy và mấy người kia đều biến mất sạch sẽ không còn một hạt bụi. Đùa sao, lỡ đột nhiên cô lại đổi ý thì làm sao bây giờ.

Có điều, Tô Y Thược còn chưa biết phải liên lạc với cô ấy như thế nào, cũng chưa từng nghe thấy có công ty nào lại chủ động ứng trước tiền lương cho nhân viên, chuyện này có phải hơi kỳ quái không?

Sau khi chia tay với đám người kia, Quan Thanh lập tức chui vào một góc, vội vàng lôi điện thoại ra: Alo, ông chủ, xong việc rồi! Có điều, có một cậu thanh niên tên Tống Thanh tới quấy rối!

—————————–

Sau khi nhận được tiền, Tô Y Thược cũng không quay về ký túc xá ngay, mà đi tới bưu điện để gửi tiền cho viện trưởng.

Khi cô từ bưu điện về, trời cũng đã sẩm tối.

Tô Y Thược dừng bước ở trước một con hẻm nhỏ, ở cách cô khoảng năm bước chân, có hai mẹ con quần áo rách tả tơi, mặt cô bé kia rất bẩn, lại lộ ra vẻ trưởng thành không hợp với lứa tuổi. Người phụ nữ ôm cô bé không động đậy, trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Trước mặt hai người có đặt một chiếc bát nhỏ, trong đó có một vài đồng xu lẻ.

Đột nhiên Tô Y Thược có cảm giác khó chịu đến mức không thở nổi, mắt hơi cay cay. Khi mà cô và người mẹ đã mất của mình sống nương tựa vào nhau, có phải mẹ cô cũng từng ôm cô như vậy không?

“Đây là chỗ của ông, ai cho chúng mày ăn xin ở đây? Cút ngay cho ông. Mất cả hứng! Hừ!” Một tên thanh niên trẻ tóc nhuộm vàng nhổ nước bọt vào hai người.

Người phụ nữ kia dường như đã quen với cảnh này, liền ôm cô bé lên chuẩn bị rời đi.

Nhưng tên tóc vàng kia dường như vẫn chưa hết tức, lại tung chân đạp đổ cái bát con kia, khiến người phụ nữ vội vàng ôm con gái, lùi lại phía sau.

Tiếng tiền xu rơi leng keng trên mặt đất.

Người qua đường cứ đi qua đi lại, không ai đưa tay ra giúp đỡ.

Ngực Tô Y Thược có cảm giác như bị người ta đâm mạnh một dao, ánh mắt bất giác hiện lên vẻ tàn nhẫn, cô có nên dạy bọn chúng một khóa đạo lý làm người không?!

Cô nhấc chân, thong thả nhặt một đồng xu lăn đến bên cạnh mình lên, rồi đi về phía tên tóc vàng và hai mẹ con kia.

“Tiền của chị này.” Tô Y Thược bước tới trước mặt người phụ nữ đang ôm con gái, đưa tiền cho chị ta.

Chị ta như không nghe thấy, chỉ ngẩn người nhìn Y Thược.

“Ôi cha, con nhỏ này nhìn không tồi nhỉ.” Tên tóc vàng nhìn dáng vẻ dịu dàng yếu đuối của Y Thược, liền không sợ chết lên tiếng trêu ghẹo.

Tô Y Thược chậm rãi nhặt hết số tiền rơi trên đất lên, sau đó đặt vào tay người phụ nữ kia.

“Đi đi.” Cô còn rút thêm năm trăm tệ trong ví ra đưa cho chị ta.

Lúc này người phụ nữ mới giật mình, nhận tiền từ tay Tô Y Thược, vội vàng cảm ơn cô, nhưng cũng hơi lo lắng, nhìn cô yếu ớt như vậy, làm sao có thể đối phó được với đám lưu manh kia chứ.

Tên tóc vàng nhìn thấy tờ nhân dân tệ, sự tham lam ánh lên trong mắt, không ngờ cô gái này lại lắm tiền như vậy.

Bây giờ y chỉ ước hai mẹ con kia mau mau biến đi, để y và người đẹp kia ở lại đây cùng nhau, chưa biết chừng…

Hai mẹ con hơi lo lắng nhìn Tô Y Thược, nhưng cô chỉ khẽ lắc đầu, ý bảo mình không sao, ra hiệu cho họ mau chạy đi.

Cuối cùng người phụ nữ kia cũng đành ôm con đi. Chờ hai người đi khuất, tóc vàng liền nhìn Tô Y Thược với ánh mắt thô bỉ.

“Cút.” Giọng nói lạnh lùng không hề giống vẻ dịu dàng vừa nói với hai mẹ con kia, Tô Y Thược dường như biến thành một người khác hẳn, toàn thân tỏa ra luồng khí lạnh lẽo khiến người ta không chịu nổi chỉ muốn chạy trốn.

Tiếng nói lạnh băng của cô cũng khiến tóc vàng sợ hãi, nhưng lại tự trấn an mình, một con nhóc con thì có gì phải sợ chứ: “Lại đây lại đây, hầu ông đây vui vui vẻ vẻ một chút.” Tên tóc vàng vừa nói vừa muốn túm lấy tay Tô Y Thược.

Tô Y Thược kinh tởm nghiêng người đi, tránh bàn tay bẩn thỉu của tóc vàng.

“Tự mày cút, hay để tao phải tiễn?” Tô Y Thược lạnh lùng hỏi.

“Mẹ kiếp, ông đây đã nhẹ nhàng thì đừng có lên mặt!” Thấy cô vẫn dùng giọng điệu đó để nói chuyện với y, tóc vàng như bốc lửa, định dùng bạo lực.

Tô Y Thược chỉ thảnh thơi đứng ở đó, ngáp dài một cái, nhàm chán thật!

Lần này thì tóc vàng thực sự bị nhổ lông, chỉ muốn lao tới giết chết Tô Y Thược ngay lập tức. Y rút con dao găm ở bên hông ra, lao về phía Tô Y Thược.

“Chuyện gì thế này?” Một giọng nói dịu dàng vang lên ngay sau lưng Tô Y Thược.

Tô Y Thược quay lại, một người thanh niên lặng lẽ đứng ở cách đó không xa, thấy cô quay lại liền khẽ mỉm cười.

Đây là nụ cười chân thành nhất mà Tô Y Thược đã từng nhìn thấy, lãnh đạm, nhưng lại thấu đến tận đáy lòng.

Trong một khoảnh khắc, trong lòng cô chỉ còn lại nụ cười kia, anh trong ký ức cũng giống thế này, chỉ khẽ cười một tiếng là có thể xoa dịu nỗi đau trong tim cô…

“Cha, anh hùng cứu mỹ nhân à? Thằng nhóc nhà mày còn không biết tự lượng sức mình, không cẩn thận đã không cứu được người đẹp, còn khiến mình bị thương thì không hay ho gì đâu!” Trong lòng y lại chửi thầm: hôm nay là ngày gì mà hai ba lần gặp mấy kẻ thích xen vào việc của người khác thế!

“Em không sao chứ?” Người thanh niên hỏi.

Tô Y Thược vẫn chìm đắm trong nụ cười của hắn.

Lục Thần Hi thấy cô cứ ngẩn người nhìn mình, nhưng ánh mắt lại như xuyên qua mình, không biết đang nhìn cái gì.

Trong tình huống này mà vẫn ngẩn ra được, Lục Thần Hi nên nói là cô ngốc nghếch hay là đáng yêu đây? Vì hắn thấy trên địa bàn của mình xuất hiện chuyện này nên mới đi tới đây.

“Ông khuyên mày mau mau mà cút đi, tao cũng không phải người mày có thể chọc vào đâu.” Tên tóc vàng vừa nói vừa vênh váo vỗ ngực, mặt đầy vẻ khinh thường nhìn Lục Thần Hi.

Khóe miệng Lục Thần Hi hơi hạ xuống, giễu cợt: “Vậy xin hỏi đại danh của anh đây là?” Giọng nói lộ rõ vẻ lạnh lùng.

Vừa nghe hắn hỏi, tên tóc vàng lại càng hăng máu hơn: “Mày không cần phải biết tên của ông mày đây làm gì. Mày đừng có đứng đây làm chướng mắt tao, cút đi!”

“Anh đi đi. Cảm ơn anh.” Tô Y Thược nói với Lục Thần Hi.

Trên mặt Lục Thần Hi lộ vẻ khó hiểu, cô gái này điên rồi sao?

Nhìn dáng vẻ thư sinh yếu ớt của hắn, Tô Y Thược không mong hắn xen vào chuyện này, dù sao, mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy, cô vẫn tự giải quyết được.

Thấy hai người vẫn nhì nhà nhì nhằng, tên tóc vàng đã hết kiên nhẫn, chợt thấy đám người đi từ đằng xa tới, sắc mặt y càng lộ vẻ gian trá.

“Đại ca, đại ca!” Đột nhiên tóc vàng hô to lên gọi đám người ở đằng xa kia.

Người đàn ông cầm đầu thấy tóc vàng gọi ông ta vui vẻ như vậy, không kịp nói với đám tay chân một câu, chạy ngay về phía này. Những kẻ bị bỏ lại càng không hiểu nổi hành động của ông ta.

Gọi quân cứu viện đến sao? Tô Y Thược nở nụ cười châm biếm.

“Đại ca, bọn họ dám coi thường em, anh báo thù giúp em đi!” Tên tóc vàng vừa nói vừa làm nũng với người đàn ông trung niên vừa chạy tới.

Người đàn ông trung niên là anh ruột của tóc vàng, nhưng vì từ nhỏ đã gia nhập tổ chức xã hội đen, hơn ba chục năm thu tiền phí bảo kê, nên tất cả mọi người trong bang đều gọi ông ta là bác Vân

Nhìn vẻ lạnh lùng trong mắt tóc vàng, Tô Y Thược hiểu ngay, vẻ nhiệt tình này của y chỉ là giả vờ thôi.

“Chú Vân.” Lục Thần Hi nhẹ nhàng chào hỏi người đàn ông trung niên kia.

Lão Vân thấy hắn vừa nhìn đã biết ông là ai, lại không hề sợ hãi khi gặp biến cố, cũng cảm thấy hắn không hề đơn giản, chỉ e thằng em trai lão lại chọc vào người không nên chọc rồi.

“Cậu là?” Lão Vân quan sát Lục Thần Hi kỹ càng, cứ cảm thấy nhìn rất quen, nhưng lại không nhớ ra là ai.

“Anh, anh bảo ra ngoài đi dạo thôi mà đi lâu vậy? Cái ‘thói quen’ mù đường này của anh có thể cố gắng sửa chữa được không thế?” Đây là giọng của Lục Hân – Tô Y Thược thầm nghĩ, ánh mắt cũng hướng về phía phát ra âm thanh.

Cả khu này đều do bang Vân Long quản lý, tất nhiên là trùm của cả khu này. Mà Lục Trấn Hải, bố của Lục Hân, chính là bang chủ bang Vân Long, đương nhiên lão Vân chỉ vừa nghe giọng đã biết cô chủ nhỏ đến, lập tức cung kính đứng sang một bên.

Hết chương 13.

***

Chương 14: Lục Thần Hi có cảm tình với Tô Y Thược.

“Ơ, Y Y, sao mày lại ở đây?” Nhìn thấy Tô Y Thược vốn không bước chân ra khỏi cửa bây giờ lại đứng đây, Lục Hân tò mò hỏi.

“Đi gửi tiền.” Tô Y Thược nhẹ nhàng đáp. Lục Hân nghe là hiểu ngay, cô bạn thân của mình tháng nào cũng đi gửi tiền cho cô nhi viện, cho nên, cô ấy cũng rất xót xa cho cô bạn mình tháng nào cũng bận bù đầu bao nhiêu việc.

“Chú Vân, anh, hai người thì sao?” Lục Hân quay đầu nhìn về phía hai người đàn ông đều đang có vẻ rất tò mò.

Lão Vân phản ứng nhanh hơn, ngại ngùng nói: “Tôi và thiếu bang chủ có chút hiểu lầm thôi, không sao đâu.” Nói xong, lão cung kính cúi người chào Lục Thần Hi và Lục Hân, định kéo tóc vàng đi.

Tóc vàng thấy mất cả tiền lẫn người đẹp, liền vô cùng bực tức, hơn nữa, lão Vân lại không giúp y khiến y cảm thấy rất mất mặt. Đầu y nóng lên, cầm dao đâm về phía Tô Y Thược.

 Tô Y Thược vẫn luôn đề phòng tóc vàng, cho nên, y vừa ra tay cô đã phản ứng ngay.

Lục Hân biết võ thuật của Y Y rất lợi hại, đương nhiên không lo lắng gì, nhưng Lục Thần Hi đứng bên cạnh lại không giữ được bình tĩnh. Hắn vội vàng đưa tay ra kéo Tô Y Thược sang bên cạnh, thoát khỏi sự tấn công của tóc vàng.

Tô Y Thược khẽ nhíu mày, lẳng lặng rút bàn tay đang bị Lục Thần Hi nắm lấy ra, làm như hoàn toàn không để ý.

Nhìn bàn tay trống rỗng, Lục Thần Hi bất giác thấy hơi mất mác, cứ nhìn chăm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Tô Y Thược không rời mắt.

Lão Vân lập tức khống chế em trai mình, chỉ sợ y lại làm ra hành động gì đó khiến người ta sợ hãi nữa.

“Sao anh hèn thế hả? Em trai mình mà cũng không bảo vệ được!” Tóc vàng quát vào mặt lão Vân: “Không phải anh là đại ca của đám kia sao? Không phải anh nói tôi muốn gì anh cũng giúp tôi à?! Bây giờ anh làm thế này là sao? Nực cười thật!”

Ánh mắt lão Vân lộ ra vẻ đau khổ, vì phải nuôi cả nhà, nên từ nhỏ lão đã phải lăn vào giới xã hội đen, vậy mà thằng em trai này lại luôn hổ thẹn vì lão.

“Chú Vân, đây là chuyện nhà của chú, tôi sẽ không can thiệp. Nhưng tôi không hy vọng chuyện thế này còn tiếp tục xảy ra nữa. Chúng ta thu phí bảo kê của người khác, thì phải chịu trách nhiệm của mình cho tốt.” Lục Hân trầm giọng nói với lão Vân, giọng nói của cô lúc này, bớt đi vẻ non nớt, nhưng lại thêm vài phần uy nghiêm.

“Nếu còn xảy ra chuyện thế này nữa, đừng trách tôi không nể mặt chú.” Mấy lời này, tuy nói với lão Vân, nhưng ánh mắt Lục Hân lại nhìn về phía tóc vàng. Nếu thằng ranh này còn có lương tâm, thì nên biết điều mà thôi đi.

Lão Vân cảm kích nói cảm ơn mọi người xong, liền vội vàng kéo tóc vàng đang giãy dụa phản kháng đi.

“Nào nào, để tao giới thiệu với mày, đây là người anh trai siêu siêu siêu vô địch đẹp trai của tao, Lục Thần Hi.” Lục Hân lại lấy lại bộ dạng cô gái ngây thơ, giới thiệu cho Tô Y Thược, nhưng trong lòng lại thầm lo lắng, anh trai vốn không phải người nhiệt tình như vậy, sao tự dưng lại ra tay giúp Y Y.

“Chào anh ạ.” Nụ cười của người này cũng ấm áp y như nụ cười của cậu bé trai trong ký ức của cô. Nhưng Tô Y Thược biết đây không phải là anh ấy. Anh không thể nào không nhận ra cô, cảm xúc trong mắt cô cũng dần bình tĩnh lại.

“Nào nào nào nào, đây chính là cô bạn thân siêu siêu vô địch xinh đẹp của em, cô Tô Y Thược~” Giọng điệu khoa trương của Lục Hân khiến Lục Thần Hi phì cười.

“Vậy cô chủ siêu siêu xinh đẹp Lục Hân của chúng ta đã nấu cơm chưa? Không làm nổ cả gian bếp đấy chứ? Anh của em vừa xuống máy bay xong, bây giờ còn chưa ăn gì đâu!” Lục Thần Hi trêu ghẹo Lục Hân.

Lục Hân ghét nhất là người ta cứ hỏi đến khả năng nấu nướng của mình. Vừa nghe Lục Thần Hi nói vậy, cô tức như bốc lửa.

“Không làm nổ phòng bếp, thì cũng hạ độc vào đồ ăn, độc chết anh đi! Hừ!” Lục Hân hằm hừ nói.

Nhìn hai người cãi cọ trêu chọc nhau, Tô Y Thược bỗng cảm thấy rất hâm mộ, đây là cảm giác có người nhà sao? Không biết bao giờ cô mới cảm nhận được cảm giác này.

Thấy sắc trời đã tối, Lục Hân sợ Tô Y Thược về một mình không an toàn, liền bảo cô đến nhà mình ăn cơm.

Tô Y Thược cũng không từ chối, đã lâu rồi cô không gặp Lục Trấn Hải, bác trai hiền lành đó đối xử với cô rất tốt, vì vậy, cả ba người cùng đi về phía nhà Lục Hân. Bóng chiều tà chiếu xuống khiến bóng họ đổ dài trên mặt đất, dần dần biến mất ở cuối con đường.

Nhìn thấy Tô Y Thược cũng tới, Lục Trấn Hải rất vui vẻ, vội vàng gọi người chuẩn bị thêm một bộ bát đĩa, rồi lại gắp thức ăn cho cô, khiến Y Thược hơi ngượng ngùng. Lục Hân làm ra vẻ ghen tị khiến Lục Trấn Hải cười sang sảng, lại gắp cho Lục Hân một cái đùi gà, cô ấy lập tức toét miệng cười tươi.

Lục Thần Hi càng nhìn cô gái đang yên lặng ăn cơm, thái độ rất lãnh đạm kia, trong lòng hắn lại càng xuất hiện một cảm giác kỳ quái, xa lạ, khiến hắn không kìm được mà muốn bước tới gần cô hơn.

Cơm nước xong xuôi, Tô Y Thược chuẩn bị quay về ký túc xá, Lục Hân không thể giữ được cô ở lại, đành phải để anh trai đưa cô về trường.

Lục Thần Hi rất thoải mái đồng ý.

Lục Hân cảm thấy hôm nay anh trai mình rất không bình thường, tuy bên ngoài anh ấy luôn tỏ ra dịu dàng, nhưng lại rất ít khi tiếp xúc với con gái, hôm nay lại quan tâm Tô Y Thược quá mức cần thiết… Không phải anh ấy thích Y Thược rồi chứ? Nghĩ vậy, Lục Hân hơi lo lắng. Hy vọng là do cô nghĩ nhiều thôi, nếu không, anh ấy nhất định sẽ bị tổn thương, người đàn ông kia không phải là người mà bọn họ có thể động vào được.

“Em cũng đưa Y Thược về cùng anh.” Lục Hân phải ngăn cản chuyện này xảy ra, không thể để bọn họ ở một mình với nhau được. Cô có thể đảm bảo rằng Y Thược sẽ không thích Lục Thần Hi, nhưng cô lại không dám chắc về anh trai của mình.

Trong xe…

“Tô tiểu thư, cảm ơn em đã luôn chăm sóc Hân Hân.” Lục Thần Hi đang lái xe, bỗng lên tiếng, cười với  Tô Y Thược qua gương chiếu hậu.

“Anh, sao anh không nói là em chăm sóc cô ấy chứ?” Lục Hân phản bác Lục Thần Hi.

“Anh cứ gọi em Y Thược là được rồi ạ.” Tô Y Thược lễ phép đáp.

“Ừ, Y Thược.” Lục Thần Hi ngồi ở ghế lái hơi cong khóe môi.

Lục Hân bỗng cảm thấy bầu không khí này hơi kỳ quái!!!

“Y Y, ngày mai mày có rảnh không? Chúng ta đi dạo phố đi!” Lục Hân không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này. Cô biết sau khi Y Thược gửi tiền về cô nhi viện xong thì hai ngày sau sẽ không cần thức khuya làm trang bị nữa.

“Anh vừa về, cũng muốn đi dạo một chút, hay là đi cùng luôn đi? Anh có thể làm tài xế cho các em.” Lục Thần Hi đề nghị.

Lục Hân thực sự muốn tự đập chết chính mình!

“Y Thược bận rất nhiều việc, chắc chắn nó không rảnh rỗi đi cùng anh đâu.” Lục Hân bực mình nói, tay kia mà biết cô gái của anh ấy đi dạo phố cùng người đàn ông khác, thì sẽ bóp chết cô ấy mất, dù vẫn có cái bóng đèn là cô ấy đi chăng nữa.

Vừa rồi ai hẹn cô đi dạo phố thế? Tô Y Thược hơi ngượng ngùng, Lục Hân đang tự thừa nhận rằng mình nói dối à?

Lục Thần Hi cũng hiểu ngay em gái mình đang cố tình ngăn cản, hắn hơi nghi hoặc không hiểu ra sao. Lúc trước là ai cứ luôn mồm khuyên hắn tìm chị dâu về thế? Bây giờ cô nhóc này đã thấy hối hận rồi sao? Hay là ghen tị?

“Vậy mai đi cùng nhau luôn đi.” Y Thược không nỡ từ chối người thanh niên này, có thể là nụ cười vừa rồi của hắn đã khiến cô cảm động.

Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lục Hân. Theo tính cách của Tô Y Thược, hẳn sẽ không trả lời mới đúng, không phải là cũng nhìn trúng anh trai cô rồi đấy chứ?

Lục Hân tràm mặc, bây giờ cô thực sự nghi ngờ không hiểu đầu mình còn có thể an toàn nằm trên cổ nữa không, liệu Đại thần có giết chết cô không?

Rốt cuộc cũng về đến trường, Lục Thần Hi xuống xe mở cửa giúp Tô Y Thược.

Y Thược lễ phép cảm ơn, chào Lục Hân rồi đi vào trong, ngược lại, Lục Thần Hi lại rất nhiệt tình nhắc nhở cô phải chú ý giữ an toàn.

“Sao thế?” Dọc đường đi, Lục Thần Hi bị Lục Hân nhìn chằm chằm khiến hắn chẳng hiểu ra sao cả.

Lục Hân chăm chú nhìn Lục Thần Hi, hỏi: “Anh thích Y Y à?”

Hắn không trả lời, tiếp tục im lặng lái xe.

Lục Hân tiếp tục hỏi: “Anh thực sự thích cô ấy à?” Trong giọng nói của cô đầy vẻ lo lắng, nhoài người từ ghế sau lên bên cạnh Lục Thần Hi, nhìn thẳng vào mặt hắn.

“Ừ.” Lục Thần Hi đáp: “Sao thế?”

“Anh không thể thích cô ấy được.” Lục Hân nói rất nghiêm túc.

“Két!!!” Lục Thần Hi đột ngột dừng xe, quay lại nhìn Lục Hân: “Vì sao?” Hắn không hiểu.

“Cô ấy… cô ấy có bạn trai rồi.” Xin lỗi anh trai, xin hãy tha thứ cho em vì đã nói dối anh, em cũng chỉ vì muốn tốt cho anh thôi mà, nên làm anh từ bỏ cái suy nghĩ đó đi thì hơn.

Lục Thần Hi không nghi ngờ gì câu trả lời của Lục Hân, chỉ trầm mặc một lát rồi khởi động xe. Trên đường về, hắn cũng không nói gì nữa, nhưng đôi lông mày nhíu chặt đã thể hiện rõ tâm trạng của hắn.

Hết chương 14.

***

Chương 15: Thần giao cách cảm.

Vừa về ký túc xá, Tô Y Thược đã bật máy tính, cô cũng không biết mình muốn làm gì, nên chỉ điều khiển cho cô gái mặc váy hồng đứng ngơ ngẩn ở Phù dung cốc.

Hôm nay tên nhóc (Nhược Thiên) không lên mạng, không có tiếng cậu ta ríu ra ríu rít bên cạnh, đột nhiên Tô Y Thược thấy hơi buồn tẻ, lạ thật, cậu ta đâu nhỉ?

Nửa tiếng sau, đột nhiên Tô Y Thược nhớ ra mình vẫn còn nhiệm vụ chưa làm xong, vừa vặn có việc giết thời gian.

Nhiệm vụ này tên là “Trong lòng có ngàn vạn tảng đá”.

Tô Y Thược đọc hướng dẫn, nhiệm vụ này cực kỳ BT, thậm chí còn phức tạp hơn cả nhiệm vụ “tìm Phù dung” lúc trước.

Nhiệm vụ yêu cầu phải lấy được 100 mảnh linh thạch, 100 mảnh thiết thạch, 100 mảnh ngân thạch, và cuối cùng là kim thạch lấy từ người quái vương ở tầng tám của ngôi mộ cổ.

Cô khẽ nhíu mày, nhiệm vụ này phải làm thế nào đây? Mấy yêu cầu trước thì chỉ là vấn đề về thời gian, nhưng yêu cầu cuối cùng lại rất khó. Tầng tháp trong mộ cổ càng cao, thì quái bên trong cũng càng mạnh, tổng cộng có chín tầng. Nói cách khác là, dù Tô Y Thược có giết chết được con quái mạnh nhất, cũng chưa chắc đã rơi ra kim thạch. Xác suất thực sự chỉ là 1/100.

Lúc trước sao cô không phát hiện ra có nhiệm vụ này nhỉ.

Cô mở danh sách hảo hữu ra nhìn, thật ra, trong hảo hữu của cô cũng chỉ có ba người là Nhược Thủy Tam Thiên, Hân Duyệt Thành Phục và Nhược Thiên, hơn nữa, cả ba người đều không online.

Tô Y Thược chán nản.

[Hệ thống] Hảo hữu Nhược Thủy Tam Thiên của bạn đã lên mạng.

Bây giờ chỉ cần nhìn thấy những chuyện có liên quan đến Nhược Thủy Tam Thiên là cô đã thấy đau đầu rồi. Vì thế, cô lập tức tắt bảng hảo hữu, tự mình đi đến mộ cổ trước xem có sẵn tổ đội ở đó hay không.

Khi Nhất Thược vừa đến mộ cổ, vừa vặn có một tổ đội đang thiếu người, liền mời cả Nhất Thược vào.

Đội trưởng là người chơi tên “Hình Phong”, Nhất Thược cũng thấy tên mấy người còn lại hơi quen quen. Hình Phong là bang chủ bang “Thiên hạ”, lớn thứ hai trong Vân Du Tứ Hải sau bang “Thần Long”. Không ngờ Tô Y Thược lại gặp hắn ở đây.

[Tổ đội] Để Tao Làm Phát: Bang chủ, người này là ai? Cấp bậc thuộc tính đều thấp như thế, làm sao vào được?

Mấy người khác dường như cũng rất bất mãn.

Thuộc tính và cấp bậc của Nhất Thược đã bị cô chỉnh lại, người ngoài nhìn vào, thì mọi thông tin của cô chỉ ở tầm trung bình, nhưng thuộc tính và cấp bậc thực tế của cô đã ở mức cao nhất rồi. Thật không ngờ, bình thường cô sợ chuốc phiền phức vào người nên mới giảm hết các chỉ số xuống, ai ngờ bây giờ lại bị người ta chê bai.

[Tổ đội] Hình Phong: Không đủ người, tạm thời chịu đựng chút đi.

Tô Y Thược đang định rời đội, lại đọc được câu nói của Hình Phong, khóe miệng cô hơi giật giật, cô mới là người đang tạm chịu đựng ấy.

[Tổ đội] Hình Phong: Đi thôi.

Hắn ra lệnh một câu, mấy người khác cũng không nói thêm nữa.

Vì vậy, Tô Y Thược đi cùng tổ đội vào trong mộ cổ.

Bên trong mộ cổ rất tốt, Tô Y Thược cau mày nhìn màn hình. Bọn họ đi một lèo từ tầng một đến tầng tám cũng chưa gặp con quái nào, bình thường nghe nói mỗi tầng đều có rất nhiều quái mà? Sao bọn họ vẫn không gặp con nào cả?!

[Tổ đội] Điệp Vũ Trời Quang: Sao cả mấy tầng mà không gặp con quái nào nhỉ?

Câu nói của Điệp Vũ Trời Quang xuất hiện trong không gian hoàn toàn tĩnh lặng này khiến nó trở nên khá quỷ dị.

“Graooo!” Dường như để đáp lại cô ta, trên tầng chín mộ cổ đột nhiên xuất hiện tiếng dã thú kêu gào.

Năm giây sau,

[Tổ đội] Để Tao Làm Phát: F*ck! Sao lại dồn hết lên tầng chín chứ? Hệ thống này bị khìn à?”

Rõ ràng là quái vương của tám tầng vừa rồi đều tập trung hết lên tầng thứ chín.

May mà đây không phải là quái chủ động tấn công, nếu không bây giờ bọn họ đã chết mất xác rồi.

Hình Phong nhìn đám quái kia, trong tổ đội của hắn, tổng cộng có tám người, trừ quái vương tầng chín có vẻ hơi khó giết, thì mỗi người một con kia chắc cũng không thành vấn đề.

Trừ cô ấy.

Cấp của những người khác đều ở khoảng 55,56, nhưng cấp của cô ấy lại là 31. Hắn hơi nghi hoặc, cấp thấp như vậy sao lại chạy tới đây làm nhiệm vụ?

[Tổ đội] Hình Phong: Điệp Vũ và Để Tao Làm Phát hợp sức kéo ba con quái đi, mấy người khác mỗi người phụ trách một quái vương, tôi sẽ đối phó với quái tầng chín. Bạn cấp thấp nhất đánh quái tầng một đi.

Hắn thực sự hơi hoài nghi, liệu cô có đánh thắng được không?

Mấy người kia nghe Hình Phong phân bố liền không nói gì, bắt đầu hành động theo chỉ dẫn.

Hình Phong chỉ mới chém quái vương vài cái, con quái đá nổi giận tung kỹ năng liên tiếp về phía Hình Phong, máu của hắn tụt mất một phần ba chỉ trong chớp mắt. Không ngờ lực tấn công của con quái này lại mạnh như vậy, Hình Phong dần cảm thấy khó tiếp chiêu, một mình hắn căn bản không thể đối phó nổi.

Thấy mình sắp bị hạ gục, Hình Phong cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải xuống âm phủ, thì máu của hắn lại đột ngột đầy lên.

Do cấp bậc và trang bị cao cấp, nên thanh máu của hắn rất nhiều, vậy mà cả một lượng máu lớn như vậy lại đầy ngay lập tức sao?

Tô Y Thược đã giải quyết xong con quái nhỏ kia từ lâu, đứng cạnh Hình Phong. Vừa rồi chính cô đã dùng kỹ năng “Thăng Nguyên Hỗn Huyết” để bơm đầy máu cho hắn. Hình Phong không ngờ cô ra tay, hơi dựng lại, lại bị quái vương thừa cơ chém cho một đao khiến hắn giật mình tỉnh người lại.

Sau đó, một kỹ năng tăng máu lại tung ra, thêm máu cho hắn, hai người phối hợp vô cùng ăn ý.

Chỉ một lát sau, máu con quái chỉ còn lại một chút xíu, tung một đòn tấn công cuối cùng là có thể kết liễu được.

Đột nhiên, ánh sáng trắng lóe lên, ngôi mộ cổ sáng bừng, rồi tối đi trong chớp mắt.

[Phụ cận] Nhược Thiên: Bà xã, em ở đây làm gì?

Con quái chỉ còn một chiêu cuối cùng là có thể kết liễu lập tức đổi mục tiêu tấn công.

[Phụ cận] Nhất Thược: Cẩn thận!

Không biết vì sao, Tô Y Thược bỗng cảm thấy hoảng hốt, vừa rồi khi máu của Hình Phong gần cạn, cảm xúc của cô cũng không có gì thay đổi, nhưng hiện giờ cô lại chỉ sợ Nhược Thiên bị chém chết.

Nghe tiếng của Tô Y Thược, không biết vì phản ứng không kịp hay vì không nhìn thấy mà Nhược Thiên lại ngẩn người đứng đó không nhúc nhích.

Quái vương đột ngột tung kỹ năng tấn công Nhược Thiên.

Ngay khi mọi người đều nghĩ Nhược Thiên chết chắc rồi, thì Nhất Thược lập tức dùng kỹ năng “Vạn Thiên Kiếm Vũ” tấn công quái vương. “Vạn Thiên Kiếm Vũ” chủ yếu là để mê hoặc kẻ địch, vì thế, tốc độ của quái vương lập tức chậm lại. Nhất Thược nhân khoảng thời gian làm chậm này, tiếp tục dùng “Thăng Nguyên Hỗn Huyết” với Nhược Thiên, sau đó tung kỹ năng “Vô Xứ Khả Đào” về phía quái vương. Chỉ trong năm giây, cơ thể khổng lồ của quái vương liền ngã gục xuống đất, chết!

Từng tia sáng vàng lóe sáng ngôi mộ cổ, ánh vào mặt Nhất Thược, đẹp không tả nổi.

Hình Phong bỗng cảm thấy tim như nhảy lên từng nhịp mạnh mẽ.

Mọi người nhất thời lặng đi. Tốc độ này, cách thao tác này, khả năng phối hợp thực sự rất khủng khiếp. Nếu không trải qua chuyện vừa rồi, bọn họ đều không thể tin được cô gái mặc áo hồng cấp thấp này lại mạnh mẽ như vậy.

Sao cô ấy lại không ra tay sớm hơn chứ? Chính bọn họ dường như quên mất ban đầu còn khinh thường cô.

[Phụ cận] Nhất Thược: Sao cậu lại ở đây?

Giọng điệu của nàng mang theo vẻ cam chịu, người này đúng là âm hồn bất tán sao? (Hình như cô cũng quên mất vừa rồi mình còn đang nghĩ về cậu ta rồi!)

[Phụ cận] Nhược Thiên: Em quên chúng ta có kỹ năng vợ chồng “Thần giao cách cảm” à? Anh ấn một cái thôi là hệ thống đưa anh tới đây rồi…

Vẻ mặt hưng phấn của Nhược Thiên bị Nhất Thược nhìn chằm chằm cũng dần biến thành vẻ ấm ức.

Quái vật chết rơi ra rất nhiều trang bị, nhưng lại không có kim thạch. Nhất Thược cũng không nghĩ chỉ một lần đã kiếm được thứ mình cần. Dù sao, trừ Nhược Thủy Tam Thiên ra, thì chưa có ai hoàn thành nhiệm vụ này.

[Mật] Nhất Thược: Đi thôi.

Nói xong cô rời khỏi tổ đội.

[Phụ cận] Hình Phong: Đợi đã, cái này của cô.

Tô Y Thược hơi ngạc nhiên nhưng vẫn mở khung giao dịch ra. Trong đó có một trang bị dành cho dược sư, thuộc tính này cũng coi như là hàng cao cấp đối với người chơi khoảng từ ba mươi đến năm mươi cấp. Nhưng tiếc rằng nhân vật thực sự của cô thì không cần đến.

[Phụ cận] Để Tao Làm Phát: Không phải đã nói là sẽ cho Điệp Vũ để cô ấy làm một bộ trang bị sao? Sao lại cho cô ta? Cô ta có giúp gì mấy đâu?

[Phụ cận] Ở Giữa Trời Và Núi: Bang Chủ, tôi cũng thấy như thế không công bằng.

Tuy biết rằng lần này cô gái đó cũng giúp đỡ nhiều, nhưng hắn vẫn đứng về phía các thành viên trong bang mình.

Điệp Vũ Trời Quang cấp 45, là người có cấp thấp nhất trong mấy người này.

Có thể đối với Điệp Vũ Trời Quang thì trang bị này rất tốt, nhưng đối với Tô Y Thược mà nói thì chẳng khác gì đồ bỏ đi. Trang bị của cô đều do cô tự chế tạo, đương nhiên cũng không cần mấy thứ kém hơn hẳn này.

Cô thẳng tay ấn từ chối.

[Phụ cận] Nhất Thược: Không cần.

Người hiểu Tô Y Thược thì đều biết cô ít nói, nhưng người không biết… ví dụ như mấy người đang đứng đây, thì đều cho rằng Tô Y Thược coi thường bọn họ.

Có điều, Tô Y Thược lại chưa bao giờ thèm quan tâm đến suy nghĩ của người khác.

[Mật] Nhược Thiên: Bà xã, anh vừa phát hiện ra một kỹ năng mới, có muốn thử một chút không?

Đột nhiên Tô Y Thược thấy trong bảng kỹ năng vợ chồng có thêm một kỹ năng “Sát Cánh Bên Nhau” khiến cô hơi đau đầu.

Không phải cậu ta vội vàng tới tìm cô vì muốn làm chuyện này chứ? Cậu ta thì còn có chuyện gì khác được nữa đâu?

Dường như để chứng minh suy nghĩ của Tô Y Thược là thực, Nhược Thiên nói tiếp.

[Mật] Nhược Thiên: Vì thế anh mới chạy tới đây khoe với em đấy…

Ngốc nghếch. Tô Y Thược thầm mắng trong lòng, nhưng ánh mắt nhìn Nhược Thiên trên màn hình lại mang theo chút ấm áp.

[Mật] Nhất Thược: Tôi đếm từ một đến ba, dùng kỹ năng về thành đi.

Tô Y Thược không muốn đứng ở đây nói chuyện vô nghĩa với bọn họ nữa, liền kéo Nhược Thiên nhanh chóng biến mất.

[Mật] Nhất Thược: 3.

Trong mộ cổ không còn thấy bóng dáng của cô gái áo hồng đâu.

Hết chương 15.

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s