Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 106+107+108+109+110

Kết Hoạch Bát Cửu – Chương 106+107+108+109+110

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 106: ‘Được’ mời đến Văn gia.

Văn Quân nhíu mày nhìn Văn Ôn Nhi đang tấm tức khóc, vì mẹ cô ta mất sớm, ông ta vẫn nâng niu cô ta trong lòng bàn tay, kết quả là hôm nay lại khóc lóc quay về nhà không chịu nói gì cả.

“Ôn Nhi, có việc gì thì nói cho ba nghe.”

“Hu hu… ba… anh ấy không cần con nữa. Anh ấy đã biết… biết chúng ta lừa anh ấy…” Văn Ôn Nhi ngước mặt lên, nghẹn ngào nói đầy vẻ hoảng hốt.

Văn Quân hơi nghi hoặc, theo sự sắp xếp cài đặt người của ông ta, thì những người từng gặp cậu ta đã bị xử lý hết rồi, làm sao lại bị nhận ra được?

“Ôn Nhi, ai nói cho cậu ta biết?” Văn Quân nhẹ nhàng hỏi.

“Chị ấy là người đã cứu con ở thành phố Quyết Hoa.” Văn Ôn Nhi nức nở đáp. Cũng vì cô ta rất thích người chị gái đó, nên mới không biết phải làm sao.

Cô gái có khí chất thanh cao lạnh lùng đó à?! Trong đầu Văn Quân chợt hiện lên khuôn mặt hơi quen thuộc. Lúc trước ông ta tặng khói Lưu Ly cho cô bé đó, mà năm ngoái cũng vì nhận được tín hiệu khói Lưu Ly nên mới chạy tới bến tàu, kết quả là chỉ nhìn thấy một mảng hoang phế và thi thể. Khi Lâm Mạc Tang được cứu lên, hầu như đã không còn thở nữa, phát súng sau lưng chỉ còn một chút nữa là bắn trúng tim cậu ta.

Nhưng ông ta không tìm được cô bé đó. Hơn nữa, Lâm Mạc Tang lại mất trí nhớ khiến Văn Quân đổi ý. Ông ta muốn thừa lúc anh chưa hồi phục trí nhớ để làm cho anh cưới Ôn Nhi. Không ngờ ở thời khắc mấu chốt này, sự tình lại bị bại lộ.

Nghĩ tới đây, trong mắt Văn Quân hiện lên vẻ tàn độc. Ông ta an ủi con gái vài câu rồi gọi điện cho tay chân. Ông ta phải ‘từ từ’ nói chuyện ‘tử tế’ với cô gái kia, để cho cô ấy biết, có những người cô ấy không thể động vào được.

***

Cả ngày nay Tô Y Thược cứ đứng bên cửa sổ cong môi cười ngốc nghếch.

Diệp Tư Trần khó hiểu, cả năm qua cô chưa từng cười, hôm nay làm sao vậy?!

“Y Thược, có chuyện gì vui à?” Diệp Tư Trần ngồi xuống vị trí bên cạnh, tò mò hỏi.

Tô Y Thược vốn có thể nói thẳng cho hắn biết cô tìm thấy Lâm Mạc Tang rồi, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ tình cảm hắn dành cho cô, khiến cô chợt không nói được thành lời.

“Anh ấy đã về rồi.” Đau dài không bằng đau ngắn, có lẽ nói thẳng cho hắn biết sự thật cũng có thể giúp hắn thoải mái bước ra khỏi lựa chọn sai lầm này hơn. Dù sao, ngoài Lâm Mạc Tang ra, trong lòng cô cũng không thể chứa được bất cứ ai cả.

Diệp Tư Trần nhất thời chưa kịp hiểu ‘anh ấy’ mà cô nói đến là ai, vì tuy Tô Y Thược vẫn luôn đi tìm anh, nhưng Lâm Mạc Tang căn bản không có khả năng sống sót. Hắn trợn mắt một giây rồi mới hiểu ra.

Cả căn phòng lâm vào sự yên lặng.

Trong lòng Diệp Tư Trần dâng lên cảm giác xót xa. Là do hắn quá tự tin… Lúc trước hắn cho rằng chỉ cần đối xử tốt với cô, cô sẽ hiểu rõ tình yêu của hắn dành cho cô. Nhưng sau một năm ở bên cô, hắn mới hiểu rằng, tình yêu không có liên quan gì đến chuyện nếu anh tốt với tôi thì tôi sẽ yêu anh cả. Hắn đã thử bước vào lòng cô rồi mới phát hiện ra, trừ Lâm Mạc Tang, trong đó không có chỗ cho ai khác cả. Hắn thừa nhận, hắn thua!

“Ừm, tốt quá.” Diệp Tư Trần thản nhiên nói rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tô Y Thược quay đầu lại nhìn hắn, “Cảm ơn.” Cô cứ nghĩ Diệp Tư Trần sẽ nghĩ cách giữ cô lại, không ngờ hắn lại thấu hiểu như thế. Cô thật sự muốn cảm ơn hắn.

“Đừng, còn tiếp tục khách sáo với tôi, tôi sẽ không để em đi đâu.”

“Anh biết tôi định đi à?”

“Muốn đi thì đi đi, lằng nhà lằng nhằng, đúng thật là…” Diệp Tư Trần đứng dậy bước nhanh ra ngoài, vừa to giọng nói, nhưng bước chân hơi hỗn loạn lại bán đứng hắn. Hắn sợ còn tiếp tục ở đây, có lẽ hắn sẽ giữ cô lại thật.

Nhìn theo bóng Diệp Tư Trần, Tô Y Thược khẽ cười. Hắn sẽ tìm được người ở bên hắn cả đời, nhưng người đó chắc chắn không phải cô.

“Cứ để cô ấy đi như thế à?! Không giống chú chút nào.” Diệp Thiên Duyên đứng dựa lưng ngoài cửa, nói vu vơ.

Diệp Tư Trần như không nghe thấy, đi thẳng xuống dưới lầu. Sau đó, tiếng ô tô lao vun vút vang lên. Diệp Thiên Duyên khẽ lắc đầu. Đi rồi, Lý Tư lại chạy thoát. Anh ta phải nghĩ cách giam chặt cậu ta mới được.

Tô Y Thược lẳng lặng chờ bình minh tới, cô sắp có thể rời khỏi nơi này, nhìn thấy Lâm Mạc Tang rồi.

Tiếc là thời gian đêm nay dường như trôi quá chậm. Tô Y Thược cũng không kìm được muốn đi ra ngoài giết thời gian.

“Kẹt.” Cửa phòng mở ra.

Tô Y Thược tưởng Diệp Tư Trần, hơi ngạc nhiên vì không hiểu muộn thế này hắn còn tới làm gì.

Cho đến khi một mùi hương bất thường tỏa ra trong phòng, là thuốc mê X7 loại mới nhất!!! Tô Y Thược vội vàng nín thở. Lúc trước Ngũ Sát cho cô rất nhiều thuốc mê phòng thân, nên Tô Y Thược cũng học được ít nhiều. Có điều, người này có thể lẻn vào Diệp gia, xem ra năng lực cũng không tồi.

Một lát sau, dường như người kia nghĩ Tô Y Thược đã bị hôn mê, mới chậm rãi bước tới bên giường. Tô Y Thược vốn định bắt hắn lại, nhưng nghĩ một chút, vẫn chờ xem rốt cuộc người này định làm gì. Tô Y Thược hơi hí mắt quan sát người kia. Hình như đây là gã bồi bàn đã bê rượu mời cô ở buổi tiệc năm đó, như vậy, Văn Quân muốn dằn mặt cô sao?! Tô Y Thược thầm châm chọc trong lòng. Cô đã không tìm ông ta, nhưng ông ta lại năm lần bảy lượt cố tình động đến cô…

“Chủ nhân, ngài muốn tôi đưa cô ấy về sao?”

Hình như hắn đang chờ chỉ thị của Văn Quân, sau đó không có tiếng gì nữa. Cô rất muốn biết Văn Quân định làm gì. Nếu muốn dùng cô để uy hiếp Lâm Mạc Tang thì có thể nói ông ta dùng nhầm chiêu rồi. Cô không nghĩ là anh đã mất trí nhớ còn có thể vì cô mà để chính mình bị giữ lại. Còn nếu muốn ra tay với cô thì…

Tô Y Thược cảm thấy có người khiêng mình lên, sau đó đưa lên trực thăng. Một lát sau lại có người thả mình xuống.

“Cậu đưa cô ấy đến chỗ chủ nhân đi, mau lên!” Vẫn là giọng tay bồi bàn kia. Tô Y Thược cảm giác có người đón lấy mình, đi về phía trước.

“Mẹ kiếp, ai cũng coi thường bố mày. Tao con mẹ nó ngồi đây nghỉ một tí đã. Chúng mày làm gì được tao nào?! Lại còn sai bố mày đi khiêng một con đàn bà nữa chứ!” Nói xong, gã căm ghét hất Tô Y Thược sang bên cạnh, ngồi xuống nghỉ.

Tô Y Thược bật dậy cho gã ăn ngay một khuỷu tay, gã liền nhũn người gục xuống.

Hiện giờ cô không rảnh để ý tới gã, liền ném gã vào bụi cỏ bên cạnh chuẩn bị chạy trốn.

Cô phải nghĩ cách tìm được Lâm Mạc Tang, nhân tiện nhìn xem nơi anh đã sống 1 năm vừa rồi như thế nào. Vì thế, Tô Y Thược nhờ bóng đêm che giấu, tự do thoải mái thăm dò trong Văn gia. Có rất nhiều phòng, không biết anh ở phòng nào. Trời bắt đầu hửng sáng rồi.

Lúc này, một căn phòng sáng đèn chợt thu hút sự chú ý của cô. Tô Y Thược vội vàng đi đến bên cửa sổ, theo dõi động tĩnh bên trong.

“Cậu thật sự muốn đi sao?” Văn Quân hỏi.

“Đúng vậy.”

“Lý do.”

“Tôi có việc cần phải làm.”

Cuộc đối thoại của hai người sa vào im lặng, Tô Y Thược không nhìn thấy tình cảnh bên trong nên cũng hơi sốt ruột.

“Nếu cô gái kia ở đây, cậu cũng vẫn muốn đi à?”

Lâm Mạc Tang dường như không hiểu Văn Quân đang nói đến ai, thì tiếng Văn Quân lại vang lên: “Tô Y Thược.”

Sau đó, tiếng bước chân của Lâm Mạc Tang vang lên, Văn Quân không đi ra. Tô Y Thược lập tức lách người trốn sau tường.

Lâm Mạc Tang vừa ra, cô liền nhìn bốn phía, thấy không có ai liền đuổi theo anh, theo sát đến khi anh đi vào một căn phòng cuối cùng ở phía Tây. Lâm Mạc Tang bước vào, trước khi vào phòng còn nhìn trước nhìn sau khiến Tô Y Thược giật mình hoảng hốt.

Nhưng mà, bây giờ nên làm gì? Gặp anh sao?! Tô Y Thược do dự. Đúng lúc này, xung quanh vang lên tiếng chuông báo động. Xem ra, vì lâu quá không nhìn thấy cô nên họ đã nghi ngờ rồi. Tô Y Thược không còn cách nào khác, đành phải lách vào trong phòng Lâm Mạc Tang.

May mà Lâm Mạc Tang không khóa cửa, có điều, sao trong phòng không có ai?! Tô Y Thược dạo qua một vòng cũng không tìm thấy anh, nhưng cơ thể hơi mệt mỏi.

“Cô tới đây làm gì?” Tiếng nói của anh đột ngột vang lên sau lưng làm Tô Y Thược hoảng sợ.

Cô ngượng ngùng quay lại nhìn anh: “À… em được mời đến đây… chơi ấy mà.” Tô Y Thược không ngờ bị phát hiện nhưng cũng không mất tự nhiên, mà ngồi thẳng xuống salon, mặt đầy vẻ thảnh thơi.

Lâm Mạc Tang không hiểu nổi rốt cuộc Tô Y Thược là người con gái thế nào, lúc thì lạnh lùng xa cách, nhưng khi đối mặt với mình thì lại khác hẳn. Cô gái đầy mê hoặc này khiến anh bị hấp dẫn.

“Anh không ngồi xuống à?” Tô Y Thược thuận miệng hỏi rồi cầm một quả chuối tiêu trên bàn, tự bóc vỏ ăn.

Lâm Mạc Tang dở khóc dở cười, cô đâu có chỗ nào giống như ‘được’ mời tới đây đâu?!

“Vậy cùng nhau đi luôn nhé.”

“Ừ.” Anh cứ cảm thấy làm thế hơi giống bỏ trốn…

Hết chương 106.

***

Chương 107: Mê hoặc.

“Lâm đại ca, anh ngủ chưa?” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa và tiếng hỏi của Văn Ôn Nhi.

Tô Y Thược nhíu mày, Lâm Mạc Tang vô tình nhìn về phía cô.

“Xem ra anh sống ở đây cũng không tồi, nửa đêm còn có hẹn.” Giọng điệu của Tô Y Thược chua chua khiến Lâm Mạc Tang chợt nổi ý muốn gõ đầu cô vài cái. Chính anh cũng giật mình, tính cách của anh luôn máu lạnh, vậy mà lại có suy nghĩ muốn trêu chọc cô sao?!

“Anh cứ từ từ mà tán gẫu với giai nhân, em đi tắm một cái đã.” Tô Y Thược vứt vỏ chuối sang một bên còn không thèm nhìn, đi thẳng vào phòng trong.

Hừ! Lâm Mạc Tang, anh dám không ngăn em lại!!! Tô Y Thược tức giận đóng sầm cửa lại.

Lâm Mạc Tang khẽ cười, trong mắt ánh lên vẻ cưng chiều quen thuộc.

Văn Ôn Nhi lại gõ cửa hai cái nữa, Lâm Mạc Tang lập tức khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, đi ra mở cửa.

“Em… em vào được không?” Văn Ôn Nhi thận trọng hỏi.

Lâm Mạc Tang không trả lời, Văn Ôn Nhi lách người vào phòng. Sau khi ngồi xuống ghế, cô ta cong môi cười: “Lâm đại ca, cảm ơn anh.”

Lâm Mạc Tang không tỏ thái độ gì.

“Em nghe ba nói, ngày mai anh sẽ đi à?” Văn Ôn Nhi hy vọng sẽ nghe được câu trả lời phủ định, nhưng sự im lặng của Lâm Mạc Tang đã chứng thực tin tức đó, “Vậy… còn hôn sự của chúng ta?” Văn Ôn Nhi lại như sắp òa khóc.

Lâm Mạc Tang hơi khó chịu. Khi vừa tỉnh lại, Văn Quân nói với anh rằng trước kia anh là chồng chưa cưới của Văn Ôn Nhi, lúc ấy anh cảm thấy chẳng có gì, nhưng bây giờ, chỉ cần nhắc tới kết hôn, trong đầu anh sẽ xuất hiện khuôn mặt của cô gái nhỏ kia.

“Sẽ không tổ chức nữa.” Lâm Mạc Tang thẳng thắn.

“Vì sao… Không phải lúc trước anh đã đồng ý rồi sao? … Anh có biết em yêu anh nhiều bao nhiêu không…” Văn Ôn Nhi òa khóc, tiến tới gần Lâm Mạc Tang. Lâm Mạc Tang lại né tránh theo bản năng, anh ghét người khác chạm vào mình.

“Thứ mà cô thích không phải là tôi.” Lâm Mạc Tang lạnh lùng nói. Cô ta chỉ sùng bái mình một cách mù quáng mà thôi, nhưng chính cô ta không ý thức được điều đó.

“Em thật sự thích anh mà…” Văn Ôn Nhi vẫn cứng đầu không chịu buông tay.

“Muộn rồi, cô về phòng đi.” Lâm Mạc Tang không hề để ý tới Văn Ôn Nhi, cũng không quay đầu lại, đi thẳng vào phòng trong.

Văn Ôn Nhi ngẩn ngơ nhìn theo bóng Lâm Mạc Tang, không thể tin được anh lại máu lạnh đến thế, sau đó, cô ta mơ mơ hồ hồ đứng dậy đi ra cửa, hoảng hốt không hiểu, vì sao lúc trước Lâm đại ca đã đồng ý rồi, bây giờ lại không muốn kết hôn với cô ta nữa? Cô ta mơ mơ màng màng mà không để ý trước mặt mình là bể bơi.

“Ôn Nhi!” Giọng nói quen thuộc khiến bước chân Văn Ôn Nhi hơi chững lại, khuôn mặt đẫm nước mắt ngẩn ngơ nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Hai hôm nay tâm trạng của Michael vẫn luôn bất an, không ngủ được liền ra ngoài đi dạo, không ngờ lại vừa vặn nhìn thấy Văn Ôn Nhi đang sắp trượt chân xuống bể bơi.

“Sao thế?” Michael xót xa lau nước mắt trên mặt Văn Ôn Nhi, từ khi anh ta từ nước ngoài về, chợt phát hiện ra cô ấy không còn nghịch ngợm, đầy sức sống như trước kia nữa.

“Hu hu… Hu hu…” Văn Ôn Nhi lao vào lòng Michael òa lên khóc. Tất cả sự khổ sở bị cô ta nuốt ngược vào trong bụng, giờ bộc phát ra hết.

Michael vỗ nhẹ vào lưng cô ta, nếu Văn Ôn Nhi ngẩng đầu lên, chắc chắn sẽ nhìn thấy tình yêu sâu đậm ánh lên trong mắt anh ta.

Hiện giờ, anh ta chỉ có thể sắm vai hộ hoa sứ giả mà thôi. Nhìn người trong lòng mình, Michael chán nản cười khổ.

***

Khi Lâm Mạc Tang vào phòng ngủ, Tô Y Thược đã nằm úp sấp trên giường ngủ quên, trên người đang mặc chiếc áo sơ mi trắng lấy trong tủ quần áo của anh ra, chỉ che được một chút đùi trên, khuôn mặt hơi mệt mỏi.

Lâm Mạc Tang yên lặng đứng bên cạnh giường, ở nơi nguy hiểm thế này mà cô ấy cũng có thể ngủ yên như vậy, cô ấy coi trời bằng vung, hay vì quá tin tưởng anh?!

Tô Y Thược đang mơ màng lại chợt cảm giác có một ánh mắt vẫn nhìn mình chăm chú, mở mắt ra mới biết mình đã vô thức ngủ quên đi vì ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy. Tuy ngủ không được bao lâu, nhưng đây là giấc ngủ yên bình nhất của cô suốt một năm nay.

“Chà, tâm tình tạm biệt xong rồi đấy à?” Tô Y Thược uể oải chống một tay lên đầu, nằm nghiêng người nói.

Vì khẽ cử động, áo sơ mi của Lâm Mạc Tang bị Tô Y Thược kéo lên một chút, lộ ra cái đùi trắng nõn, hơn nữa, nút áo ở ngực cũng tự nới lỏng ra, vốn là dáng vẻ quyến rũ khiến người ta dâng trào nhiệt huyết, nhưng kết hợp với chiếc quần lót hình Snoopy màu hồng phấn kia thì…

Sắc mặt Lâm Mạc Tang hơi kỳ quái.

Tô Y Thược cứ nghĩ là Lâm Mạc Tang bị mình chọc trúng chỗ đau nên mới không phản bác lại lời cô, liền giận dữ, kiên quyết quay người đi hờn dỗi.

“Tôi ngủ ở đâu?” Nhìn Tô Y Thược chiếm hơn nửa chiếc giường, Lâm Mạc Tang không biết làm sao, hỏi.

Tô Y Thược không thèm để ý tới anh. Anh thực sự tâm tình với Văn Ôn Nhi à?!!! Nghĩ vậy, cô càng giận dữ không muốn trả lời. Thích ngủ đâu thì ngủ, ai thèm quản anh!

Một luồng hơi lạnh đột ngột xông vào, Tô Y Thược quay lại nhìn, thấy không biết Lâm Mạc Tang đã chui vào trong chăn từ bao giờ.

“Anh đi ra ngoài! Ai muốn ngủ cùng anh!” Tô Y Thược đưa hai tay ra muốn đẩy Lâm Mạc Tang xuống giường.

Ánh mắt Lâm Mạc Tang nhìn cô chằm chằm, cũng không phản kháng, chỉ khéo léo né tránh tay cô, kết quả là đẩy một lúc lâu, Lâm Mạc Tang vẫn nằm yên ổn trên giường như trước, khiến Tô Y Thược tức xù lông!

“Anh không đi thì em đi!” Tô Y Thược tung chăn lên định đi ra ngoài. Cô không tin mình không đấu lại được anh.

“Em ghen à?!” Giọng nói của Lâm Mạc Tang hơi trầm thấp, đưa tay ra ngăn cản động tác của Tô Y Thược, ôm ngang eo cô, ấn cô nằm lại xuống giường.

“Em… em thèm vào ăn dấm chua cái quỷ gì của anh ấy!” Bị nói trúng tim đen, Tô Y Thược bối rối. Cô chợt phát hiện ra, sau khi mất trí nhớ, Lâm Mạc Tang còn khó đối phó hơn trước kia… Như vậy, nguyện vọng muốn nhân lúc anh mất trí nhớ để bắt nạt anh không phải là không thể thực hiện được hay sao?

Thấy Tô Y Thược lại muốn ngồi dậy, Lâm Mạc Tang liền lật người đè lên trên cô.

“Anh…” Tô Y Thược há hốc miệng, chớp chớp mắt nhìn Lâm Mạc Tang, nhất thời không biết phải nói gì, anh định làm gì…

Phản ứng của Tô Y Thược khiến Lâm Mạc Tang hơi mất tự nhiên (chuyện mất tự nhiên gian tà này thì các vị tự tưởng tượng đi – Tác giả) đặc biệt là đôi mắt thuần khiết kia như chớp vào đến tận tim anh vậy, mà quan trọng nhất là… mình vẫn không thể làm gì cô ấy được…

Bầu không khí hơi gượng gạo…

“Em ghen à?” Lâm Mạc Tang lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm người ở dưới thân mình, cô ấy thơm quá, mùi hương nhàn nhạt thơm ngát không ngừng quanh quẩn ở chóp mũi anh khiến anh không kìm được muốn cúi đầu xuống hít hà.

“Không phải!” Tô Y Thược to giọng phủ nhận, dùng phản ứng này để giấu đi sự rung động trong lòng mình, “Anh buông ra!” Tô Y Thược giãy dụa muốn đẩy Lâm Mạc Tang trên người mình xuống.

Sự ma xát chí mạng khiến hơi thở của Lâm Mạc Tang trở nên dồn dập hơn, cô gái này không biết là mình đang đùa với lửa sao?! “Đừng nhúc nhích!” Giọng anh hơi khàn đi, cũng hơi tức giận nhìn người bên dưới.

Còn không đợi anh nói xong, cúc áo sơ mi của Tô Y Thược đã bung ra mất hai cái, để lộ xương quai xanh tinh tế cùng với nửa bầu ngực mềm mại của cô.

Tô Y Thược ngây người, quên cả giãy dụa. Rốt cuộc là áo sơ mi hãng nào mà chất lượng lại kém thế này?! Cô chỉ cử động có hai cái, làm gì đến mức lộ hết cả ra thế này?!

Trong phòng lập tức tĩnh lặng lại, chỉ nghe thấy tiếng hít thở hơi nặng nề của Lâm Mạc Tang.

Tô Y Thược định ngăn cản không muốn mình tiếp tục bị bại lộ ra theo phản xạ, kết quả là vừa đưa tay lên, còn chưa đưa tới mục tiêu thì đã bị Lâm Mạc Tang dễ dàng dùng sức khống chế lại, ép lên trên đỉnh đầu. Dù cô giãy dụa thế nào thì cũng bị anh ấn chặt xuống. Tô Y Thược nóng nảy, quên lời cảnh cáo của Lâm Mạc Tang, lại tiếp tục vặn vẹo người không chịu an phận.

Mắt Lâm Mạc Tang như muốn phun ra lửa, cô gái này cố tình khảo nghiệm sự nhẫn nại của mình sao?! Vậy thì phải khiến cô thất vọng rồi. Nghĩ rồi Lâm Mạc Tang không kìm chế được, cúi đầu đánh bất ngờ về phía cái cổ trắng mịn của Tô Y Thược. Cánh môi ấm áp khẽ hôn lên xương quai xanh tinh xảo của cô, nhìn cái đầu đang vùi vào cổ mình lúc cao lúc thấp, Tô Y Thược quên cả giãy dụa.

Lâm Mạc Tang cũng không buông cô ra, dường như đã hôn trên cổ mịn màng của cô đủ rồi, anh lại chậm rãi hướng lên trên, hơi thở nóng hổi phả vào da cô khiến cô run rẩy. Lâm Mạc Tang kề sát vào người cô, ngậm lấy vành tai cô, tỉ mỉ liếm mút như đang nhấm nháp món ngon hiếm có vậy. Tô Y Thược không kìm được lại ưm thành tiếng, ánh mắt mơ màng chợt tỉnh táo lại, họ đang làm cái gì thế này?! Nhưng đột nhiên, cô lại nhớ ra, hình như mình đã là người của anh từ rất lâu trước kia rồi…

Hết chương 107.

***

Chương 108: Suýt nữa ăn sạch cô.

Vì bị miệng lưỡi của Lâm Mạc Tang quấy phá nên vành tai của Tô Y Thược cũng đỏ hồng lên, càng mời gọi người ta tới nhấm nháp hơn.

Cảnh đẹp trước mắt đã hoàn toàn mê hoặc Lâm Mạc Tang, nếu Tô Y Thược là sát thủ do người khác phái tới, thì anh có thể đã chết mấy trăm lần rồi.

Trên phương diện này, Tô Y Thược rõ ràng là một cô ngốc, vành tai lại là nơi nhạy cảm nhất của cô, sau khi được Lâm Mạc Tang mơn trớn, cô đã không còn thần chí gì nữa, chỉ để mặc anh chiếm lấy.

Liếm mút Tô Y Thược một lúc, đầu Lâm Mạc Tang lại chậm rãi đi xuống dưới.

Nhìn phong cảnh trước mặt, những ngọn lửa như bùng lên trong mắt anh. Nửa bầu ngực như ẩn như hiện dưới lớp áo sơ mi trắng, đẹp đến mức khiến người ta không thở nổi.

Khó khăn lắm Tô Y Thược mới hồi phục lại tinh thần, đang định đẩy Lâm Mạc Tang ra, cô lại cảm thấy ánh mắt của anh khiến cô thực sự rất xấu hổ.

Lâm Mạc Tang vùi đầu xuống, bầu ngực trần lập tức bị lấp đầy.

“A…” Tô Y Thược kinh hãi kêu lên, cong người dậy muốn né tránh đầu của Lâm Mạc Tang, không ngờ lại càng khiến cơ thể mình áp sát vào cơ thể đang căng lên của anh hơn, cũng cảm nhận được ngay thứ gì đó nóng nóng đang gác lên bụng mình. Dù Tô Y Thược có ngây thơ với chuyện tình dục đến đâu thì cũng biết đó là cái gì, chợt hoảng hốt không biết phải làm sao.

Tô Y Thược áp sát vào khiến Lâm Mạc Tang khẽ trầm giọng hừm một tiếng, nụ hôn trên làn da trắng tuyết của cô càng mạnh bạo hơn. Tô Y Thược túm chặt lấy ga giường, không hiểu sao trong lòng chợt sinh ra cảm giác trống vắng…

“Đừng… đừng hôn ở đó…” Cô chỉ có thể yếu ớt phản kháng, nhưng giọng nói mang theo hơi thở gấp gáp lại bộc lộ sự mơ màng của cô lúc này.

“Pựt pựt pựt!” Lâm Mạc Tang kéo rách chiếc áo sơ mi đang ngăn cản anh thưởng thức cảnh đẹp ra, ném sang bên cạnh, không ngờ cô lại không mặc áo lót!!!

Anh hít một hơi lạnh, cảm thán: “Em đẹp quá!”

Bàn tay Lâm Mạc Tang nhẹ nhàng vuốt ve bầu ngực trắng nõn của Tô Y Thược.

Sự va chạm như có như không khiến Tô Y Thược không kìm được tiếng nỉ non khe khẽ, “Đừng…”

Vào lúc này, Lâm Mạc Tang làm sao dừng được nữa, anh không để tâm đến lời nói của Tô Y Thược, lại tiếp tục cúi đầu ngậm lấy hạt đậu đỏ của cô, nhẹ nhàng liếm láp, tay cũng không an phận vuốt ve mơn trớn. Tô Y Thược sao có thể kháng cự lại sự trêu chọc của anh được nữa, toàn thân vừa tê dại vừa ngứa ngáy.

Một lát sau, bàn tay Lâm Mạc Tang chạy dọc theo thắt lưng, trườn về phía bụng Tô Y Thược, âu yếm một chút rồi lại chậm rãi đi xuống vùng cấm địa chưa ai chạm tới kia, ve vuốt từ bên trong đùi rồi đi lên bên trên, nhẹ nhàng nghịch ngợm vùng đất thần bí kia qua lớp vải quần lót mỏng manh, lúc mạnh lúc nhẹ, bàn tay còn lại lặng lẽ phủ lên trên bầu ngực nõn nà của Tô Y Thược, vuốt ve.

Trong phòng tràn ngập tiếng thở gấp của Tô Y Thược và tiếng thở nặng nề của Lâm Mạc Tang.

Tô Y Thược đã hoàn toàn đắm chìm trong dục vọng, đưa tay lên vuốt ve tấm lưng trần của Lâm Mạc Tang theo bản năng, ánh mắt mơ màng.

Mồ hôi lấm tấm trên trán Lâm Mạc Tang, anh lại do dự!

Chết tiệt, anh không muốn làm cô bị tổn thương!

Nhưng mà… cơ thể tràn ngập dục vọng của mình như thế này… ôi… đúng là tự chuốc khổ vào người!!!

Lâm Mạc Tang đột ngột buông Tô Y Thược ra, hơi lạnh bất ngờ ập tới khiến thần chí của Tô Y Thược hơi tỉnh táo lại một chút, nghi hoặc nhìn Lâm Mạc Tang.

Bắt gặp ánh mắt vô tội của Tô Y Thược, một luồng dục vọng lại xộc thẳng lên đầu Lâm Mạc Tang. Chết tiệt, chẳng lẽ vì một năm trời không động đến phụ nữ hay sao mà lại vội vàng muốn cô như vậy chứ?! Lâm Mạc Tang nhỏ giọng chửi thề một tiếng rồi để trần nửa người trên, bước xuống giường đi thẳng vào phòng tắm. Xem ra, đêm nay không ngủ nổi rồi.

Tô Y Thược vẫn nhìn theo bóng Lâm Mạc Tang không hiểu. Anh sao thế? Hơi lạnh len lỏi đã cho cô câu trả lời, vì sao cô lại thấy mong chờ chứ?!! Tô Y Thược kêu lên một tiếng rồi trùm chăn lên đầu, mất mặt chết đi được!!!

Trưa ngày hôm sau, Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang thu dọn một chút ở Văn gia. Vừa nhìn thấy anh, cô đã đỏ bừng mặt. Đêm qua Lâm Mạc Tang ngủ trên ghế salon một đêm.

Khi đi ngang qua gã bồi bàn đêm qua đã đưa cô đến đây, Tô Y Thược vẫn bình tĩnh lướt qua như chưa từng nhìn thấy gã. Bồi bàn kia nghi hoặc nhìn cô, đến lúc nhận ra cô chính là người đêm qua gã vừa bắt về, gã liền hoảng hốt vội vàng báo với Văn Quân.

Nghe tin báo, Văn Quân lập tức tới phòng khách, lúc này Lâm Mạc Tang và Tô Y Thược đang chuẩn bị đi.

“Cậu bỏ rơi Ôn Nhi vì một người phụ nữ như vậy sao?” Giọng điệu của Văn Quân đầy vẻ chất vấn.

Lâm Mạc Tang không nói gì. Anh muốn rời khỏi đây chỉ vì cảm thấy mình không cần thiết phải tiếp tục ở đây nữa, anh muốn tìm lại trí nhớ của mình, anh không thích sống trong một thế giới có những khoảng trống như thế.

“Người phụ nữ như vậy à?! Tôi rất muốn hỏi xem trong mắt Văn tiên sinh, tôi là người phụ nữ thế nào?” Tô Y Thược cười châm chọc, sau đó lạnh giọng nói: “Dù sao cũng tốt hơn loại đàn ông vứt vợ bỏ con như Văn tiên sinh gấp trăm ngàn lần!”

Một năm trôi qua, cô đã hiểu ra rất nhiều điều, có đôi khi, lạnh lùng không phải là cách tốt nhất để đối phó với một ai đó, có một số người, phải đạp thẳng vào chỗ đau của ông ta, thì ông ta mới tỉnh ngộ được! Cho nên, cô không còn yếu đuối nữa, phải nói là, từ sau khi mất đi Lâm Mạc Tang, cô đã học được cách làm thế nào để khống chế khoảng trời của mình.

Vừa nghe câu nói của Tô Y Thược, sắc mặt Văn Quân lập tức thay đổi. Ông ta trợn trừng mắt đứng đó, không nói được lời nào, dáng vẻ suy sụp như già đi vài chục tuổi trong chớp mắt.

“Cô… cô là ai?” Văn Quân hơi run rẩy hỏi, mắt nhuộm đẫm đau thương.

“Ông không xứng được biết!” Tô Y Thược quay người chuẩn bị rời khỏi nơi khiến cô buồn nôn này, “Tôi cũng không dám ra oai trên địa bàn của Văn tiên sinh, chúng tôi nên rời đi sớm một chút là hơn!”

Lâm Mạc Tang im lặng đi theo Tô Y Thược. Cô ấy sao vậy? Vừa rồi, trên người cô toát ra cảm giác tuyệt vọng khiến tim anh nhói đau.

Văn Quân tê dại người, suýt nữa ngã xuống đất. Ông ta đã phụ bạc một người, đến tận bây giờ ông ta vẫn còn hối hận không nguôi!

“Có tâm sự gì à?” Tô Y Thược quyết định cùng Lâm Mạc Tang quay về thành phố Quyết Hoa trước. Nhìn thấy một số cảnh tượng quen thuộc, chưa biết chừng lại có thể giúp anh tìm lại được trí nhớ của mình. Lúc này, hai người đang trên đường ra sân bay, suốt cả quãng đường, Tô Y Thược hầu như không lên tiếng.

Từ sau khi gặp Văn Quân, tâm trạng của cô ảm đạm hơn rất nhiều. Tuy Tô Y Thược cố kìm nén, nhưng Lâm Mạc Tang vẫn hy vọng cô có thể nói cho anh biết. Anh muốn biết tất cả mọi chuyện của cô.

“Không thể nói cho tôi biết sao?” Nhìn Tô Y Thược vẫn không lên tiếng như trước, Lâm Mạc Tang hơi buồn bực.

“Chỉ vì không biết phải nói thế nào thôi, chuyện đã qua rồi, cứ để nó qua đi!” Tô Y Thược ngẩng đầu cười với anh, bỏ đi vẻ ủ dột lúc trước.

Tốc độ biến sắc mặt của Tô Y Thược quá nhanh khiến Lâm Mạc Tang không biết nói gì, nhất thời cũng không đoán được tâm tư của cô.

Sau đó, Tô Y Thược lại khôi phục dáng vẻ lúc trước, Lâm Mạc Tang cũng không vạch trần nụ cười gượng gạo của cô. Anh không phải là cô, cũng chỉ có thể lẳng lặng theo dõi buồn vui hờn giận của cô.

“Thiếu gia!” Vừa nhìn thấy Lâm Mạc Tang xách hành lý từ trong xe ra, thím Hoàng vui mừng kêu to.

Lâm Mạc Tang hoang mang nhìn Tô Y Thược đi sau mình.

“Thiếu nãi nãi!” Thím Hoàng càng kích động hơn. Suốt một năm không thấy họ, bà còn cho rằng họ sẽ không trở lại, không ngờ còn có thể nhìn thấy thiếu gia và thiếu nãi nãi, mắt thím Hoàng rưng rưng nước mắt.

Lâm Mạc Tang càng hoang mang hơn, mình được gọi là thiếu gia đã đành, sao Tô Y Thược lại được gọi là thiếu nãi nãi?!

“Đây là nơi anh ở lúc trước.” Tô Y Thược chỉ vào căn phòng trước mặt, nghiêm túc nói: “Đây là thím Hoàng, quản gia của anh.”

“Vậy còn em?” Lâm Mạc Tang chỉ tò mò không biết thân phận của cô là gì, nếu theo như điều anh vừa nghe được, thì không phải cô chính là…

“Vợ anh.” Tô Y Thược đỏ mặt nói rồi đi về phía thím Hoàng, không để ý đến phản ứng của Lâm Mạc Tang.

Lâm Mạc Tang ngẩn người đứng đó, cảm giác vui sướng chợt dâng lên trong lòng. Cô ấy là vợ của anh, vậy không phải cô ấy chính là người của anh sao?! Nghĩ tới đây, anh cong môi cười sung sướng, vội vàng đuổi theo bóng người đang đi xa. Thật không biết trong hai người bọn họ, ai là người lên thuyền kẻ trộm của ai, ai là người gài bẫy ai!

Hết chương 108.

***

Chương 109: Cuộc sống như thế.

“Chúng ta kết hôn rồi?” Lâm Mạc Tang nhìn thím Hoàng đặt hành lý của anh và Tô Y Thược vào chung một phòng, nghi hoặc hỏi.

“Ừm.” Tô Y Thược đang lo không biết phải giải thích với anh như thế nào về mối quan hệ của họ. Dù sao, lúc trước Lâm Mạc Tang cũng chưa từng nói thẳng với cô rằng anh ấy yêu cô bao giờ, cô không biết vị trí của mình trong lòng anh là thế nào.

Lâm Mạc Tang nhìn xung quanh, nhưng trong đầu không hề có chút ấn tượng nào cả.

“Đừng vội.” Tô Y Thược an ủi.

Lâm Mạc Tang nhìn cô, từ sau khi gặp cô, anh cũng không còn quá bận tâm đến chuyện ký ức nữa, chỉ cần có cô ở bên cạnh, anh đã cảm thấy rất bình yên rồi.

Lúc này, điện thoại di động của Tô Y Thược vang lên, trên màn hình hiển thị người gọi tới là Nhất Sát. Cô ra hiệu với Lâm Mạc Tang một cái rồi đi ra hành lang.

Nhìn theo bóng Tô Y Thược, sắc mặt Lâm Mạc Tang hơi biến đổi.

“Có chuyện gì?” Bình thường nếu không có việc gì, Nhất Sát cũng sẽ không liên hệ với cô, bây giờ gọi thế này chứng tỏ bên Liệt Diễm có chuyện. Đã hai năm trôi qua, lời hẹn ba năm của cô và Hồng Thiên cũng sắp đến. Đến lúc đó, cô sẽ rời khỏi mấy chuyện hỗn loạn này, luôn luôn ở bên anh. Nghĩ tới đây, trong lòng Tô Y Thược vô cùng thoải mái.

“Quỳ Thiên phái người đến, muốn… hẹn gặp cô.” Giọng điệu của Nhất Sát đầy vẻ nghi hoặc, hắn không biết chuyện một năm trước nên khi nghe lời mời này, ngoài việc nghi ngờ về mục đích của nó ra, hắn cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.

Nhưng đối với Tô Y Thược mà nói thì không giống như vậy. “Là Koster sao?” Giọng Tô Y Thược hơi cao lên một chút. Không ngờ vụ nổ lớn lần đó cũng không giết được hắn, có điều, cô sẽ không mù quáng đi báo thù nữa. Cái giá đắt mà cô phải trả lần trước khiến cô không thể chịu đựng nổi.

“Vâng.” Nhất Sát dừng lại một chút, “Có cần tôi đi cùng cô không?” Hắn rất lo cho cô.

“Không.” Cô có một người phù hợp hơn để đi cùng.

Quay về phòng, Lâm Mạc Tang đang đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía Tô Y Thược, không biết đang nghĩ gì. Hình như anh hơi gầy đi.

Tô Y Thược đi tới sau lưng anh, anh như không phát hiện ra, cũng không quay đầu lại.

Cô chậm rãi vòng tay ôm eo anh, úp mặt vào tấm lưng rộng của anh, nếu thời gian cứ dừng lại tại giây phút này thì tốt quá.

“Em yêu anh ta sao?”

“Yêu.” Tô Y Thược trả lời không chút do dự. Cô biết anh đang hỏi cô có yêu Lâm Mạc Tang hay không.

Rõ ràng cùng là một người, nhưng đối với câu trả lời của cô, anh vừa vui sướng lại vừa khó chịu, cảm giác như đang ăn dấm chua của chính mình vậy.

“Đúng rồi, thật ra thân phận của anh là môn chủ Quyết Tài môn, anh còn có một cậu em trai nữa, anh muốn gặp cậu ấy không?” Tô Y Thược vội vàng muốn kể cho anh nghe về chuyện quá khứ nhưng lại không nhìn thấy vẻ tức tối thoáng lướt qua mắt anh. Anh đang nghĩ, người cô yêu là mình của quá khứ, nếu anh vĩnh viễn không nhớ lại chuyện trước kia, liệu cô có rời xa anh không?

Đối với anh hiện tại mà nói, thì thế giới này chỉ tồn tại trong một năm trí nhớ, có biết bao nhiêu chuyện mà anh không biết, dường như anh chợt biến thành người ngoài vậy. Đương nhiên, anh cũng có thể hoàn toàn không cần đến những chuyện trước kia, với một người vương giả như anh, thì có hay không có quá khứ cũng không quan trọng. Nhưng vì có cô tham dự vào thế giới đã qua của anh, nên anh không muốn sống trong sự mịt mờ thêm nữa.

“Ừm.” Lâm Mạc Tang đáp.

“Nhưng mà, anh phải đi cùng em đến một nơi đã…” Giọng nói của Tô Y Thược càng lúc càng nhỏ, cho đến khi Lâm Mạc Tang nghe thấy tiếng thở đều khe khẽ vang lên sau lưng thì mới biết, không ngờ cô lại dựa vào lưng anh ngủ quên mất rồi.

Lâm Mạc Tang cứng người tại chỗ, cô gái này đứng mà cũng có thể ngủ được sao? Cô đã bao lâu không ngủ một giấc ngon lành rồi?! Anh dùng một tay khẽ đỡ lấy Tô Y Thược, chậm rãi quay người lại để cô dựa vào ngực mình. Anh thật may mắn vì trong quá khứ của mình đã có cô.

Tô Y Thược ngủ say sưa một ngày một đêm, khi tỉnh dậy, Lâm Mạc Tang đã không còn trong phòng nữa. Cô tưởng hai ngày hôm nay đều là ảo giác của mình, hoảng sợ quên cả đi dép, mặc nguyên áo ngủ ngả nghiêng chạy ra khỏi phòng. Vừa nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của cô, Lâm Mạc Tang khẽ nhíu mày, lúc thấy cô để chân trần chạy ra, anh không nói câu nào, khiêng cô lên đưa vào phòng ngủ. Tô Y Thược vẫn cười ngây ngô suốt cả quãng đường, nhéo mạnh vào người mình, cảm giác đau đớn nói cho cô biết, cô không nằm mơ, anh ấy thật sự đã quay lại!

Ánh mặt trời ấm áp phủ trên chiếc giường rộng lớn, Lâm Mạc Tang cúi đầu đi giầy cho Tô Y Thược.

“Lần sau đi ra ngoài phải đi giầy.” Lâm Mạc Tang hơi giận dữ dặn cô.

“Ừm.”

“Thay quần áo nữa.”

“Ừm.”

Đi giầy cho Tô Y Thược xong, Lâm Mạc Tang ngẩng đầu nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của cô, nhéo nhẹ vào cái mũi xinh xắn của cô rồi cưng chiều nói: “Ngốc ạ.”

Vì sự xuất hiện của Lâm Mạc Tang, thế giới của Tô Y Thược lại đong đầy hy vọng, mọi thù hận cũng không còn nữa.

Có lẽ ngay cả Lâm Mạc Tang cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ yêu một người như vậy, không cần bận tâm đến bất cứ chuyện gì, chỉ cần có cô ấy ở bên, lòng đã vui lắm rồi.

Nghe nói Tô Y Thược tìm thấy Lâm Mạc Tang, Lâm Văn Cảng lập tức bay từ thành phố A đến đây. Tuy Lâm Mạc Tang không nhớ rõ người và chuyện trước kia nhưng cũng không lãnh đạm với Lâm Văn Cảng như với những người khác. Cả ba người vui vẻ ngồi ăn cơm, tất nhiên là nếu không có bản mặt cương thi của Lâm đại gia kia.

“Anh, cả năm trời anh đi đâu vậy? Chị dâu tìm anh đến mức mà lật tung hết mọi nơi lên ấy ~”

Lâm Mạc Tang hơi dừng đũa, nhìn về phía Tô Y Thược.

“Nào, ăn đùi gà đi!” Tô Y Thược đảo mắt sang chỗ khác, hơi ngượng ngùng, gắp một chiếc đùi gà vào bát Lâm Văn Cảng để ngăn cái miệng lải nhải của cậu ta lại.

Lâm Văn Cảng lập tức quên hết, tập trung đối phó với món ăn trước mặt cậu ta.

Tô Y Thược khẽ thở phào.

“Em muốn đi đâu?” Lâm Mạc Tang hỏi. Đêm qua cô ấy nói muốn anh đi cùng đến một nơi.

“Đi gặp một người em phải hận, nhưng giờ không hận nổi nữa. Không muốn gặp nhưng lại không thể không gặp.” Dường như Tô Y Thược nhìn thấy hai người kia qua khoảng không trước mặt, Văn Quân, Koster, hai người đã hủy hoại cuộc sống của cô.

Lâm Mạc Tang không hiểu rõ ý cô lắm, có lẽ anh của lúc trước sẽ nhanh chóng hiểu cô có ý gì, nhưng anh của hiện tại lại không biết cô, không biết tất cả về cô, điểm này khiến anh hơi buồn bực.

“Chưa biết chừng còn có thể tìm lại trí nhớ cho anh, vì người đó có liên quan đến chuyện anh bị thương rơi xuống biển.” Trong đầu Tô Y Thược đang nhớ lại hình ảnh gã đàn ông đứng bên cạnh Koster đã giơ súng bắn Lâm Mạc Tang, đến bây giờ cô vẫn chưa bình tĩnh được.

“Ai?” Một hình bóng thoáng lóe lên trong đầu Lâm Mạc Tang, tiếng súng vang lên bên tai… nhưng khi anh muốn nhìn rõ hơn thì đầu lại đau nhức khiến anh không kìm được liền dùng tay đập mạnh vào đầu.

Tô Y Thược cũng nhận ra sự khác thường của Lâm Mạc Tang, vội ấn tay anh xuống, hơi sốt ruột hỏi: “Anh sao thế?”

Sau khi phát hiện ra dù có cố gắng thế nào cũng vô dụng, Lâm Mạc Tang hơi thất vọng buông tay ra, rõ ràng đã nhớ ra rồi, vì sao lại biến mất như thế?!

“Anh, anh sao thế?” Lâm Văn Cảng cũng thấy Lâm Mạc Tang khác thường, quan tâm hỏi.

“Anh ấy mất trí nhớ.” Tô Y Thược giải thích.

“Hả?!” Lâm Văn Cảng kinh ngạc, đánh rơi cả đùi gà xuống, “Mất trí nhớ á?”

“Ừm.” Thấy Lâm Mạc Tang hơi chán nản, Tô Y Thược nghĩ có lẽ nên nói hết cho anh ấy biết chuyện trước kia, chưa biết chừng còn có thể nhớ ra gì đó. Vì đó, cô chậm rãi kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra, ngay cả Mộ Dung Ngữ Yên, Tống Tâm Di, Âu Dương Tuyết cũng kể hết, không bỏ sót một ai cả. Nhắc đến khoảng thời gian hai người kết hôn giả, cô lén quan sát phản ứng của anh, nhưng kết quả là không nhìn ra được gì cả, khiến cô hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của anh.

Chờ Tô Y Thược nói xong, Lâm Văn Cảng đã sợ đến ngẩn người. Không ngờ sau khi từ thành phố A đến thành phố Quyết Hoa, hai người họ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Vẻ mặt Lâm Mạc Tang nặng nề không nói. Tô Y Thược khó hiểu, anh không có gì cần hỏi sao?

“Vậy còn em? Em là ai?” Còn đang thắc mắc vì sao anh không lên tiếng thì Lâm Mạc Tang đã cất tiếng hỏi.

“Em?! Anh muốn biết chuyện gì?”

“Toàn bộ.” Anh không mấy quan tâm trước kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh chỉ muốn biết tất cả mọi thứ về cô, cuộc sống, cùng với những chuyện đã xảy ra với cô.

“Ăn no chưa?” Ánh mắt sắc như đao của Lâm Mạc Tang quét về phía Lâm Văn Cảng, thằng em trai này chả khác nào bóng đèn!!!

Hết chương 109.

***

Chương 110: Cô yêu anh của quá khứ, hay là anh của hiện tại?!

Lâm Văn Cảng đang định phản kháng một chút nhưng lại bị ánh mắt của ông anh hạ gục trong một giây, ngượng ngùng thu vuốt lại: “Em… em về trước…” Rất biết điều.

Lâm Mạc Tang hài lòng thu lại ánh mắt sắc bén của mình, phẩy tay áo.

Trong lòng Lâm Văn Cảng đầy ấm ức, anh trai cậu ta mất trí nhớ thật á? Vì sao vẫn đen tối như thế chứ? Đùi gà của cậu…

Chờ Lâm Văn Cảng đi rồi, hai người hơi im lặng một chút.

“Koster.” Tô Y Thược vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Lâm Mạc Tang.

Khi nghe thấy cái tên này, trong đầu Lâm Mạc Tang hiện lên chút bóng dáng mơ hồ, dường như còn có rất nhiều người đằng trước. Một năm vừa rồi, anh rất hay nằm mơ, mơ thấy một người giằng co với cả đám người. Anh rất muốn đưa người kia đi, nơi đó dường như rất nguy hiểm, nhưng anh không có cách nào cả nên luôn giật mình tỉnh dậy, nửa đêm đứng hút thuốc một mình, cuối cùng cũng hết cả buồn ngủ.

“Quỳ Thiên.” Lâm Mạc Tang thốt lên theo phản xạ.

Mắt Tô Y Thược chợt lóe sáng: “Anh nhớ ra rồi?”

Nhìn dáng vẻ của cô, không hiểu sao Lâm Mạc Tang thấy hơi bực bội, anh không nhớ ra bất cứ chuyện gì cả, chắc hẳn cô ấy rất thích mình trước kia nhỉ… Nghĩ vậy, mặt Lâm Mạc Tang hơi lạnh đi, “Không!”

Tia sáng trong mắt Tô Y Thược tắt hẳn.

Lâm Mạc Tang càng bực hơn, giọng điệu bất giác có vẻ xa cách: “Hắn hẹn em bao giờ?”

“Ừm, 15 tháng sau, anh có rảnh không?” Giọng điệu chợt trở nên lãnh đạm của Lâm Mạc Tang khiến Tô Y Thược hơi khó hiểu, anh sao thế?

“Ừ.” Lâm Mạc Tang đáp lại một từ đơn giản rồi quay người ra ngoài, cũng không thèm liếc Tô Y Thược lấy một cái.

Tô Y Thược ngớ người, không phải hai hôm nay vẫn bình thường sao?

Lâm Mạc Tang đi khỏi nhà suốt cả ngày trời, đến nửa đêm cũng chưa thấy về. Một mình Tô Y Thược đứng trong căn phòng trống rỗng, sắc mặt khó coi. Anh ấy không hề nói với mình là anh ấy đi đâu, Lâm Mạc Tang trước kia sẽ không đi trắng đêm không về, cũng sẽ không để một mình cô chờ, lại càng không muốn cô lo lắng cho anh. Gọi điện thoại không ai nghe, cuối cùng Tô Y Thược vẫn lo anh gặp chuyện không may, liền ra ngoài tìm anh.

Lúc này, Lâm Mạc Tang đang ngồi uống rượu trong quán bar “0 độ” với Michael. Hiển nhiên là Lâm Mạc Tang đã thu hút rất nhiều ánh mắt về phía này. Tuy Michael không đẹp như Lâm Mạc Tang, nhưng cũng thuộc dạng trêu hoa ghẹo nguyệt.

Hai người uống Vodka, trò chuyện về hai cô gái khiến họ đau đầu.

“Này, cậu không cưới Ôn Nhi thật à?” Michael nghi hoặc hỏi

Lâm Mạc Tang nhấp một ngụm rượu, lắc lắc ly rượu trong tay, đáp: “Không, tôi… có vợ rồi.” Nói xong, anh khẽ nhíu mày, lại nhấp một ngụm nữa.

“Hả?” Michael hết hồn, sặc luôn ngụm rượu trong cổ, nuốt không được, nhả ra cũng không xong, mặt đỏ bừng lên. Không ít người quay sang nhìn họ.

Hiếm khi Lâm Mạc Tang nổi lòng tốt đưa tay ra vỗ lưng giúp anh ta.

“Ai… Là ai?” Michael trợn trừng mắt hỏi. Anh ta cứ nghĩ Lâm Mạc Tang không muốn cười Ôn Nhi là vì không thích phụ nữ, không ngờ cậu ta lại nói là đã kết hôn rồi! Đúng là chuyện lạ thế kỷ!

“Cậu gặp rồi.”

Trong đầu Michael chợt hiện lên khuôn mặt của cô gái từng gặp hai lần kia. Anh ta cứ tưởng Lâm Mạc Tang chỉ dùng cô ấy để chắn Văn Ôn Nhi, không ngờ lại là thật.

“Cậu kết hôn bao giờ? Không phải vừa rồi cậu mới biết cô gái kia sao? Làm sao mà kết hôn được?” Michael có vô số thắc mắc.

Lâm Mạc Tang lười phải trả lời từng câu một: “Trước khi mất trí nhớ.”

“Vậy cậu còn bắt chước tôi uống rượu giải sầu cái gì?! Bây giờ lúc nào Ôn Nhi cũng nhớ đến cậu, không thèm để ý đến tôi…” Giọng điệu của Michael đầy ai oán, sao cô ấy không nhìn ra điểm tốt của anh ta chứ?

“Cô ấy yêu tôi trước kia.” Lâm Mạc Tang âm u nói, lại uống thêm một ngụm rượu nữa.

Michael không hiểu ý cậu ta lắm, cậu ta trước kia với cậu ta bây giờ không phải đều là một người sao?! Yêu ai thì có gì khác?! Nhưng anh ta lại có thể nhận ra một điều từ câu nói của cậu ta —

“Cậu yêu cô ấy à?” Michael tò mò hỏi. Không ngờ Lâm Mạc Tang mà cũng biết yêu ai đó, anh ta thật hối hận vì đã không tìm hiểu kỹ về cô gái kia.

Bàn tay cầm ly rượu của Lâm Mạc Tang hơi run lên, câu hỏi này, chính anh cũng từng tự hỏi rồi, nhưng không có lần nào câu trả lời lại rõ ràng như lúc này. Anh yêu cô!!! Anh của quá khứ, và anh của hiện tại đều yêu cô! Nhưng còn cô thì sao? Cũng yêu anh của hiện tại sao?! Do do dự dự thế này thật không giống Lâm Mạc Tang, nhưng ai sa vào lưới tình cũng đều trở nên nhạy cảm, Lâm Mạc Tang cũng không ngoại lệ.

“Tiên sinh, một mình à?” Một tiếng nói dịu dàng vang lên sau lưng hai người, Michael quay đầu, đó là một người phụ nữ trang điểm đậm nhìn rất xinh đẹp, ánh mắt lại nhìn Lâm Mạc Tang chằm chằm. Anh ta than thầm, lại một kẻ thích khiêu chiến nữa.

Dựa vào sự hiểu biết của anh ta về Lâm Mạc Tang, thì kết cục cuối cùng của loại phụ nữ thế này chỉ có một, đó là bị phớt lờ. Có điều, hiếm khi có cơ hội chơi xỏ Lâm Mạc Tang một lần, anh ta không thừa cơ để báo thù mấy lần trước thì trong lòng anh ta sẽ không thoải mái được, vì… anh ta đã nhìn thấy một bóng người đang đi về phía này.

Mà Lâm Mạc Tang thì không quay đầu lại, nên cũng không phát hiện động tĩnh ngoài cửa.

“Đúng vậy, cậu ấy ngồi một mình thôi.” Michael lập tức chào đón người phụ nữ kia. Người phụ nữ kia nghe vậy cho rằng mình có cơ hội, lập tức õng ẹo đi về phía họ, ngồi xuống cạnh Lâm Mạc Tang.

Tô Y Thược vừa bước vào cửa đã nhìn thấy hình ảnh Lâm Mạc Tang ngồi cùng một người phụ nữ, tuy không nhìn thấy sắc mặt của anh, nhưng người phụ nữ kia đang cười cợt nói gì đó với anh khiến Tô Y Thược chợt nổi giận!

Hành vi của Michael khiến Lâm Mạc Tang hơi nghi hoặc, cậu ta biết rõ mình chưa bao giờ để phụ nữ tiếp cận, hơn nữa, mùi nước hoa của người phụ nữ này quá nồng nặc, khiến anh không thể chịu được, lại thầm nhớ nhung mùi hương thơm nhè nhẹ của Tô Y Thược.

Tô Y Thược đang định lao tới, nhưng nhấc chân lên lại do dự, đây là quyền tự do của anh, cô có lý do gì để quản lý anh. Lúc trước cô ỷ vào việc anh không thích Văn Ôn Nhi nên mới ngang ngược chiếm lấy anh, có điều, bây giờ anh lại vui vẻ trò chuyện với người phụ nữ kia… Ánh mắt Tô Y Thược cay xè, chậm rãi buông lỏng hai nắm tay ra, cô không thể tỏ ra tầm thường như vậy được…

Nhìn Tô Y Thược đứng ngẩn người ngoài cửa, ánh mắt của cô khiến Michael không đành lòng, đang định đuổi người phụ nữ này đi.

“Cút!” Đôi môi mỏng của Lâm Mạc Tang khẽ hé mở, chỉ nói một chữ duy nhất.

Người phụ nữ vốn cho rằng mình rất hấp dẫn, lập tức bị giọng nói lạnh lùng của Lâm Mạc Tang hù dọa. Dựa vào kinh nghiệm của cô ta, nếu bình thường người đàn ông không muốn bị bắt chuyện thì sẽ phải từ chối ngay từ đầu chứ? Không phải vừa rồi mới nói chuyện bình thường sao?!

“Cho cô hai giây!” Lâm Mạc Tang không thèm liếc cô ta lấy một cái. Anh không biết rốt cuộc Michael muốn gì, tâm trạng của anh hôm nay đã bực bội lắm rồi mà cô ta còn nói liến thoắng không ngừng, khiến anh chỉ muốn giết người.

“Chúng ta vừa nói chuyện vui vẻ cơ mà?” Cô ta vừa dịu giọng nói, vừa mờ ám vẽ vòng tròn trước ngực Lâm Mạc Tang.

Đương nhiên Tô Y Thược cũng nhìn thấy rõ hình ảnh này, nhất thời giận dữ không nói được thành lời, quay người chuẩn bị bỏ đi. Cô sợ rằng nếu còn tiếp tục ở đây, sẽ còn nhìn thấy nhiều hình ảnh khiến cô khó chịu hơn! Lâm Mạc Tang, anh giỏi lắm!!!

Lâm Mạc Tang căm ghét hất mạnh tay cô ta ra khiến cô ta ngã xuống đất, rồi cầm khăn lau đi nơi vừa bị chạm vào của mình, đứng dậy đi ra cửa.

Michael giật mình kinh hãi, thôi xong rồi. Anh ta chưa kịp ngăn cản, Lâm Mạc Tang đã quay người, một bóng hình quen thuộc chợt đập vào mắt anh, tâm trạng vốn bực bội lập tức khựng lại một giây, sao cô ấy lại ở đây?!

Có điều, anh cũng chỉ nhìn thấy bóng lưng Tô Y Thược, cô ấy đang từ từ đi về phía xa kia, bước chân có vẻ hơi nặng nề.

Người phụ nữ ngã trên đất không dám lên tiếng nữa. Đây không phải là con mồi mà cô ta nên nhắm vào, cô ta không thể chọc vào người đàn ông này được. Lúc này trong lòng Michael cũng rất bất an, ánh mắt càng lúc càng trầm trọng của Lâm Mạc Tang khiến anh ta bất an.

“Tôi sẽ tặng cậu quà đáp lễ.” Lâm Mạc Tang lạnh lùng nói rồi nhanh chóng đi về phía Tô Y Thược vừa rời đi.

Michael cảm giác có luồng hơi lạnh dâng lên từ đáy lòng. Hình như anh ta vừa làm ra chuyện rất bất lợi với mình rồi!!!

Hết chương 110.

 

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s