Kết Hoạch Bắt Cừu – Chương 101+102+103+104+105

Kết Hoạch Bát Cửu – Chương 101+102+103+104+105

Dịch: Mẹ Cherry

Chương 101: Người không quen, trái tim thấy quen.

Người đàn ông được gọi là Berg lẳng lặng thưởng thức ly Thiên Túy trong tay mình, không để ý đến người nói.

Anh đã chú ý đến cô gái này một năm. Nghĩ tới đây, anh khẽ nhíu mày.

Một năm trước, anh tỉnh lại ở nhà ba nuôi, phải nói là tỉnh lại trong nhà của người đàn ông tự xưng là ‘ba nuôi’ của anh. Lúc đó, anh quên hết sạch mọi chuyện. Anh tên là gì, anh là ai. Tất cả đều do ba nuôi nói cho anh biết. Trực giác của anh cũng rất phản cảm với chuyện mà ông ấy nói với mình, anh cứ cảm thấy mình đã quên đi chuyện gì đó rất quan trọng.

Trong lúc mơ mơ hồ hồ, anh lại đi tới quán bar này, hơn nữa còn tạo thành thói quen mỗi ngày đều tới đây một lần. Ngay ngày đầu tiên, cô gái với mái tóc đen dài chấm thắt lưng kia đã hấp dẫn ánh mắt của anh. Anh cảm thấy cô rất quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra.

Vì thế, mỗi lần cô gọi Thiên Túy, anh cũng yên lặng uống cùng cô một ly, mà mỗi lần anh không kìm được muốn tiếp cận cô, thì không hiểu sao tim lại nhói đau.

Người này chính là Lâm Mạc Tang, mặt nạ trắng bạc che đi khuôn mặt tuấn mỹ của anh, chỉ để cho người ta nhìn rõ đôi mắt xếch như tỏa sáng kia.

Booth đưa cho Tô Y Thược ly Thiên Túy đã thả chút thuốc ngủ, đôi mắt của cô ấy đen thẫm vào như vậy, không biết đã bao nhiêu ngày không nghỉ ngơi tử tế rồi.

Tô Y Thược nhận lấy, lập tức uống ngay không chút do dự.

Đôi mắt Lâm Mạc Tang tối sầm lại, cô gái này không có ý thức đề phòng gì sao?! Một mình đến mấy nơi như quán bar này vào lúc nửa đêm mà lại không biết đề phòng. Không hiểu sao anh hơi tức giận.

“Xem ra cô gái này thảm rồi…” Người đàn ông vừa lên tiếng lúc trước khẽ tiếc nuối cảm thán, dung mạo và khí chất khác thường của cô gái kia, chà chà, thật đúng là một đôi trai tài gái sắc với người đàn ông đang ngồi cạnh anh ta đây, chỉ tiếc là Berg chưa bao giờ thích phụ nữ. Nếu không phải cậu ta có vợ chưa cưới, thì anh ta còn nghi ngờ không biết có phải cậu ta đồng tính hay không.

Lâm Mạc Tang liếc nhìn cậu bạn Michael của mình một cái, người kia lập tức im miệng.

Chỉ một lát sau, Tô Y Thược cũng chầm chậm nằm úp lên quầy bar ngủ. Booth lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Tư Trần, báo hắn tới đón Tô Y Thược.

Lâm Mạc Tang nhìn cô gái ghé vào quầy bar, chép chép miệng ngủ kia, hình như cô ngủ không quá yên giấc, lông mày nhíu chặt lại, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó.

Lâm Mạc Tang bất giác đứng dậy đi về phía cô.

“Berg?” Michael nghi hoặc nhìn anh, cậu ta định đi đâu? Anh ta cũng không nghĩ rằng cậu ta sẽ cứu cô gái mà cậu ta căn bản không quen biết kia.

Lâm Mạc Tang vẫn bước từng bước vững vàng đi tới bên quầy bar, chiếc mặt nạ tinh xảo mê hoặc của anh như tản ra luồng khí tức mạnh mẽ thu hút không ít người. Anh lẳng lặng nhìn Tô Y Thược đang ngủ say rồi đột ngột ngồi xuống, đưa ngón tay thon dài ra xoa nhẹ vào đôi lông mày nhíu chặt của cô. Dường như Tô Y Thược cảm nhận được, khẽ nhích lại gần tay anh.

“Khụ khụ, tiên sinh.” Booth vừa gọi điện thoại xong, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ngay hình ảnh kỳ quái này, chợt không biết phải nói gì. Cảm giác đầu tiên của anh ta về Lâm Mạc Tang chính là bất cứ ai cũng không thể chọc vào người đàn ông này được. Cô gái này thật đúng là mầm họa!!!

Lâm Mạc Tang giật mình ngẩng đầu lên hơi ngơ ngác nhìn Booth, ba giây sau mới giật mình tỉnh lại. Anh làm sao thế này? Anh chưa bao giờ để người khác chạm vào mình, nhưng lại chủ động đi chạm vào một người con gái.

Lâm Mạc Tang thu tay lại, rời khỏi làn da trắng mịn kia, trong lòng hơi mất mát. Anh cũng không để ý tới Booth nữa, quay người định bỏ đi. Chính anh cũng cảm thấy rất buồn bực với hành vi vừa rồi của mình. Anh chưa bao giờ xen vào việc của người khác như thế.

Michael há hốc mồm nhìn một màn vừa rồi bên quầy bar, anh ta chưa từng nhìn thấy trong mắt Berg có sự quan tâm, cưng chiều và những tình cảm phức tạp khác như thế bao giờ. Thậm chí, khi đối mặt với Văn Ôn Nhi, vợ chưa cưới của cậu ta, thì cậu ta cũng chỉ luôn lạnh lùng, giờ lại vô cùng thân thiết với một cô gái xa lạ như vậy, thực sự khiến anh ta kinh ngạc.

“Đừng đi!” Cô gái ghé đầu vào quầy bar khẽ nỉ non, giọng nói rất nhỏ chứa đầy sự đau khổ đã kìm lại bước chân đang định bỏ đi của Lâm Mạc Tang trong nháy mắt.

Lâm Mạc Tang không hiểu cảm giác không nỡ, níu kéo trong lòng mình từ đâu mà có, cảm giác thỏa mãn ngập tràn khi vừa chạm vào cô lại là thế nào… Không được, vì muốn làm rõ tất cả, anh quyết định phài ‘cứu’ cô gái này trước đã.

Lâm Mạc Tang kiên quyết quay lại, dùng tốc độ sét đánh khiêng Tô Y Thược lên vai mình, không nói lời nào đi thẳng ra ngoài quán bar. Trong lúc ngủ mơ, đương nhiên Tô Y Thược không có trực giác gì cả, chỉ hơi giật giật người thay đổi tư thế thoải mái theo bản năng rồi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

“Này! Berg, cậu đi đâu thế?!” Michael phản ứng đầu tiên, vội vàng đặt tiền lên bàn rồi chạy theo Lâm Mạc Tang.

Booth đã hoàn toàn kinh ngạc ngẩn ra với màn bắt người liền mạch này.

Quán bar lập tức yên tĩnh lại.

“Y Thược aaaaaaaaaaaa…” Tiếng gọi to vang lên trong quán bar, chỉ tiếc là người cần phải nghe thì lại không nghe thấy.

Booth không dám chậm trễ, lập tức gọi lại cho Diệp Tư Trần.

Lâm Mạc Tang khiêng Tô Y Thược vào trong xe, khởi động xe xong mới chợt phát hiện ra không biết mình định đi đâu…

Vì thế, Lâm Mạc Tang tùy ý chạy xe đến nơi mà bây giờ anh muốn đi. Michael ở phía sau xe ai oán nhìn chiếc xe vút gió lao đi, hít sâu một hơi, thế đạo gì thế này, vì sao người chịu thiệt luôn là anh ta?!

3-4h sáng trên bờ biển, chính là thời khắc sắp đến bình minh.

Bờ biển tĩnh lặng, trừ tiếng sóng biển vỗ vào bờ ra, thì hoàn toàn tĩnh lặng. Lâm Mạc Tang và Tô Y Thược cùng nằm trên bờ cát, anh để cô gối đầu lên ngực mình để tránh bị cát lọt vào, đưa tay ra nghịch ngợm mái tóc của cô, trong mắt đầy vẻ yên bình.

“Rốt cuộc cô là ai?” Giọng nói Lâm Mạc Tang lộ ra chút nghi hoặc. Ánh mặt trời mới rạng chiếu lên mặt hai người, hơi thở ấm áp của Tô Y Thược phả vào người Lâm Mạc Tang, đột nhiên anh chợt có hy vọng thời gian dừng lại ở đây, anh không muốn buông cô gái này ra!

Lượng thuốc Booth bỏ vào đủ để Tô Y Thược ngủ ngon đến 8 tiếng, chỉ cần không bị ngoại lực đánh thức.

Mặt trời hơi ló dạng, làm nổi bật màu nước biển xanh biếc khiến người ta mê mẩn, nhưng Lâm Mạc Tang lại chỉ nhìn người con gái trong lòng mình, trừ cô ấy ra, anh không nhìn thấy gì cả.

Hai cơ thể gần sát vào nhau trên bờ cát hòa với cảnh đẹp này tạo nên một phong cảnh yên bình tuyệt mỹ trên bờ biển.

“Không phải ở đây đâu, trên bờ biển chỉ có một đôi tình nhân thôi, chúng ta đi tìm chỗ khác xem.” Đột nhiên có người phá vỡ hình ảnh yên bình này. Lâm Mạc Tang nhìn về phía phát ra tiếng nói, có hai người đang đi về phía họ.

“Nhị thiếu gia bảo chúng ta phải tìm thật kỹ, nếu Tô tiểu thư mà có chuyện gì thì cả hai chúng ta không gánh nổi đâu!” Người lớn tuổi hơn nghiêm mặt nói.

Tô tiểu thư? Là cô ấy sao? Trong đầu Lâm Mạc Tang có gì đó thoáng hiện lên một chút, nhưng lại nhanh đến mức anh không nắm bắt được, còn đang suy nghĩ thì hai người kia đã gần đi đến bên họ rồi.

Lâm Mạc Tang cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng của người trong lòng mình, vừa để ý mấy người bên cạnh. Anh không thể để họ phát hiện ra cô, còn vì cái gì, thì chính anh cũng không biết.

Hiển nhiên hai người kia đã thấy rõ họ đang làm gì, lập tức đứng sững lại không biết phải làm sao.

“Đại ca, em đã bảo đó là một đôi tình nhân rồi mà. Chúng ta đi thôi, làm phiền người khác không tốt lắm…” người nhỏ tuổi hơn xấu hổ nói rồi kéo người kia đi khỏi đây.

Chỉ một lát sau, hai người kia liền rời khỏi bờ biển.

Nhưng Lâm Mạc Tang vẫn còn đang hôn Tô Y Thược, anh đắm chìm trong hương thơm mê người của cô, không thể kiềm chế được. Cho đến tận khi người trong lòng vùng vẫy, anh mới chợt nhận ra không ngờ mình lại biến thành một tên ‘sói háo sắc’ khiến người ta sợ hãi.

Anh vội vàng buông lỏng cánh tay đang ôm siết lấy Tô Y Thược ra, ổn định hơi thở hỗn loạn của mình, môi Tô Y Thược bị hôn hơi sưng đỏ lên nhưng cũng không vì thế mà tỉnh lại.

Lâm Mạc Tang khẽ thở phào, lại cảm thấy hành vi hôm nay của mình thực sự không giống mình, không ngờ anh lại hôn một cô gái xa lạ!

Lúc này, Tô Y Thược đang ngủ mơ cũng không muốn tỉnh lại, dường như cô cảm thấy anh đang ở ngay bên cạnh mình, chỉ sợ mở mắt ra anh sẽ lập tức biến mất.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Lâm Mạc Tang không đánh thức cô vì anh không biết đến lúc đó phải giải thích với cô như thế nào, hơn nữa, giải thích cũng không phải là chuyện anh biết làm.

Hết chương 101.

***

Chương 102: Lạc mất.

Bờ biển rạng sáng hơi se lạnh, Tô Y Thược nằm trong lòng Lâm Mạc Tang khẽ co người lại. Cảm thấy cô có vẻ hơi lạnh, Lâm Mạc Tang khẽ buông cô ra, đi về phía cửa hàng tiện lợi ở đằng xa.

Anh muốn chờ cô gái này tỉnh lại, rồi hỏi xem cô có biết anh không. Anh không nghĩ vô duyên vô cớ mà mình lại có cảm giác quen thuộc với cô ấy như vậy. Trực giác của anh chưa bao giờ lừa gạt anh.

Nghĩ vậy, Lâm Mạc Tang mua xong đồ rồi cầm chăn lông đi về phía ban nãy.

Khi đứng ở đằng xa nhìn thấy một người đàn ông khác ôm cô, anh thực sự muốn giết người đàn ông đó. Đúng, là lần đầu tiên anh có cảm giác muốn giết người. Anh phát hiện ra rõ ràng mình đang ghen, đặc biệt là khi nhìn thấy nụ cười chết tiệt trên khóe môi người đàn ông kia.

Nhìn Tô Y Thược trong lòng mình, Diệp Tư Trần nở nụ cười cưng chiều, rốt cuộc cũng tìm được cô ấy.

Lâm Mạc Tang lạnh lùng nhìn bóng người đang bế cô dần biến mất dưới ánh bình minh, hai nắm đấm siết chặt khẽ buông lỏng ra…

***

“Alo alo, Y Thược, cô có ổn không? Có chỗ nào không thoải mái không?” Tô Y Thược ngủ thẳng đến trưa mới tỉnh dậy, vẫn còn đang mơ màng đã bị điện thoại của Booth quấy rầy.

“Không.” Đây là lần thứ ba Tô Y Thược trả lời anh ta.

Booth ở đầu dây bên kia khẽ thở phào một cái, “Không là tốt rồi, không là tốt rồi.” Nói xong liền cuống quít cúp điện thoại.

Tô Y Thược hơi tò mò, rốt cuộc mình về nhà như thế nào. Rõ ràng hôm qua cô chỉ uống hai ly Thiên Túy, sao cứ như là uống rượu say khướt giống Booth nói nhỉ? Hơn nữa, trong giấc mơ cô còn cảm giác được hơi thở rất quen thuộc mà nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Nghĩ đến đây, Tô Y Thược khẽ giật mình.

“Tỉnh rồi à?” Diệp Tư Trần bê một bát cháo đi tới bên Tô Y Thược.

“Ừ.” Cảm giác mơ màng khi vừa tỉnh dậy của Tô Y Thược đã biến mất, thấy thoải mái hơn rất nhiều. Uống rượu say rồi tỉnh dậy cũng sẽ không giống như thế này, thế nên, chắc chắn Booth có chuyện giấu cô.

“Hôm qua cảm ơn anh.”

“Giữa chúng ta cần phải nói cảm ơn sao?” Diệp Tư Trần cười gượng, nhìn cô hơi chua xót.

Tô Y Thược dời mắt đi, ánh mắt của Diệp Tư Trần khiến cô thấy rất áy náy. Trừ Lâm Mạc Tang ra, cô sẽ không thích bất cứ ai. Nếu không phải vì Diệp Thiên Duyên bảo cô ở lại, nói là xem như trả lại anh ta một ân tình, thì cô đã sớm rời khỏi đây rồi.

Diệp Tư Trần nhận ra cô lại cố tình xa cách hắn, vẻ mong chờ trong mắt cũng ảm đạm đi.

Một năm, cô vẫn còn tìm anh ta. Ngày đó Diệp Thiên Duyên chỉ tìm thấy một mình cô, không biết Lâm Mạc Tang sống hay chết. Mà sau khi tỉnh lại, câu đầu tiên cô hỏi chính là Lâm Mạc Tang đâu. Đến tận bây giờ, sự tuyệt vọng trong mắt cô lúc đó vẫn còn rõ rệt trong đầu hắn.

Cho đến khi họ nói với cô rằng không tìm được thi thể của anh ta, cô mới có chút sinh khí, dù là ai cũng hiểu được, trong vụ nổ lớn như thế, anh ta còn bị thương nặng thì xác suất sống sót gần như bằng 0.

“Em nghỉ ngơi thêm một chút đi, tôi không quấy rầy em nữa.” Nói xong, Diệp Tư Trần đi thẳng ra ngoài cửa.

“Anh… đừng lãng phí thời gian.”

Bước chân Diệp Tư Trần cũng không dừng lại: “Tôi biết.”

Tô Y Thược khẽ thở dài, cô vốn có thể hoàn toàn không cần để ý đến hắn, nhưng hắn thực sự đối xử với cô rất tốt mà không cần cô đáp lại khiến trong lòng cô rất áy náy.

Cô bình ổn lại cảm xúc của mình rồi gọi điện thoại cho Nhất Sát: “Nghe nói gần đây Thanh bang có chút động tĩnh, anh giám sát chặt chẽ một chút.”

“Vâng.” Nhất Sát đáp.

“À… bên phía Tứ Sát có tin tức gì không?” Tô Y Thược thận trọng hỏi. Vô số lần thất vọng khiến cô không dám mở miệng hỏi nữa.

Đầu dây bên kia im lặng một chút.

“Không.” Quả nhiên, tuy đã biết rõ câu trả lời, nhưng cảm giác mất mát nồng đậm vẫn dâng lên trong lòng Tô Y Thược khiến cô cũng không nói được gì.

“Anh ấy thực sự quan trọng với cô như thế sao?” Nhất Sát vẫn còn nhớ rõ, người đàn ông đó đối xử với cô rất tốt, mà tính cách lãnh đạm của cô lại khiến cho hắn lúc đó không thể nhìn thấu được tâm tư của cô. Hắn không biết cô yêu người đàn ông kia được bao nhiêu, cho đến suốt một năm nay, chấp niệm rất sâu của cô đã đánh bại hắn.

“Đúng thế, còn quan trọng hơn mạng sống.” Tô Y Thược bình tĩnh đáp.

Nhất Sát im lặng rồi cúp máy.

Tô Y Thược sờ lên môi mình, cảm giác hơi tê tê đau đau, thế này… làm sao thế nhỉ? Mùi hương cỏ xanh kia vẫn quanh quẩn trên môi cô rất lâu không tan đi.

Vẫn là đêm khuya, Tô Y Thược nhíu mày nhìn Booth cố tình không để ý đến mình.

“Booth.”

Booth bị Tô Y Thược gọi tên chợt hoảng hốt “hả” một tiếng, dáng vẻ rõ ràng là có tật giật mình.

Lâm Mạc Tang nhìn cô gái tối qua vừa bị bỏ thuốc, đêm nay lại đúng giờ tới quán bar kia, vẫn ngồi ở vị trí chưa từng thay đổi kia. Cô gái này không biết là tối hôm qua chính mình suýt nữa bị người ta bán mất sao, hay là vẫn đơn thuần cho rằng tên bartender kia sẽ không làm hại mình? Dáng vẻ thân quen của cô và tên bartender cũng khiến anh cảm thấy vô cùng bực bội.

“Berg, lần trước cậu đưa cô ấy đi đâu vậy, sao lại bỏ tôi lại rồi đi thẳng thế…” Michael ai oán nhìn Lâm Mạc Tang, lại phát hiện ra anh đang xuất thần nhìn chằm chằm cô gái kia. Anh ta lắc đầu bó tay, xem ra có uẩn khúc gì đó…

Bên phía quầy bar.

“Đêm qua…” Tô Y Thược làm ra vẻ vô cùng khổ sở, vùi đầu xuống.

Suốt một năm nay, Booth chưa từng thấy Tô Y Thược lộ vẻ bi thương như này bao giờ, vội vàng đoán không biết có phải đêm qua đã xảy ra chuyện gì không, có phải Y Thược bị người ta ức hiếp không.

“Y Thược… cô… biết rồi à?” Booth khó xử nói.

Vừa nghe anh ta nói vậy, Tô Y Thược khẳng định là có chuyện gì đó, tiếp tục ai oán đáp, “Ừm.” Từ ‘ừm’ đó khiến người ta nghe mà không khỏi run lên.

“Chết tiệt, tôi biết ngay mà!!! Y Thược, tôi có lỗi với cô!!! Vốn là vì tôi thấy hai hôm nay cô quá mệt mỏi, nên hôm qua mới bỏ chút thuốc ngủ vào rượu của cô rồi gọi Diệp Tư Trần đón cô về. Ai ngờ giữa đường lại xuất hiện một gã đàn ông cướp cô đi mất… Xin lỗi cô, cô đánh tôi đi, trách tôi đi. Đều là lỗi của tôi!” Booth kích động phun hết mọi chuyện ra, dáng vẻ như tùy cô đánh mắng vậy.

Nghe anh ta nói cả tràng dài, Tô Y Thược nhanh chóng tiêu hóa mấy lời anh ta vừa nói. Như vậy là trước khi Diệp Tư Trần tìm được cô thì đã có người đưa cô đi à?! Cảm giác quen thuộc trong mơ của cô chắc chắn sẽ không phải là cảm giác sai. Nghĩ tới đây, hô hấp của cô cứng lại.

Cô lập tức kéo nơ bướm của Booth lại, khiến anh ta không thể không tới gần Tô Y Thược: “Người đưa tôi đi đâu?” Tô Y Thược sốt ruột hỏi, trong mắt như dấy lên những ngọn lửa nhỏ, tỏa sáng lấp lánh.

“Khụ khụ khụ khụ. Y Thược, không sao đâu, chỉ là một lớp màng thôi mà, cô đừng kích động…”

“Mau nói cho tôi biết người kia ở đâu?!”

Booth vẫn còn muốn khuyên Tô Y Thược nghĩ thoáng ra, nhưng sau đó thật sự bị cô kéo không thở nổi, liền run tay chỉ về góc Lâm Mạc Tang ngồi.

Tô Y Thược lập tức buông anh ta ra, đi về phía kia.

Booth điều chỉnh hơi thở, nhìn theo bóng dáng hùng hổ của Tô Y Thược, muốn giữ chặt lấy cô, tiếc là có lòng mà không có lực.

Có điều… người ngồi trong góc kia không phải là anh…

Người béo phệ ngồi chỗ đó, làm sao có thể là anh được! Tô Y Thược sững người đứng lại, chợt rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống đất.

Một chiếc khăn tay trắng muốt xuất hiện trước mặt cô, cô lại không hề động đậy như tượng đá. Tô Y Thược cảm thấy tim mình đã chết rồi, không còn đập nữa, chỉ còn lại cái xác rỗng này thôi.

Đột nhiên, chiếc khăn tay kia tự cử động, nhẹ nhàng lau lên má cô, rất nhẹ rất mềm mại, giống như sợ làm đau cô vậy.

“Cô có ổn không?” Giọng nói của chủ nhân chiếc khăn tay cũng ôn hòa y như nó.

Tô Y Thược lập tức quên khóc, giọng nói này rất quen thuộc, quen thuộc đến mức đêm nào cũng vang lên bên tai cô, lúc này lại thật sự xuất hiện bên cạnh cô khiến cô hoảng hốt tưởng rằng đây là trong mơ. Tô Y Thược không dám ngẩng đầu, chỉ vội vàng túm lấy bàn tay đang cầm khăn kia. Ấm áp, đây là sự thật!!!

Michael thầm nghĩ, thôi xong rồi, Lâm Mạc Tang rất ít khi để phụ nữ chạm vào người mình.

Nhìn bàn tay mình bị nắm lấy, Lâm Mạc Tang lại không thấy ghét, cảm giác thỏa mãn khi chạm vào cô đêm qua lại xuất hiện.

Tô Y Thược chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập tức mông mông lung lung không nhìn rõ được dáng vẻ của người trước mặt mình. Nhưng bóng người mơ hồ đó lại làm cho cô lập tức xác nhận, là anh ấy!!! Anh ấy đã trở lại!!!

Tô Y Thược ôm ngay lấy Lâm Mạc Tang, siết chặt, chỉ sợ anh sẽ biến mất không thấy nữa. Cảm nhận được mùi hương cỏ xanh quen thuộc, cõi lòng trống rỗng của Tô Y Thược như được phủ đầy, cuối cùng cũng tìm thấy anh!!!

Anh có biết cô nhớ anh biết bao nhiêu không?!

Hết chương 102.

***

Chương 103: Em không cho anh kết hôn!!!

Hai tay Lâm Mạc Tang khựng lại giữa không trung, hơi kinh ngạc vì hành động đột ngột của Tô Y Thược.

Cô gái trong lòng dường như vẫn định ôm anh như thế. Lâm Mạc Tang không ôm vào, cũng không đẩy ra, chỉ để mặc cô ôm mình, khuôn mặt đeo mặt nạ khiến người ta không nhìn thấu được cảm xúc của anh lúc này.

Đêm nay, Michael còn bị shock mạnh hơn cả đêm qua, có phải cô gái này thèm đàn ông đến phát điên rồi không, thấy đẹp trai là lao vào ôm à?! Đây là chuyện mất mạng đấy, anh ta còn như nhìn thấy cái chết của cô rồi.

“Vì sao bây giờ anh mới xuất hiện?!!!”

“Anh có biết em tìm anh vất vả như thế nào không?”

“Rốt cuộc anh đã đi đâu? Cố tình tránh mặt không muốn gặp em sao?! Em sai rồi… Em sẽ không bao giờ… đẩy anh ra nữa, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, được không…” Càng nói Tô Y Thược càng kích động, cuối cùng giọng điệu lại biến thành van xin. Từ đầu tới cuối cô cũng không muốn ngước mặt lên.

Những câu bày tỏ thâm tình của cô khiến Lâm Mạc Tang choáng váng. Trong một năm nay, không phải không có phụ nữ lao tới bám riết lấy anh, nhưng chỉ duy nhất lần này, trừ cảm giác khẩn trương ra thì anh không hề có cảm giác chán ghét. Nhưng nghĩ đến những lời cô vừa nói có thể là dành cho một người đàn ông khác, anh lại cảm thấy vô cùng bực bội.

“Tiểu thư này, có phải cô nhận nhầm người không?” Michael hầu như đã xác định cô gái này bị tâm thần rồi, trước khi Lâm Mạc Tang phát hỏa, anh ta nên xử lý cô ấy ổn thỏa thì hơn.

Lâm Mạc Tang cảm nhận được cánh tay đang ôm anh siết chặt hơn vì câu nói của Michael, liền trừng mắt lườm anh ta một cái.

Cái trừng mắt khó hiểu của anh khiến Michael rất ấm ức, không phải anh ta đang giúp cô ấy thoát khỏi phiền phức sao…

Tô Y Thược chậm rãi ngẩng đầu lên, nước mắt giàn rụa nhìn Lâm Mạc Tang.

Cô không nhìn thấy trọn vẹn khuôn mặt đã bị che đi của Lâm Mạc Tang, nhưng cô nhìn thấy ánh mắt kia, ánh mắt chỉ cần liếc một cái cũng đi thẳng vào trái tim cô, vì sao bây giờ chỉ chứa đựng sự xa cách, lạ lẫm?!

“Tôi… nên biết cô sao?” Giọng nói ôn hòa của Lâm Mạc Tang vang lên mang theo chút thương xót. Anh không thích cô rơi nước mắt, đầu anh sẽ đau đớn vì nước mắt của cô.

Tôi nên biết cô sao?! Câu hỏi ngược lại của Lâm Mạc Tang khiến Tô Y Thược nghẹn lời. Cô không biết phải trả lời anh như thế nào. Anh ấy không nhớ mình… Cô tìm thấy anh, nhưng anh ấy lại không biết mình!!! “Anh… không biết em ư?” Tay Tô Y Thược run lên, cô sợ nghe thấy câu trả lời khiến cô đau lòng.

“Tiểu thư, tôi đã nói cô nhận nhầm người rồi mà…” Michael cho rằng ý của Lâm Mạc Tang là muốn khiến cô rời đi nên lập tức phối hợp với anh.

“Y Thược!” Booth đứng đằng xa gọi to, vội vàng chạy tới bên cạnh cô. Nhìn thấy Tô Y Thược đang ôm một người đàn ông, Booth như muốn ngất xỉu.

Lâm Mạc Tang không thích người đàn ông này. Vừa nhớ đến cảnh anh ta nói chuyện vui vẻ với cô là anh muốn đạp văng anh ta ra rồi.

“Em tên là Tô Y Thược.” Tô Y Thược chôn giấu niềm vui sướng cùng cực xuống tận sâu dưới đáy lòng. Nếu anh nói không biết cô, dù thật hay giả, thì cô cũng không ngại làm quen với anh lại lần nữa. Chỉ cần anh còn sống, cô tuyệt đối sẽ không buông tay.

“Bá Cách!” (Phiên âm tiếng Trung của Berg) Lâm Mạc Tang nhìn cô.

Tô Y Thược chưa bao giờ chủ động lại gần người khác, hôm nay cô ấy làm sao vậy? Anh ta cứ nghĩ Tô Y Thược sẽ làm ầm lên một trận với người đàn ông cướp cô đi kia, cùng lắm thì anh ta gánh tội hộ cô nhưng kết quả là bên này lại im lặng một cách kỳ quái. Anh ta tò mò muốn nhìn xem có chuyện gì xảy ra thì lại nhìn thấy Tô Y Thược đang ôm chặt lấy người ta.

Cô chậm rãi buông lỏng hai tay đang ôm chặt Lâm Mạc Tang, nhưng lại vô cùng không nỡ buông.

“Cô gái này, chẳng lẽ vì Berg nhà chúng tôi cứu cô mà cô muốn bám vào anh ấy đấy à?!” Michael khinh bỉ nhìn cô. Anh ta đã gặp nhiều loại phụ nữ thế này lắm rồi.

Bám vào anh sao?! Lâm Mạc Tang lại cảm thấy như thế cũng không tồi.

“Tiên sinh, chuyện này đâu liên quan gì tới anh!” Dù sao cũng tìm thấy Lâm Mạc Tang rồi, lỗ hổng trong trái tim đã được lấp đầy, Tô Y Thược cũng không ngại đối đầu với người đàn ông kia.

Không ngờ Michael lại bị một cô gái quét sạch thể diện như thế. Anh ta tự cảm thấy mình còn chưa thảm hại đến mức bị một cô gái đánh bại.

“Vị tiên sinh này đã có vợ chưa cưới rồi, cô nên từ bỏ ý định đi.” Michael phũ phàng nói, anh ta không tin không đuổi được cô ấy đi.

Quả nhiên, ba chữ vợ chưa cưới làm Tô Y Thược sững người. Anh có vợ chưa cưới ư?! Vậy có phải anh đã thích người khác rồi không?! Nghĩ thế, cô chợt luống cuống, vội vàng nhìn về phía Lâm Mạc Tang, lại phát hiện ra trong mắt anh căn bản không có chút tình cảm gì.

“Hơn nữa, chắc chắn thân phận của cô kém hơn người ta, nên biết điều biến đi thì hơn.” Michael lại nói tiếp, nhìn thấy vẻ tuyệt vọng nồng đậm trong mắt Tô Y Thược, đột nhiên anh ta không thể nói được mấy lời tuyệt tình.

“Anh có ý gì hả? Y Thược nhà chúng tôi kém người ta chỗ nào!” Vừa nghe Michael nói, Booth liền phát hỏa, làm sao anh ta có thể để người khác ức hiếp cô trên địa bàn của mình được!

“Em nhớ anh.” Tô Y Thược dường như không nghe thấy hai người kia nói gì, chỉ mê mẩn nhìn Lâm Mạc Tang, chậm rãi đưa tay về phía mặt nạ của anh.

Michael thấy vậy liền kinh hãi, cũng không thèm cãi cọ với Booth nữa, túm ngay lấy cánh tay trắng nõn của Tô Y Thược.

Nhìn Michael cầm tay cô, Lâm Mạc Tang lại có cảm giác muốn hất văng tay anh ta ra. Chỉ tiếc là người ta hoàn toàn không hiểu tâm tư của người nào đó, tự cho rằng mình làm rất đúng, vì Berg cũng không bao giờ lộ mặt thật trước mặt mọi người. Những người từng nhìn thấy cậu ta đều đã biến mất hết rồi. Tức là… chết rồi.

“Buông ra.” Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang đều trầm giọng nói.

Michael hốt hoảng khẽ buông tay, hai người này có cần phải ăn ý thế không? Nhưng vì sao Berg lại hung dữ như vậy?!

Tô Y Thược cũng không rụt tay lại mà tiếp tục đưa về phía mặt Lâm Mạc Tang, tim đập lên thình thịch. Cô rất căng thẳng, nhưng không biết mình đang căng thẳng cái gì.

Booth cũng rất ngạc nhiên không hiểu sao người đàn ông này lại có thể thu hút được người rất lãnh đạm như Tô Y Thược. Chẳng lẽ là người cô vẫn luôn tìm kiếm sao? Nếu như vậy, như anh ta thấy, thì chắc chắn Diệp Tư Trần không có hy vọng gì. Nghĩ thế, Booth bỗng thở dài.

Tô Y Thược cầm mặt nạ xuống, ngắm nhìn khuôn mặt của người mà cô ngày nhớ đêm mong kia. Đúng là anh ấy, cô kích động muốn hét ầm lên. Đúng, đúng là khuôn mặt đã khắc sâu vào tim cô…

“Em không cho anh kết hôn.” Mắt Tô Y Thược như lóe sáng, ngang ngược nói.

Booth hoàn toàn ngây người, đây không phải là người đàn ông đã ở bên Y Thược một năm trước sao?! Chẳng lẽ anh ấy không nhận ra bọn họ?!

“A…” Dường như Lâm Mạc Tang đang suy nghĩ xem có phải Tô Y Thược đang nói chuyện với anh không.

“Phải rồi, đây không phải là tay bartender bỏ thuốc cô gái này lần trước sao? Nếu không có Berg, thì giờ này cô làm sao có thể bám lấy cậu ấy được?! Đúng là có lòng tốt mà chuốc thêm phiền.” Michael tức tối nói.

“Hả?” Tô Y Thược nhìn về phía Booth, bảo sao hôm đó sau khi ngủ dậy cô chỉ cảm thấy tinh thần rất thoải mái. Đây cũng không phải lần đầu tiên Booth bỏ thuốc ngủ cho cô, nên cô lập tức hiểu ý Michael.

Booth sợ Tô Y Thược nghĩ anh ta bỏ thuốc có hại cho cô, vội lên tiếng giải thích.

Tô Y Thược chợt nảy ra ý hay, ngắt lời anh ta.

“Nếu vậy, ngày mai em mời anh uống trà, coi như cảm ơn anh được không?” Tô Y Thược thăm dò, muốn giữ chặt lấy Lâm Mạc Tang này, thì trước tiên cô phải bước vào thế giới của anh đã, để anh nhớ đến cô. Nếu không nhớ nổi, vậy thì… phải làm cho anh yêu lại cô!

Michael không ngờ Tô Y Thược lại viện cớ này để tiếp cận Berg, nhất thời cảm thấy cô gái này thật quá mưu mô. Anh ta tới đây là để giám sát cậu ấy giúp Văn Ôn Nhi cơ mà.

“Ngày mai Berg không rảnh. Đúng không?” Ngày mai Berg phải đi thử lễ phục với Văn tiểu thư, thật sự không có thời gian.

Khuôn mặt nhỏ xinh của Tô Y Thược lập tức ủ rũ hẳn, hơi ai oán nhìn Lâm Mạc Tang.

“Được, lúc nào?” Lâm Mạc Tang khẽ nhíu mày, biết rõ ngày mai phải đưa Ôn Nhi đi thử áo cưới, nhưng nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cô gái trước mặt, anh lại không nỡ từ chối. Hơn nữa, cảm giác quen thuộc đó cứ khiến anh lưu luyến.

Michael nhìn anh không tin được, không ngờ Berg lại vì một cô gái xa lạ mà lỡ hẹn với Ôn Nhi, nếu Ôn Nhi biết sẽ đau lòng đến mức nào.

“Ngày mai không phải cậu phải đưa Ôn Nhi đi thử áo cưới sao? Cậu lỡ hẹn như vậy cũng được à?” Michael thu lại vẻ ngạc nhiên, nhìn Lâm Mạc Tang chằm chằm.

Thử áo cưới? Xem ra ngày cưới của anh không còn xa. Cô phải nắm bắt lấy thời gian mới được, nếu thật sự không được, cô cũng không ngại đến cướp chú rể!!!

“Cậu đưa cô ấy đi đi.” Lâm Mạc Tang thản nhiên nói.

Michael lập tức á khẩu, ngẩn người nhìn Lâm Mạc Tang, cậu ấy… biết mình thích Ôn Nhi sao?!

Hết chương 103.

***

Chương 104: Đâu là chân tướng?!

Cuối cùng, dưới sự trầm mặc của Michael, sự kiên quyết của Tô Y Thược, sự lãnh đạm của Lâm Mạc Tang, và sự kinh ngạc của Booth, cuộc hẹn ngày mai cứ thế được ấn định.

Tô Y Thược quay về Diệp gia quyết tâm ngủ một giấc say sưa. Bộ dạng của cô tiều tụy thế này thì làm sao quyến rũ anh được! Sau đó, cô gọi Lục Hân tới, cô phải trang điểm chưng diện ra trò một chút!

Nhìn Tô Y Thược đang kéo tay mình đi qua các shop hàng hiệu, Lục Hân rất muốn biết có phải cô ấy điên rồi không.

“Dừng lại dừng lại dừng lại! Mày cấp tốc gọi tao sang đây chỉ vì muốn tao đi mua quần áo cùng với mày à?!” Lục Hân bất đắc dĩ nhìn khuôn mặt mà ai cũng có thể nhận ra là đang rất sung sướng của Tô Y Thược, cô rất hy vọng cô ấy có thể buông lỏng lòng mình ra, nhưng mà như thế này có phải quá bất thường không?

“Ừ.” Tô Y Thược tùy ý trả lời, “Cái này nhìn có dược không?” Cô lấy một chiếc váy ngắn màu xanh lục nhạt ướm lên người, lúc thì nhíu mày, lúc lại băn khoăn.

Cô thế này khiến Lục Hân hoảng hốt.

“Y Thược?” Lục Hân thận trọng gọi tên cô.

“Tao không điên.”

“Thế thì sao lại…”

“Tao tìm thấy anh ấy rồi!” Suy nghĩ của Tô Y Thược lại quay về đêm qua, tuy anh đã quên mất cô, nhưng người đó chắc chắn là anh. Biết anh còn sống, trong lòng cô tràn ngập hy vọng.

“Anh ấy? Ai?” Lục Hân hoang mang, suốt một năm nay Tô Y Thược đều chìm đắm trong sự thống khổ vì mất đi Lâm Mạc Tang, lẽ nào cô ấy tìm được Lâm Mạc Tang rồi? Có điều, biết bao nhiêu người đã mất mạng trong vụ nổ lớn đó, tỷ lệ sống sót của anh…

“Lâm Mạc Tang.” Tô Y Thược nhẹ nhàng phát ra ba chữ kia, ánh mắt say đắm nhìn xuyên qua tủ kính, dường như đang nhìn về một nơi không chạm tới được.

Lục Hân nghẹn lời, một năm trước cô gọi Lục Thần Hi đi, nói chuyện nghiêm túc với anh ta một hồi, sau đó, Lục Thần Hi cũng biết mình và Tô Y Thược không có hy vọng gì, mà sau khi Lâm Mạc Tang mất tích, Diệp Tư Trần vẫn giữ chặt Tô Y Thược ở Diệp gia. Lục Thần Hi quyết định một năm sau mà Lâm Mạc Tang không xuất hiện, cô ấy cũng không yêu Diệp Tư Trần thì anh ta sẽ quay lại đón cô ấy.

Ngày hôm qua, Lục Thần Hi còn đến tìm cô… Xem ra, số trời đã định rằng họ không có duyên phận với nhau rồi. Lục Hân thở dài.

“Đại tiểu thư à, mày mặc cái gì người ta cũng đâu có chê. À… phải rồi, mày không mặc gì là đẹp nhất ~” Lục Hân cười thô bỉ, trêu chọc Tô Y Thược.

Mặt Tô Y Thược hơi đỏ lên, trong mắt lại thoáng có vẻ bi thương.

“Sao thế?” Lục Hân tinh tế phát hiện ra sự biến chuyển trong cảm xúc của Tô Y Thược.

“Anh ấy không nhớ tao. Anh ấy mất trí nhớ. Hơn nữa, tồi tệ nhất là… anh ấy sắp kết hôn!” Tô Y Thược nói từng chữ từng chữ một, tuy cô quyết tâm muốn làm cho anh yêu lại mình, nhưng cô vẫn không dám xác định…

“Hả?” Lục Hân há hốc miệng, kinh ngạc nhìn Tô Y Thược, sau đó nghi hoặc hỏi: “Không phải hai người đã kết hôn rồi à? Trùng hôn được sao?”

Câu hỏi của Lục Hân khiến Tô Y Thược á khẩu, sao cô không nghĩ tới nhỉ?! Bọn họ chưa từng ký giấy ly hôn, mà giấy đăng ký kết hôn cũng là thật, như vậy, trên danh nghĩa cô vẫn là vợ của anh như trước! Nghĩ tới đây, cô lập tức kích động hẳn.

“Đúng thế, sao tao không nghĩ ra nhỉ?!” Tô Y Thược ngẩn người vỗ đầu mình, quan tâm quá sẽ bị loạn, mình phải bình tĩnh…

Mặt Lục Hân đầy vẻ ‘mày hết thuốc chữa rồi’.

Đi dạo cả một ngày, cuối cùng Tô Y Thược cũng chưng diện xong.

Cô hơi căng thẳng đi đến nhà hàng đã hẹn với Lâm Mạc Tang, giống y như một cô nữ sinh lén đi gặp bạn trai vậy. Tiếng đàn violin du dương văng vẳng vang lên trong nhà hàng.

Nhìn Lâm Mạc Tang ngồi bên cạnh bàn chăm chú suy nghĩ, Tô Y Thược hít sâu một hơi, đi về phía anh.

Vì sự xuất hiện của Tô Y Thược, trong nhà hàng đã bắt đầu vang lên những tiếng bàn tán nho nhỏ, đặc biệt là một vài ánh mắt nam giới đã nhìn chằm chằm về phía cô. Tô Y Thược bực bội, biết thế này thì đã không nghe Lục Hân ăn mặc như thế rồi.

“Tiểu thư, em đang tìm ai à?” Một gã đàn ông tự cho là mình rất chuẩn xông ra chặn đường Tô Y Thược.

“Hả?” Sao anh ta biết mình đang tìm người? Anh ta đừng có chắn đường mình được không?!

“Cô ấy tìm tôi.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng người đàn ông kia, cảm giác lành lạnh rờn rợn chạy dọc sống lưng anh ta. Anh ta chậm rãi quay lại, một người đàn ông nhìn như nam thần đang đứng sau lưng anh ta, xung quanh đều vang lên tiếng hít khí lạnh của nữ giới. Người đàn ông đó thật quá quyến rũ!

Gã đàn ông kia hơi ngại ngùng nói lời xin lỗi rồi xám mặt bỏ đi.

Sau khi đuổi người làm phiền cô đi rồi, Lâm Mạc Tang cũng không nói gì, quay người đi thẳng về bàn mình.

Tô Y Thược cảm giác dường như tâm trạng của anh không được tốt, sao thế?

Nếu cô biết rằng cách ăn mặc của cô hôm nay nóng bóng đến nhường nào, thì sẽ biết vì sao tâm trạng của Lâm Mạc Tang không tốt. Buổi tối cô còn cố tình đi làm tóc, mái tóc dài hơi cuộn sóng, nghịch ngợm xõa sau lưng cô, chiếc váy liền màu hồng hở vai dán sát vào người cô, vừa phô bày thân hình ma quỷ của cô, lại phối hợp với gò má hồng phấn tạo nên vẻ đẹp khó nói thành lời. Đôi chân nhỏ trắng nõn lộ ra càng khiến người ta không dời mắt đi được. Qua một năm, khuôn mặt thanh thuần của Tô Y Thược lại tăng thêm chút vẻ quyến rũ, nên cô vừa đến đã thu hút ngay ánh mắt của người khác.

Khi Lâm Mạc Tang nhìn thấy cô, trong mắt thoáng hiện lên vẻ choáng ngợp, nhưng lúc nhìn thấy ánh mắt của những người đàn ông khác, anh lại bất giác muốn chửi thề. Đang yên đang lành cô ấy lại ăn mặc hở hang như thế làm gì? Còn nữa, vì sao anh phải để ý đến cô ấy như vậy chứ?

Mục đích Lâm Mạc Tang nhận lời hẹn của Tô Y Thược là vì muốn từ cô tìm hiểu một chuyện. Lần trước gặp cô, rõ ràng anh có cảm giác cô biết anh, nhưng lúc sau lại cố tình giấu diếm khiến anh hơi hoang mang.

Hai người ngồi đối diện nhau, không ai lên tiếng trước.

Hôm nay Lâm Mạc Tang không đeo mặt nạ. Lúc trước khi cứu anh về, Văn Quân yêu cầu anh trước khi kết hôn với Văn Ôn Nhi thì không được lộ mặt thật trước mặt người ngoài. Tuy yêu cầu này rất kỳ quái, nhưng Lâm Mạc Tang cũng không để ý, dù sao anh cũng tự có cách đi điều tra chuyện của mình.

“Một năm nay anh sống có được không?!” Tô Y Thược phá vỡ sự yên lặng trước.

“Ừm, trừ việc quên hết mọi chuyện ra, thì tất cả đều ổn. Cô biết tôi?”

Tô Y Thược hơi do dự không biết mình có nên nói rõ quan hệ giữa hai người và chuyện lúc trước không. Lỡ anh ấy không tin thì biết làm sao?!

Thấy cô im lặng không nói, Lâm Mạc Tang có thể khẳng định ngay, cô ấy biết mình.

Một năm nay anh lợi dụng nhân lực đi điều tra giúp anh, nhưng kết quả thu được chỉ giống những gì Văn Quân nói khiến anh cảm thấy khá kỳ quái. Lần nào cũng có một thế lực nào đó ngăn cản anh điều tra. Mà hôn sự của anh và Văn Ôn Nhi cũng là do Văn lão, chính là Văn Quân tự xưng là ba nuôi của anh ấn định ra. Lúc ấy anh cũng không cảm thấy gì cả.

“Tôi tên gì?” Giọng Lâm Mạc Tang hơi lạnh đi, vì sao cô ấy không muốn nói?!

“Lâm Mạc Tang.” Tô Y Thược không biết phải làm sao.

“Tôi muốn biết tất cả mọi chuyện.” Lâm Mạc Tang chậm rãi nói.

“Berg!!” Ở cửa nhà hàng, Văn Ôn Nhi mặc đồ công sở, vẻ mặt vội vàng vừa gọi vừa chạy về phía hai người Tô Y Thược, ngắt đứt câu chuyện của họ.

Sau khi trấn tĩnh lại, bỏ đi vẻ toan tính, Văn Ôn Nhi bày ra vẻ nữ tính dịu dàng đứng vững bên cạnh Lâm Mạc Tang rồi nở nụ cười với Tô Y Thược.

Nhìn Văn Ôn Nhi kéo cánh tay Lâm Mạc Tang, trong mắt Tô Y Thược thoáng có chút đau lòng.

“Tôi tên là Lâm Mạc Tang.” Lâm Mạc Tang lạnh lùng sửa lại.

Bàn tay đang nắm cánh tay anh siết chặt lại, vẻ mặt ôn hòa của Văn Ôn Nhi vỡ nát, run rẩy hỏi: “Anh… anh biết rồi à…”

Hôm nay khi Michael đưa cô ta đi thử váy cưới, bị cô ta đeo bám dò hỏi mãi không thôi, cuối cùng anh ta vẫn phải kể cho cô ta nghe chuyện xảy ra ở quán bar đêm qua. Lúc ấy, cô ta có cảm giác vô cùng bất an, không thử áo cưới nữa mà vội vàng chạy tới đây, không ngờ vẫn muộn một bước.

“Không. Tôi chỉ biết tên của tôi.” Lâm Mạc Tang châm chọc, vì sao bọn họ đều giấu, thậm chí là lừa anh?!

Tay Văn Ôn Nhi hơi lỏng ra một chút, nhận ra mình thất thố, lập tức khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

“Em xin lỗi, chuyện này là em không đúng, chúng ta quay về rồi nói chuyện sau được không?” Văn Ôn Nhi cầu xin.

Giọng điệu của cô ta chỉ khiến Lâm Mạc Tang thấy chán ghét, mà Tô Y Thược lại khiến anh cảm thấy xót thương. Có thể thấy được, ngay cả trong tiềm thức thì địa vị của Tô Y Thược trong lòng anh cũng khác với những người khác.

Hết chương 104.

***

Chương 105: Chúng ta sống cùng nhau đi.

“Cút.” Lâm Mạc Tang lạnh lùng nói. Anh hận nhất là bị lừa gạt. Dù cô ta là người mà anh quen biết lâu nhất sau khi mất trí nhớ, nhưng anh cũng không chút nể nang.

Giọng điệu của Lâm Mạc Tang rõ ràng đã khiến Văn Ôn Nhi sợ hãi, còn có chiều hướng bật khóc. Vì lần đó khi tham gia Hội Lưu Ly, Tô Y Thược đeo mặt nạ nên Văn Ôn Nhi cũng không hề nghĩ Tô Y Thược lại là vợ của Lâm Mạc Tang, chỉ coi cô là người đã từng cứu cô ta mà thôi.

Sự khổ sở trong mắt Văn Ôn Nhi đã che lấp hoàn toàn dáng vẻ đầy sức sống khi Tô Y Thược gặp cô ta lần đầu. Xem ra, một năm qua cô ta sống cũng chẳng vui vẻ gì.

“Anh theo em về đi mà…” Văn Ôn Nhi tiếp tục cầu xin.

Văn Ôn Nhi như vậy thực sự khiến người ta thương xót. Có thể một năm trước Tô Y Thược còn thương tiếc cô ta, nhưng bọn họ lại cùng nhau lừa gạt Lâm Mạc Tang một năm, làm hại cô không thể tìm được anh ấy, đặc biệt khi nghe thấy Văn Quân là chủ mưu thì trong lòng cô cảm giác như bị một tảng đá lớn đè xuống, không thể nào thở nổi.

Hơn nữa, nếu đã tìm được anh rồi, làm sao cô có thể để mặc cho bọn họ tiếp tục giấu anh đi được.

Lâm Mạc Tang không nói gì, Tô Y Thược đương nhiên cũng không lên tiếng, chỉ có Văn Ôn Nhi lúng túng đứng đó không biết nên làm gì bây giờ.

“Michael, tới đưa Văn tiểu thư về.” Lâm Mạc Tang gọi điện thoại cho Michael bảo cậu ta tới đón cô ta về.

“Không… Em không muốn về… Anh không về thì em sẽ không đi đâu hết.” Văn Ôn Nhi cuống cuồng xua tay, cô ta sợ anh biết tất cả mọi chuyện. Nếu Tô Y Thược đã biết tên anh, thì chắc chắn cô ấy có biết anh, lỡ cô ấy nói cho anh biết tất cả thì hôn sự của họ sẽ đi đời.

Tô Y Thược hơi xót xa cho Lâm Mạc Tang, một năm nay anh đều sống trong trí nhớ mà người khác thiết lập cho, có phải anh rất đau khổ không? Cô lẳng lặng nhìn hai gò má kiên nghị của anh, vẫn tuấn tú y như trước kia…

“Văn tiểu thư, tôi và Mạc còn có việc. Có điều, tôi đề nghị cô nên có tính toán khác cho việc kết hôn giữa cô và anh ấy. Anh ấy sẽ không kết hôn với cô, hy vọng cô hiểu ý tôi muốn nói gì.” Mặt Tô Y Thược không chút cảm xúc nói, trong giọng nói còn mang theo vẻ quyết đoán không cho phép cãi lại.

Văn Ôn Nhi như bị sét đánh, sự sợ hãi suốt một năm trời của cô ta dễ dàng bị người khác vạch trần. Cô ta lập tức ngã quỵ xuống đất. Không ngờ… không ngờ cô ấy lại biết chuyện… Ánh mắt cô ta nhìn Tô Y Thược y như nhìn thấy quái thú hay sóng thần vậy…

Mọi người trong nhà hàng đều bị động tĩnh bên này thu hút, len lén nhìn về phía bên này, tất cả đều thầm tưởng tượng ra mấy cảnh tình tay ba tầm thường trong mấy bộ phim truyền hình thần tượng.

Tô Y Thược cũng không phải người nhẫn tâm, có lẽ đối với một cô bé như Văn Ôn Nhi, ánh mắt của những người này thật sự rất khó chịu đựng nhỉ. Cô đang định đỡ cô ta đứng lên thì Lâm Mạc Tang lại dùng ánh mắt ngăn cản hành động của cô lại.

Tô Y Thược hơi khó hiểu, Lâm Mạc Tang cũng không phải người thích bắt nạt phụ nữ như vậy, anh có ý gì?!

“Ôn Nhi!” Đúng lúc này, Michael bước tới, nhìn Văn Ôn Nhi ngồi bệt dưới đấy, sự lo lắng bộc lộ ngay cả trong tiếng gọi. Anh ta vội vàng đỡ cô ta từ dưới đây lên, ôm vào lòng an ủi.

“Berg, cậu thế này là sao? Vì sao phải đối xử với Ôn Nhi như thế?!”  Michael giận dữ quát lên. Anh ta không hiểu vì sao Ôn Nhi lại thích người đàn ông này, rõ ràng cậu ta đối xử với cô ấy không hề tốt chút nào cả! Anh ta mới là người thực sự yêu cô cơ mà!!!

Nhìn Văn Ôn Nhi vùi đầu vào ngực Michael khóc lóc, Tô Y Thược hiểu ngay, thì ra anh đang muốn tác hợp cho người ta. Xem ra, anh thực sự không có ý gì với Văn Ôn Nhi tiểu thư. Nghĩ vậy, cô nở nụ cười ngọt ngào.

Nụ cười này đã hấp dẫn ánh mắt của Lâm Mạc Tang, anh mê mẩn nhìn Tô Y Thược, lúm đồng tiền như ẩn như hiện ở khóe môi, quên cả người bên cạnh.

Michael thực sự phát hỏa. Lần này Berg rất quá đáng!!! Anh ta khẽ đỡ Văn Ôn Nhi sang bên cạnh, quát: “Xin lỗi đi!”

Tiếng quát này đã làm Lâm Mạc Tang đang xuất thần chợt tỉnh lại, nghi hoặc nhìn Michael, sao cậu ta còn chưa đi?!

“Xin lỗi đi.” Lần này Michael gần như nghiến răng nghiến lợi để nói.

“Tôi thấy việc này không cần thiết đâu. Nếu Văn Ôn Nhi tiểu thư không làm chuyện gì đuối lý, thì cũng sẽ không có phản ứng như vậy.” Tô Y Thược châm chọc. Cô rất biết hơn Văn gia đã cứu Lâm Mạc Tang, nhưng cô cũng vẫn không thể tha thứ cho việc bọn họ lừa dối anh.

“Tôi không đánh phụ nữ.” Michael lạnh lùng nói, hoàn toàn không còn vẻ bất cần đời như thường ngày nữa. Nói xong,  Michael lập tức tung một đấm về phía Lâm Mạc Tang, nhưng Tô Y Thược nhanh chóng đứng dậy chắn trước mặt anh, dễ dàng chặn cú đấm của Michael lại.

Tim Lâm Mạc Tang suýt nhảy ra ngoài, nắm đấm cũng Michael cũng không phải nhẹ nhàng gì, cô ấy ra đỡ như vậy, có phải là chán sống rồi không?!

“Tôi cũng không cho phép người khác động vào người đàn ông của tôi!”

Phát hiện ra Tô Y Thược đột ngột xuất hiện trước mặt mình, Michael hoảng hốt muốn thu lại nắm tay nhưng không còn kịp nữa, không ngờ cú đấm của anh ta lại bị Tô Y Thược khống chế dễ dàng. Sao lại thế được? Cô gái này thật không đơn giản!

“Cậu thà tin một cô gái vừa mới quen cũng không thèm tin Ôn Nhi sao?!” Michael giận dữ nói.

Lâm Mạc Tang nhíu mày, anh hoàn toàn tin tưởng Tô Y Thược, không thể nói rõ vì sao. Còn bảo anh đi tin Văn Ôn Nhi à, một người đã lừa anh suốt một năm sao?!!! Lâm Mạc Tang khinh thường.

Sự im lặng của Lâm Mạc Tang chính là câu trả lời tốt nhất. Michael chỉ muốn đưa Văn Ôn Nhi về, không muốn để cô ta nhìn thấy họ nữa.

Tô Y Thược buông tay anh ta ra, quay về chỗ của mình.

Michael trừng mắt lườm Lâm Mạc Tang một cái rồi quay người đỡ Văn Ôn Nhi ra khỏi nhà hàng. Văn Ôn Nhi vẫn không muốn đi như trước nhưng lại bị Michael vừa đỡ vừa kéo đi, vì cô ta rõ ràng không phải là đối thủ của cô gái kia.

Nhà hàng yên tĩnh lại.

“Vợ chưa cưới của anh à?” Tô Y Thược biết rõ còn cố hỏi.

“Xem như vậy.”

“Xem như?” Đây là đáp án kiểu gì?

“Không định cưới cô ta!” Lâm Mạc Tang nói ít lời nhiều ý.

Tô Y Thược vui mừng, mặt tươi như hoa, lời nói của Lâm đại gia rất hợp ý cô.

“Anh đang ở Văn gia à?”

“Ừm. Hai ngày nữa sẽ chuyển ra ngoài.”

Dừng hai giây, Tô Y Thược lại buông ra một câu sét đánh: “Chúng ta sống cùng nhau đi!”

Dù Lâm Mạc Tang có bình tĩnh đến mấy cũng bị sặc. Cô gái này thường xuyên hẹn người khác như vậy sao? Sao không có chút e dè nào thế?! Anh là một người đàn ông trưởng thành, thế mà cô lại chủ động nói muốn sống cùng anh à?!!!

Lâm Mạc Tang đặt cốc café trong tay xuống, chăm chú nhìn cô như muốn xem có phải cô đang nói đùa không.

“Em nói thật lòng!” Tô Y Thược chớp chớp đôi mắt to tròn của mình.

“Ra ngoài đi dạo một chút đi.” Lâm Mạc Tang không đồng ý cũng không từ chối, trả lời bằng một câu vô thưởng vô phạt rồi đứng dậy đi ra cửa.

Tô Y Thược buồn bực nhìn theo bóng anh, chẳng lẽ mình nói sai gì sao? Vẫn bị anh từ chối à?!

“Vì sao muốn sống cùng tôi?” Làn gió đêm nhè nhẹ thổi qua má hai người, mang theo chút mát mả. Vẫn là con phố trước kia… Nhớ đến vẻ thảm hại ngày đó, đột nhiên Tô Y Thược hơi buồn cười. Lúc đó người đàn ông này đã hôn cô rất ngang ngược. Nhớ lại nụ hôn cuồng nhiệt của anh khi ấy, cô không kìm được khẽ sờ môi mình, mặt cũng đỏ bừng lên.

“Thật ra, tôi cũng giống anh, bị người ta giữ lại, nên muốn tìm cớ để rời đi.” Tô Y Thược cũng không viện cớ, đúng là cô bị Diệp Thiên Duyên giữ lại. Anh ta đã hứa chỉ cần cô tìm được Lâm Mạc Tang, anh ta sẽ thả cô đi.

Lại một khoảng thời gian dài im lặng.

“Cô không để ý sao?” Lâm Mạc Tang vẫn không hiểu được vì sao Lâm Mạc Tang lại chủ động đưa ra đề nghị sống chung với một người đàn ông chỉ vừa quen biết được hai ngày như thế.

“Vì sao phải để ý?” Tô Y Thược nhìn anh nghi hoặc, cô cũng không cảm thấy làm như vậy có gì không ổn.

Lâm Mạc Tang nghĩ ý của cô là cô không quan tâm, nên nhất thời hơi tức giận, tức giận đến mức anh không muốn để ý đến cô nữa.

Tô Y Thược cũng im lặng đi cạnh anh, không khí chợt trở nên hơi gượng gạo.

“Vừa rồi… vì sao cô lại nói tôi là người đàn ông của cô?” Suýt nữa Lâm Mạc Tang cắn đứt đầu lưỡi mình, mình hỏi cái vấn đề não tàn gì thế này? Anh buồn bực đến mức muốn đập đầu cho xong.

“À… sau này anh sẽ biết ~” Nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược trêu chọc.

“Ngày kia tôi sẽ chuyển ra ngoài, đến lúc đó sẽ gọi cho cô.” Lâm Mạc Tang đành phải đánh lạc hướng sự chú ý của Tô Y Thược. Anh chợt cảm thấy cứ nói chuyện với cô là anh lại rơi vào thế yếu, rốt cuộc là vì sao?!

“Ừm ~” Tô Y Thược hài lòng đáp. Nghĩ đến viễn cảnh sau này họ lại có thể sống bên nhau, cô đã cảm thấy như đang ở trong mơ ~

“Vậy về thôi.”

“Ừm ~”

“Có từ khác không?”

“Được ~”

Tiếng trò chuyện cười đùa vang lên trên con đường dài, bay đi rất xa rất xa~~~

Hết chương 105.

 

Trò chuyện với tớ đi cả nhà ơiiiiiii :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s